Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 309: LÃO SƯ CỨ ĐỂ CON LÀM


Lúc này, Lâm Phàm nhìn về phía Cốt Yêu đang bị treo trên Thái Hoàng Kiếm.
– Ngươi cho là ta sẽ nói cho ngươi biết sao?
Cốt Yêu lạnh lùng nói. Còn chưa khôi phục thân thể mà đã bị Lâm Phàm trấn áp, điều này khiến cho hắn cảm thấy rất không cam lòng.
Bởi vì hắn còn không có kịp bạo phát ra hết sức mạnh của mình.
– Không cần ngươi phải nói. Sau khi trở lại tông môn, ta sẽ nhờ người sưu hồn của ngươi, muốn lấy được tin tức cũng sẽ dễ như trở bàn tay.
Lâm Phàm cười.
– A! Ngươi dám. Cho dù ta chết cũng không có khả năng để ngươi làm được việc này.
Cốt Yêu nghe được lời nói này của Lâm Phàm liền biến sắc. Khuôn mặt của hắn vốn dĩ đã tái nhợt rồi, nay lại càng thêm trắng mà thôi.
Lúc này, Lâm Phàm đã lập tức xuất thủ trấn áp, tránh để tên Cốt Yêu này tự sát.
Bên trong đại điện củaThiết Kiếm đường, phía dưới chủ tọa là một lối đi bí mật. Vừa mới đi vào, Lâm Phàm đã nghe được tiếng khóc rống của trẻ con.
– Đại nhân, tất cả trẻ con đều ở nơi này.
Ngụy Long vô cùng sợ hãi, nói:
– Những đứa bé này không phải do ta chuyển tới mà là đám người Thiên Thần giáo trộm được từ chỗ khác. Vốn dĩ là bọn chúng còn muốn đợi tiểu nhân đưa tới một nhóm nữa để tập hợp lại cùng một chỗ rồi mới chở đi. Bây giờ bị đại nhân phát hiện, tiểu nhân thật không có phạm phải đại sự.
Lâm Phàm không có để ý đến Ngụy Long. Gia hỏa này rốt cục là nói thật hay giả vờ chỉ cần để lão sư sưu hồn là biết, đơn giản mà vui sướng.
Trong lồng sắt ở hai bên giam giữ khoảng chừng mấy trăm đứa trẻ, nhỏ nhất chỉ mới 4, 5 tuổi, lớn nhất cũng chỉ là 9, 10 tuổi.
Chuyện này đúng là có chút kinh khủng.
TruyenLau Mà lúc này, có một bóng người bị xích sắt khóa lại hấp dẫn sự chú ý của Lâm Phàm.
Bóng người này tựa như là đang thi triển một loại công pháp nào đó, bên ngoài cơ thể có mấy chuôi kiếm sắt bao vây lại. Những thanh kiếm sắt này tản ra ánh sáng lạnh lẽo tựa như là nếu có ngoại lực xâm lấn thì chúng sẽ lập tức phản kích.
– Đại nhân, người mà những thanh kiếm sắt này đang bảo vệ chính là con trai của Thiết Binh, Thiết Lãng. Lúc ấy khi mấy người Cốt Yêu diệt Thiết Kiếm đường, để bảo vệ con trai của mình, tên Thiết Binh kia đã thi triển một môn công pháp đặc biệt phong ấn con trai của hắn ở trong sự bảo hộ của những chuôi kiếm sắt này. Cốt Yêu cũng không thể phá giải.
Website TruyenLau.com Ngụy Long vội vàng nói.
Lâm Phàm tiến lên, vươn tay ra, một sức mạnh mênh mông bạo phát ra. Khi cảm nhận được sức mạnh này, những thanh kiếm sắt lít nha lít nhít ở xung quanh đột nhiên kêu ong ong mấy tiếng tựa như là muốn phản kích lại, nhưng mà rất nhanh, chúng ngừng chấn động.
Từ trên những thanh kiếm sắt này, một đạo thần niệm hiện ra. Nguồn copy từ TruyenLau.com
– Con ta… Sống sót.
Sau đó đạo thần niệm này liền tiêu tán.
Lâm Phàm nhíu mày. Đây là thần niệm truyền tin, chính là năng lực mà chỉ cường giả Thiên Cương cảnh mới có. Thiết Binh này lại có thể lấy tu vi Địa Cương cảnh làm được điều này, hiển nhiên là cũng có chút thủ đoạn. Đáng tiếc…
– Có lẽ đây chính là tình thương của cha đi.
Có lẽ tình cảm vô cùng sâu nặng có thể đánh vỡ lẽ thường của tu luyện giới đạt tới tình trạng mà người ta khó có thể tưởng tượng được.
Thiết Binh có được năng lực như vậy, hoàn toàn có thể tự bảo vệ mình nhưng hắn lại lựa chọn vận dụng năng lực này ở trên người con trai của mình, để cuối cùng mình bị tên Cốt Yêu kia giết chết.
– Năng lực của người này thật sự là đáng ghét nhưng hắn cũng cực kỳ ngu xuẩn. Rõ ràng có thể đào tẩu nhưng lại lưu lại vì bảo vệ đứa con trai này, đúng là rất ngu xuẩn.
Cốt Yêu cười khặc khặc.
– Chuyện cảm động này những kẻ buồn nôn như các ngươi làm sao mà hiểu được.
Tâm thần của Lâm Phàm khẽ động, kiếm ý bên trên Thái Hoàng Kiếm bạo phát ra, tra tấn Cốt Yêu khiến cho hắn kêu lên thảm thiết.
Lúc này, những thanh kiếm sắt bao bọc đứa trẻ kia dần dần ngừng run rẩy tựa như là không còn sức mạnh vậy, sau đó không ngừng rơi xuống đất.
Bên trong có một đứa trẻ khoảng chừng sáu, bảy tuổi đã hôn mê từ lâu, Lâm Phàm ôm lấy hắn rồi đi ra.
– Không sai biệt lắm, chúng ta cũng nên rời đi.
Nhiều đứa bé thế này đúng có chút phiền toái. Xem ra chỉ có thể chờ sau khi trở lại tông môn, giao cho đệ tử trong tông môn đưa trở về.
Bên ngoài!
Một đám trẻ con đứng ở nơi đó, vẻ sợ hãi trong mắt còn không có tiêu tán.
– Tốt rồi, mấy đứa đều lên thuyền đi.
Lâm Phàm mở miệng nói. Lúc này, Thiết Lãng cũng đã tỉnh lại. Không giống với những đứa bé khác, nó trông có vẻ rất thành thục.
Thiết Lãng nhanh chóng đi xuống, ôm túi da của cha nó, nước mắt chảy ròng ròng. Sau đó, nó cầm một thanh kiếm sắt đào một cái hố to trên mặt đất rồi bỏ túi da này vào, quỳ lạy dập đầu. Sau khi làm xong hết mọi việc, nó đi đến trước mặt Lâm Phàm, quỳ xuống, cung kính nói:
– Đa tạ đại nhân đã cứu ta.
Lâm Phàm lắc đầu, nói:
– Là cha của ngươi đã cứu ngươi chứ không phải ta.
Thiết Lãng nắm chặt hai tay, thân thể nho nhỏ run rẩy.
– Cố gắng sống sót, đó chính là mong muốn duy nhất của cha ngươi. Ông ấy đã trả cả tính mạng để ngươi được sống, ngươi phải quý trọng nó.
Sau khi tất cả những đứa bé đều đã lên thuyền lớn, Lâm Phàm trực tiếp nhấc con thuyền khổng lồ lên, bay về phía Viêm Hoa tông.
Trên con thuyền khổng lồ, sắc mặt của Ngụy Long vàng như màu đất, hắn không biết kết cục của mình sẽ là cái gì.
Hắn không ngờ ngay cả chủ giáo của Thiên Thần giáo cũng không phải là đối thủ của gia hỏa này.
May mắn ở trên thuyền có đủ lương thực, có thể cho những đứa trẻ này nhét đầy cái bao tử của bọn chúng. Nếu không vừa đi vừa nghỉ thì đúng là không biết những đứa trẻ này có thể chịu đựng trong bao lâu.
Mấy ngày sau.
Viêm Hoa tông.
Khi các đệ tử trông coi sơn môn nhìn thấy thứ to lớn, đen kịt bay đến từ phương xa, không khỏi hốt hoảng, sau đó tranh thủ thời gian báo động cho những người khác.
Từng tiếng cảnh báo vang lên, truyền khắp Viêm Hoa tông.
Các đệ tử bị đánh thức vẫn còn không biết là có chuyện gì xảy ra.
– Đó là cái gì?
– Không biết, không phải là có người tập kích đi.
– Chuyện này sao có thể? Nơi này là Viêm Hoa tông, có tông chủ cùng các trưởng lão trấn thủ ở đây, ai dám đến nháo sự.
Lâm Phàm nhấc con thuyền khổng lồ rất nhanh đã xuất hiện ở phía trên Viêm Hoa tông.
Khi các đệ tử nhìn thấy người phía dưới con thuyền khổng lồ kia, bọn họ hô lên.
– Đó là Lâm sư huynh.
– Lâm sư huynh trở về.
– Nhưng Lâm sư huynh mang con thuyền này về tông môn để làm cái gì?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu