Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 365: VẤN ĐỀ NÀY HƠI CÓ CHÚT PHỨC TẠP


Khóe miệng của Hỏa Dung hơi co giật. Loại đùa giỡn trăm chỗ sơ hở này mà hai sư đồ này cũng dám diễn sao?
– A, đây là Hỏa Dung trưởng lão?
Lâm Phàm nhìn về phía thiếu niên có khuôn mặt tuấn mỹ đứng bên cạnh lão sư, dò hỏi. Nếu như không phải có mái tóc đỏ kia, hắn cũng không nhận ra được.
Hỏa Dung lắc đầu. Thân thể giống như khí cầu bị xì hơi vậy, dần dần mềm nhũn ra. Trong nháy mắt, hắn lại biến thành dáng vẻ già nua như trước. Khí tức nguyên bản cuồng bạo, trong nháy mắt biến trở nên bình tĩnh.
Lâm Phàm đúng là hơi kinh ngạc, không ngờ Hỏa Dung trưởng lão còn có chiêu này. Hắn nhẹ nhàng huých tay lão sư và nói:
– Lão sư, ngài cũng có thể biến hình giống như Hỏa Dung trưởng lão sao?
– Lão sư của ngươi cũng không có năng lực như ta.
Hỏa Dung tự hào cười nói tựa như là nghĩ đến mình có chỗ mạnh mẽ hơn Thiên Tu mà cảm thấy vui vẻ.
Thiên Tu nhỏ giọng nói:
– Đồ đệ, lão già này lúc tuổi còn trẻ có kì ngộ, thu hoạch được một giọt Thời Gian Bản Nguyên, có thể giúp thân thể quay lại đến thời kỳ thiếu niên.
– Thời Gian Bản Nguyên?
Lâm Phàm cũng lần đầu tiên nghe được thứ này. Nhưng chỉ cần nghe tên là hắn biết, thứ này rất lợi hại. Bởi vì kiếp trước, đọc qua không ít truyện huyền huyễn, hắn thấy chỉ cần những thứ có liên quan đến bản nguyên đều không phải là đồ vật bình thường.
– Đồ đệ, về sau nếu ngươi gặp được một nữ tử tóc bạc hỏi ngươi có nguyện ý theo nàng ba năm hay không? Ngươi không cần nói gì nhiều, ngươi chỉ cần nói nguyện ý, như vậy sau ba năm, ngươi sẽ thu hoạch được một giọt Thời Gian Bản Nguyên.
Thiên Tu nói.
– A? Vậy chuyện này không phải là ăn cơm mềm* (cách nói châm biếm của giới trẻ Trung Quốc, chỉ người lười quá chờ cơm nát ra rồi mới chịu tống vô họng ăn khỏi nhai, nghĩa bóng là chỉ người đàn ông dựa vào phụ nữ để sống) hay sao? Ta không muốn là tiểu bạch kiểm* (trai bao, mang ý châm chọc).
Lâm Phàm chọn đúng lỗ thủng mà chọc* (ý nói đúng nghĩa bóng ẩn chứa trong chỗ nào đó).
Quả nhiên, sắc mặt của Hỏa Dung trưởng lão càng ngày càng đen, đen đến mức không thể đen hơn. TruyenLau.com
– Ha ha ha!
Thiên Tu lập tức cười phá lên, nói:
– Đồ nhi của ta quả nhiên thông minh. Đây chính là ăn cơm mềm. Năm đó ta cùng Hỏa Dung đều gặp được nữ tử kia, ta không chút do dự cự tuyệt, mà hắn thì lựa chọn đồng ý. Thật đúng là khiến lão phu chết cười.
– Thiên Tu, ngươi đừng vu hãm ta, lão phu chỉ là thấy nữ tử kia trông rất cô độc cho nên mới đi theo nàng ba năm.
Hỏa Dung phản bác. TruyenLau.com
– A, lão sư, ngươi thế nào?
Đúng lúc này, Lâm Phàm phát hiện thân hình của Thiên Tu dần dần bất ổn, giống như là sắp tiêu tán.
– Đồ đệ, sức mạnh của vi sư ở trong hình chiếu này đã hao hết. Sau khi trở lại tông môn, vi sư sẽ giảng giải cho ngươi những thứ này.
Vừa dứt lời.
Website TruyenLau.com Thiên Tu bỗng tiêu tán.
– Hỏa Dung trưởng lão, Tượng Thần tông làm sao lại đồng ý ngưng chiến nhanh như vậy?
Lâm Phàm cảm giác cuộc chiến tranh này phát sinh nhanh, kết thúc cũng nhanh. Hắn còn không giết đủ đâu. Cứ kết thúc như vậy khiến cho nội tâm của hắn cũng có chút hoang mang rối loạn.
Hỏa Dung trưởng lão thở dài, nói:
– Chuyện này nói ra thì rất dài dòng. Sau khi về tông, ta sẽ nói sau.
Lại con mẹ nó về tông rồi nói. Thật đúng là khiến cho người ta bất đắc dĩ.
– Hỏa Dung, vị này chính là đồ đệ của Thiên Tu sao?
Lúc này, một nam tử to con đi tới. Nam tử này có khuôn mặt kiên nghị.
– Vị này là Phổ Đồ tông chủ của Thái Thản tông.
Hỏa Dung nói.
– Viêm Hoa tông phong chủ của Vô Địch phong Lâm Phàm, tham kiến Phổ Đồ tông chủ.
Đây cũng là lần đầu tiên, Lâm Phàm nhìn thấy tông chủ của Thái Thản tông.
Phổ Đồ vươn tay, muốn đập vào vai của Lâm Phàm. Nhưng mà bởi vì Lâm Phàm vẫn ở trong trạng thái Cuồng Thân nên hắn với không tới. Cuối cùng, tay của ông đập vào cánh tay của đối phương. Ông lập tức cảm giác trên bàn tay có dính thứ gì đó sền sệt tựa như là máu.
Lúc Phổ Đồ ngẩng đầu, ông phát hiện vị Lâm phong chủ này đang cười với hắn. Phổ Đồ cũng cười nhưng mà vẻ mặt thoáng có chút xấu hổ.
– Không sai! Không sai! Quả thật là… tuấn tú lịch sự.
Phổ Đồ tán dương.
Thân thể cao lớn, làn da đen kịt còn kèm theo đường vân màu máu, nhìn qua là đã biết không có cái rắm quan hệ cùng tuấn tú lịch sự, nhưng mà Phổ Đồ nghĩ nửa ngày cũng không có tìm ra từ gì để hình dung.
Cuối cùng, ông cảm thấy bốn chữ ‘Tuấn tú lịch sự’ có thể bao dung vạn tượng, hình dung tất cả.
Đối với đồ đệ này của Thiên Tu, Hỏa Dung cũng không biết nên nói cái gì. Không biết là hắn đã tu luyện công pháp gì mà làm cho mình biến thành bộ dáng này, hơn nữa đến giờ còn không biến trở về. Đồng thời trên người tại sao có thể dính nhiều máu tươi như vậy, giống như là hắn vừa mới đi ra từ bên trong áo máu vậy.
Tổng bộ của Thái Thản tông.
Tông chủ cùng các trưởng lão đã trở về. Các đệ tử đều vui mừng hoan hô. Rốt cục, bọn họ đã đuổi được Tượng Thần tông ra khỏi lãnh thổ. Loại vui sướng này để bọn họ khó mà nhẫn nhịn.
– Phụ thân.
Một tiếng nói thanh thúy từ phương xa truyền đến.
Một bóng người nhỏ xinh lao tới chỗ Phổ Đồ.
– Con gái ngoan của ta.
Phổ Đồ nhìn thấy người kia, trên mặt nở nụ cười xán lạn. Thân là tông chủ của một nhưng lúc này, hắn cũng lộ ra dáng vẻ của một người cha.
– Hỏa Dung, đây là Diên Ca, con gái của ta.
Hỏa Dung gật đầu, cười nói:
– Phổ Đồ, may mà con gái của ngươi không hề giống ngươi chỉ giống mẹ nàng.
– Đúng vậy.
Hỏa Dung đã từng tới Thái Thản tông, cùng còn cùng đi lịch luyện với Phổ Đồ lúc đo vẫn còn là đệ tử Thái Thản tông, đồng thời cũng quen biết nữ tử thường xuyên quấn quýt ở bên cạnh Phổ Đồ.
– Là ngươi.
Mà vừa lúc này, Diên Ca trợn mắt há hốc mồm thật to, nhìn chằm chằm thân thể cao lớn của Lâm Phàm tựa như là rất vui sướng vậy.
– Nguyên lai ngươi là con gái của Phổ Đồ tông chủ.
Lâm Phàm cười nói. Hắn đúng là không ngờ người mà mình tiện tay cứu lại có thân phận như vậy.
Phổ tông chủ nghi hoặc, nói:"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu