Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 483: TA KHÔNG CÓ HỨNG THÚ ĐỐI VỚI KẺ YẾU

Lúc này, trên bầu trời, mây đen quay cuồng. Pháp tắc bảy màu lộng lẫy xuất hiện ở trong hư không. Thế nhưng mà ngoại trừ Lực Lượng Pháp Tắc, những pháp tắc còn lại cũng không có di chuyển.
Cuồng Thân!
Thân thể hóa thành khổng lồ. Trên lưng xuất hiện đường vân sức mạnh, kéo dài từ đầu xuống dưới chân.
Xoạt xoạt!
Làn da dần dần vỡ nát.
Lực Lượng Pháp Tắc nói:
– Sinh linh, ngươi đã đến cực hạn rồi. Nếu tiếp tục nữa, ngươi sẽ bị hủy diệt.
– Không. Bây giờ còn chưa tới cực hạn của ta.
Lâm Phàm gầm nhẹ. Hắn vẫn không ngừng kéo Lực Lượng Pháp Tắc vào trong cơ thể để ngưng tụ Lực Lượng Chi Tâm.
– Chẳng lẽ sinh linh này không biết đau đớn hay sao?
Lực Lượng Pháp Tắc kinh hãi. Việc cô đọng Lực Lượng Chi Tâm là cực kỳ thống khổ. Mặc kệ là ở trên phương diện nhục thể hay là trên phương diện tinh thần, người cô đọng đều sẽ phải chịu đựng thống khổ mà người ta khó có thể tưởng tượng.
Nhưng mà từ nãy đến giờ, sắc mặt của sinh linh này vẫn không hề thay đổi, dù là thân thể sắp vỡ tan, phân giải cũng thế. Ý chí của kẻ này rốt cuộc là mạnh mẽ cỡ nào. TruyenLau
– Sinh linh, nếu như ngươi có thể thành công thì từ nay về sau, liên hệ giữa ngươi cùng Lực Lượng Pháp Tắc sẽ cực kỳ bền chắc. Thậm chí, người cũng có hi vọng trở thành người phát ngôn cho Lực Lượng Pháp Tắc.
Lâm Phàm lên tiếng. Dù là gương mặt đang vỡ ra, hắn cũng không chút kiêng kỵ cười, nói:
TruyenLau.com – Người phát ngôn cho Lực Lượng Pháp Tắc sao? Không! Ta không muốn làm thế mà ta muốn khống chế Lực Lượng Pháp Tắc. Từ nay về sau, người nào muốn lĩnh ngộ Lực Lượng Pháp Tắc đều cần được ta cho phép.
– Tên điên!
Lực Lượng Pháp Tắc hò hét trong lòng.
– Điều đó không có khả năng xảy ra. Không có người nào có thể triệt để khống chế pháp tắc.
TruyenLau Phương xa!
Mấy bóng người xuất hiện, mà ở phía dưới trên mặt đất còn có bóng đen chợt lóe lên.
– Đại nhân, xem ra là đệ tử của Viêm Hoa tông đang đột phá cảnh giới.
Một nam tử khoác áo choàng màu đen mở miệng nói.
– Ha ha ha. Thật sự là ngu xuẩn. Không lựa chọn đột phá tại tông môn, cũng không tìm chỗ ẩn nấp để đột phá, mà lại đột phá quang minh chính đại như vậy, có khác nào đang mời chúng ta đến giết chết hắn, không cho hắn đột phá. Vậy chúng ta chỉ có thể thỏa mãn hắn mà thôi.
Người nói chuyện săm đường vân màu xanh trên mặt. Đôi mắt tràn đầy hung lệ, thậm chí còn có tơ máu tràn ngập trong đó khiến cho con mắt càng thêm khủng bố đến cực điểm. Thậm chí trên người hắn còn có khí tức điên cuồng phát tán ra.
Còn áo choàng mà hắn khoác ở phía sau lưng không ngờ chính là da người, phía trên có in một con số.
– Sáu
– Hừ. Hắc Cốt bị người giết chết, rồi cuối cùng còn bị người giả mạo. Thật sự là mất hết thể diện của khu thứ sáu.
Tí Ma phó Pháp Vương lạnh lùng nói.
Xoát xoát!
Ở trong rừng cây, mấy bóng người di chuyển thẳng đến chỗ thiên địa đang biến đổi.
– Quỷ Ảnh, ngươi đi trước thăm dò.
– Vâng, đại nhân.
Lập tức, bóng đen giấu ở mặt đất hóa thành vệt sáng và nhanh chóng biến mất không còn tung tích.
– Cực hạn của mình đã đến.
Lâm Phàm cảm thụ được sự thay đổi ở trong cơ thể của mình. Lực Lượng Chi Tâm đã dần dần thành hình, không thể lại tiếp tục hấp thu Lực Lượng Pháp Tắc. Thậm chí, từ nơi sâu xa, hắn có cảm giác mình đã có thể khống chế Lực Lượng Pháp Tắc.
Đương nhiên, loại cảm giác này rất vi diệu nhưng cũng cực kỳ chân thực.
– Chỉ cần mình không ngừng mạnh lên, không ngừng hoàn thiện Lực Lượng Chi Tâm. Cuối cùng cũng có một ngày, mình nhất định có thể làm được một bước kia.
Ầm ầm.
Trên cánh tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn như là rễ cây già vậy, mỗi một khối cơ bắp đều tản ra khí tức mạnh kinh khủng.
– Thật sự là quá mạnh.
Đột nhiên!
– Thiên Diệt Trầm Luân!
Ngay khi Lâm Phàm đang hưởng thụ khoái cảm lúc sức mạnh tăng vọt, thiên địa đột nhiên trầm xuống, hư không bị một trận văn to lớn bao phủ.
Tám bóng đen xuất hiện. Mỗi bóng đen đều cầm trong tay một quyển sách đã lật ra. Tám bóng đen này miệng lẩm bẩm những câu chú ngữ khó hiểu mà từ trong tám quyển sách thì là có quầng sáng phóng lên bầu trời, hội tụ vào trong trận văn này.
Lực Lượng Pháp Tắc nói:
– Bọn họ đang ngăn cách thiên địa để Lực Lượng Pháp Tắc không có cách nào tiến vào, ngăn cản ngươi đột phá.
– Thật sự là đáng ghét.
Lâm Phàm có chút khó chịu, không ngờ khi hắn đột phá mà vẫn có người đến gây rồi. Chỉ là, đáng tiếc, bọn họ đã đến trễ rồi.
Lực Lượng Chi Tâm đã ngưng tụ thành công, tất cả những thứ nên có thì hắn đều đã có.
– Ngưng!
Đột nhiên, từ trong cơ thể của hắn, một khí tức bạo phát ra. Lấy Lâm Phàm làm trung tâm, gió xoáy cường đại không ngừng quét sạch chung quanh.
Năm ngón tay nắm lại thành quyền. Một loại sức mạnh mà hắn chưa bao giờ có ngưng tụ đến trên nắm tay. Lâm Phàm vung tay, đấm ra một quyền, đánh vào trận văn trên bầu trời.
Uỳnh!
Quầng sáng rực rỡ nổ tung, trận văn bao phủ thiên địa cũng vỡ tan.
Phốc!
Tám bóng đen phun máu tươi ra. Quyển sách trên tay cũng nổ tung, hóa thành tro bụi, phiêu tán ở trong thiên địa.
– Các ngươi… muốn làm gì?
Lâm Phàm bẻ bẻ cổ. Thực lực tăng vọt để hắn không có chút hứng thú nào đối với kẻ yếu.
– Làm sao lại có thể như vậy? Tại sao trận văn Thiên Diệt Trầm Luân lại bị hủy diệt? Đây chính là trận văn ngưng tụ sức mạnh từ tín ngưỡng của vô số giáo đồ mà.
Tám bóng đen kinh hãi, mặt lộ vẻ hoảng sợ. Bọn họ không ngờ, trận văn cường đại nhất trong lòng bọn họ lại bị một quyền của người này phá vỡ.
– Thì ra là người của Thiên Thần giáo. Thật là phiền.
Đối với hai chữ ‘Giáo đồ’, hắn tương đối mẫn cảm. Nghe được hai chữ này là hắn cũng đã hiểu.
Nhất là bộ áo bào đen kiểu này, ngoại trừ Thiên Thần giáo thì còn có ai sẽ mặc nữa."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu