Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 397: LÀM SAO ĐỘT NHIÊN BIẾN MẤT

Hắn là đan dược nửa bước Thần giai, một giọt máu tươi, một giọt mồ hôi đều ẩn chứa dược lực nồng đậm. Trong mắt người ngoài, hắn chính là vật đại bổ, bảo bối chân chính.
– Tại sao có thể như vậy, ngươi đến cùng là ai? Vì cái gì mà ngươi lại không chết.
Đan Thần gào thét. Hắn đã triệt để điên cuồng.
Nghịch thiên, cải mệnh, sáng tạo đại giáo vô thượng,… tất cả đều đã tan thành mây khói.
Hiện tại hắn chỉ muốn sống mà thôi. So với lúc trước, thân thể đã gầy đi một vòng lớn. Dược lực trong cơ thể không ngừng bị nhân loại này nuốt. Nếu cứ tiếp tục như vậy, sợ rằng hắn sẽ triệt để bị nhân loại này hấp thu.
– Đan Thần, ngươi đừng chạy, cũng đừng phản kháng, nghe lời có được hay không?
Lâm Phàm nhìn về phía Đan Thần với ánh mắt lộ ra vẻ điên cuồng.
Hắn thấy vạn vật ở trên thế gian cho dù là mỹ nhân đẹp nhất cũng không sánh bằng Đan Thần ở trước mắt này.
Đây chính là căn bản của tất cả, cội nguồn của sức mạnh.
Nhưng hắn không thể không thừa nhận, Đan Thần này có thực lực rất cường đại. Đan dược nửa bước Thần giai ít nhất cũng sánh ngang với Thiên Cương cảnh tầng tám, tầng chín đi, nhưng mà cụ thể là bao nhiêu thì hắn vẫn chưa biết được.
Mặc dù đối phương có thể dễ dàng trấn áp mình, nhưng mà cho dù chết, hắn cũng muốn tại trước khi chết liếm một cái.
Đối với Lâm Phàm, thời gian, tử vong không có gì đáng sợ, chân chính kinh khủng chính là không có cách nào liếm Đan Thần này.
– Ta là Đan Thần, đan dược nửa bước Thần giai. Nhân loại đáng giận, coi như tự hủy, ta cũng sẽ không để ngươi được như ý.
TruyenLau.com – A!
Trong chốc lát, Đan Thần rống giận. Một sức mạnh mênh mông được dựng dục ở trong cơ thể tựa như là muốn bạo phát ra vậy.
– Đáng hận, ta là đan dược nửa bước Thần giai, chỉ cần vượt qua thiên địa đại kiếp liền có thể trở thành đan dược Thần giai. Bây giờ lại bị một nhân loại bức đến tình trạng này. Dù là chết, ta cũng sẽ không để ngươi thu hoạch được.
TruyenLau.com Lâm Phàm phát hiện Đan Thần này vậy mà muốn tự hủy, trong lòng cũng thầm chửi.
Nếu là ở tình huống khác, hắn cũng muốn nhìn cảnh tượng Đan Thần dần dần sụp đổ là hùng vĩ bực nào, nhưng mà hiện tại nghĩ đến điểm khổ tu lại không nỡ. Xem ra, không cần Hữu Sắc Nhãn Tình là không được.
– Hữu Sắc Nhãn Tình, mở ra.
Năng lượng trong cơ thể Đan Thần càng ngày càng cuồng bạo, nhưng đột nhiên năng lượng dần bình ổn lại. Từ trong ánh mắt của nhân loại này, hắn cảm nhận được sự nhục nhã, khinh bỉ, khinh thường.
– Ngươi đang nhục nhã ta sao? Ngươi cho rằng ta là đan dược thì kém nhân loại các ngươi sao? Đáng giận. Thật quá ghê tởm, ta muốn giết ngươi. TruyenLau
Uỳnh!
Trong chốc lát, trong đầu Đan Thần không có ý nghĩ tự hủy, cũng không có ý nghĩ chạy trốn nữa.
Hiện tại hắn chỉ nghĩ đến một điều, đó chính là triệt để trấn áp nhân loại này.
Ầm!
Một chưởng đánh nát Lâm Phàm.
Lâm Phàm thè lưỡi liếm một cái.
Điểm khổ tu + 10,000.
– Hữu Sắc Nhãn Tình quả thật là cường hãn, vậy mà có thể cho đối phương triệt để điên cuồng, mất đi lý trí để đối phương chiến đấu đến không chết không thôi.
Tử vong tiến đến.
Đan Thần cũng không có bởi vì Lâm Phàm tử vong mà dừng tay. Hắn đi đến bên cạnh thi thể, không ngừng xuất chưởng.
– Hỗn đản, cho dù ngươi đã chết, ta cũng muốn để ngươi chết không toàn thây.
Phụt phụt!
Ở trong tay Đan Thần, thi thể của Lâm Phàm chia năm xẻ bảy. Cảnh tượng cực kỳ khủng bố, thậm chí có thể nói khó có thể tưởng tượng.
Mười giây sau.
– Đan Thần, ta lại tới.
Lâm Phàm cười, nhanh chóng há miệng cắn một miếng trên vai của Đan Thần rồi nuốt chửng. Mỗi một khối thịt, mỗi một giọt máu tươi của Đan Thần đều là dược lực, vào miệng là tan.
Năng lượng tràn ngập trong cơ thể không ngừng chuyển hóa thành điểm khổ tu.
Khả năng để đan dược Thiên giai trở thành đan dược Thần giai là vô cùng thấp, hoặc có thể nói là khó như lên trời.
Thế nhưng mà ở trong mật tàng Vạn Quật này, Đan Thần này nuốt chín viên đan dược Thiên giai khác và trải qua vạn năm thoát biến, dần dần sinh ra linh trí, hình thành đan dược nửa bước Thần giai.
Ở trong đó cần có kỳ ngộ, còn có điều kiện chỉ sợ rất hà khắc.
Thời gian dần dần trôi qua.
Dược lực trong cơ thể Đan Thần càng ngày càng ít. Thân thể của hắn cũng không ngừng thu nhỏ, thậm chí dần dần tiến vào trạng thái hư ảnh.
Lúc này, trong thánh địa tu luyện của một tông môn nào đó.
Một thiếu niên mặc áo trắng, mũi ngọc tinh xảo, mắt phượng, môi hồng răng trắng, nhìn qua không hề giống thiếu niên đang ngồi xếp bằng. Lúc này, hai cánh tay mảnh khảnh thi triển các loại thủ ấn huyền diệu hình thành ba động trong hư không.
– Dẫn thần!
Một trận văn xuất hiện ở trước mặt hắn và dần dần khuếch tán ra. Một mái tóc trắng nổi lên từ trận văn.
– Trở về đi, đan dược nửa bước Thần giai của ta.
– A! Ta liều mạng với ngươi.
Nhìn thấy Đan Thần khô gầy ở trước mặt, nửa thân thể biến mất, còn lại nửa thân thể hiện ra hư ảo, biểu lộ trên mặt của thiếu niên áo trắng phát sinh biến hóa tựa như là không dám tin vậy.
– Đây là đan dược nửa bước Thần giai trong trí nhớ của ta sao?
Thiếu niên há miệng hút Đan Thần vào trong bụng, nhíu mày.
– Làm sao lại sền sệt như vậy?
Mật tàng Vạn Quật.
– Người đi đâu rồi?
Lâm Phàm đứng tại chỗ, nghi hoặc. Lúc hắn đang liếm cao hứng thì Đan Thần lại đột nhiên biến mất không thấy đâu.
Chuyện này sao có thể xảy ra? Mật tàng Vạn Quật này đã bị phong tỏa, làm sao tên kia lại có thể biến mất một cách khó hiểu như vậy?
Hắn có chút nghi hoặc.
– Được rồi, có lẽ là do mình không chú ý đã liếm sạch rồi.
Sau khi trầm mặc một lát, hắn chỉ có thể nghĩ tới lý do này mà thôi.
Nhưng khi kiểm tra điểm khổ tu, hắn lại là ngây người, cần tu luyện bao lâu mới có thể tích lũy số lượng kinh người này.
Điểm khổ tu: 105,352,050."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu