Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 400: XÚC ĐỘNG MUỐN KHÓC


Mật tàng Vạn Quật đã không có thứ gì đáng để hắn lưu ý.
Điểm khổ tu đạt đến 100 triệu.
Con số kinh khủng này thật sự là khiến cho người ta sợ hãi.
Lão Hắc bây giờ đã thề, tự nhiên cũng cúi đầu.
– Chủ nhân, hiện tại ngài muốn đi nơi nào?
Hắn tung hoành thiên địa đã mấy chục nghìn năm, tu vi khủng bố, kiến thức cũng rộng, cũng không biết trải qua bao nhiêu việc rồi, lấy lên được, thả xuống được. Bây giờ không may bị Lâm Phàm hàng phục, hắn cũng chỉ có thể nhận.
Nếu làm tôi tớ, như vậy tự nhiên phải có tâm thái của một người tôi tớ.
– Chúng ta trở về Viêm Hoa tông. À, từ từ, ngươi giúp ta thẩm định mấy món đồ này đã.
Lâm Phàm lấy bộ kiếm trận trong mật tàng kia ra.
9999 thanh trường kiếm nhỏ bé dựng thẳng đứng, vây quanh thành hình tròn, trong chốc lát, một kiếm ý sát phạt bạo phát ra.
– Kiếm ý của kiếm trận này quá cường đại.
Lão Hắc biến sắc. Hắn có thể cảm giác được kiếm ý trọng yếu nhất trong kiếm trận này khiến cho người cảm giác giống như là vạn kiếm xuyên tâm. Khủng bố đến cực điểm.
– Đương nhiên, thứ có thể bị ta nhìn trúng há lại yếu đuối như vậy, nhưng mà ta muốn biết đây rốt cuộc là kiếm trận gì.
Hắn tự nhiên biết kiếm trận này bất phàm nhưng quan trọng là cho dù cổ tịch trong Viêm Hoa tông đều không có ghi chép về kiếm trận.Nghĩ cẩn thận thì cũng đúng thôi, Vạn Quật lão tổ đã tồn tại vô số năm còn Viêm Hoa tông mới thành lập bao lâu. Website TruyenLau.com
Hoàn toàn không có bất kỳ khả năng so sánh.
– Không biết.
Lão Hắc lắc đầu. Đây là lần đầu tiên hắn cảm giác được kiến thức của mình có chút nông cạn. TruyenLau
– Đây là Vạn Tượng Kiếm Trận, do 9999 thanh kiếm đạo tạo thành, một loại kiếm trận có cường độ sát phạt rất mạnh.
Ếch xanh ở một bên đã khôi phục lại bình tĩnh, bộc lộ kiến thức uyên bác của nó.
– Kiếm trận này kỳ thật cũng không tệ lắm, chỉ là lúc thi triển ra thì quá tiêu hao cương khí.
TruyenLau – Ếch xanh, không ngờ ngươi lại biết đến nhiều như thế.
Lâm Phàm cảm giác ếch xanh này quả thật là không tồi, giữ ở bên người thật là một quyết định đúng đắn.
Giờ khắc này, ếch xanh ngóc đầu lên.
– Đó là dĩ nhiên, ta là ai? Ta làm sao có thể không biết những vật này được, nhưng mà đáng tiếc…
– Đáng tiếc cái gì?
Hắn cũng bị ếch xanh này làm cho hiếu kỳ.
– Nếu như có thêm công pháp phối hợp là Thiên Dẫn Kiếm Quyết, như vậy uy lực sẽ cực kỳ ghê gớm.
Ếch xanh lắc đầu nói.
– Nhưng cũng không thể có khả năng này bởi vì kiếm quyết kia đã sớm thất truyền rồi.
– Vậy ngươi xem nhìn đây là cái gì?
Lâm Phàm lấy hạt châu màu xám mà hắn cướp được từ phường thị Vân Hải ra.
– Ta cũng không biết, nhưng nhìn kết cấu của nó thì hẳn là một loại vật chất có được năng lực gửi lại năng lượng nào đó.
Ếch xanh nhìn thoáng qua nhưng vừa mới quay đầu đi thì nó bỗng giật mình nhìn lại.
– Ồ!
Lâm Phàm bắt lấy ếch xanh.
– Có chuyện thì nói hết một lần cho ta. Đừng thừa nước đục thả câu!
– Chủ nhân đừng bóp nữa! Ta nói. Trên hạt châu này có một loại phù văn thuộc về phù văn Hàng Lâm.
Ếch xanh vừa nghĩ đến kẻ ở trước mắt này chính là kẻ liều mạng, bị hù đến run rẩy, làm sao còn dám ẩn tàng.
– Phù văn Hàng Lâm ư?
Lâm Phàm không hiểu phù văn Hàng Lâm đến cùng là cái gì nhưng điều hắn quan tâm nhất chính là thứ này có chỗ nào hữu dụng đối với hắn hay không?
– Có hữu dụng đối với ta sao?
Ếch xanh lắc đầu.
– Vô dụng, năng lượng trong hạt châu này căn bản là không có cách nào hấp thu, thuộc về vật phẩm đặc thù.
– Nguyên lai là không có chút tác dụng nào.
Sau khi nghe ếch xanh nói thế, Lâm Phàm liền có ý nghĩ vứt hạt châu này đi. Bởi vì thứ rách rưới này mà hắn bị người đuổi giết. Sớm biết thế, hắn liền không thèm cướp.
– Ếch xanh, còn một vấn đề cuối cùng, ngươi có biết Long Giới hay không?
Sau khi Kinh Long Đại Thiên Công đạt tới cảnh giới viên mãn, đặc tính chỉ có cảm ứng Long Giới, nhưng hắn cảm ứng đến cảm ứng đi cũng không có chút phản ứng nào.
– Chủ nhân, ngươi làm sao biết đến Long Giới?
Nghe hắn nói thế, ếch xanh hơi biến sắc tựa như là không ngờ sẽ có người biết đến điều này vậy.
– Ngươi cứ nói hết những điều mà ngươi biết đi.
Lâm Phàm hít sâu một hơi, kiềm chế ý nghĩ đem ếch xanh làm thành một nồi ếch nấu chuối.
Nói chuyện nói một nửa, hoa cúc vạn người đâm.
– Long Giới là một thế giới khác, đó là nơi sinh sống của gần như tất cả sinh vật hình rồng, bên trong có rất nhiều cường giả. Ta chưa từng đi qua, nhưng mà đã nghe nói qua.
Ếch xanh nói.
Lão Hắc chau mày, lâm vào trầm tư.
– Long Giới, ta đã từng cũng nghe tổ tông của ta nói qua, là nơi mà bộ tộc U Minh Hắc Mãng chúng ta muốn đi nhất, nhưng lại chưa bao giờ có ai đi qua đó được cả.
Ếch xanh hét lên:
– Long Giới há lại muốn đi thì có thể đi. Bên ngoài thế giới kia còn có Luyện Long Cửu Thiên Đại Trận. Ngươi nếu là đi qua, đừng nói tiến vào, chỉ cần tới gần đại trận kia thì sẽ bị nó hút thành xác khô.
Lão Hắc không ngờ ếch xanh lại hiểu nhiều như thế, trong lòng lại coi trọng nó thêm một chút.
Lâm Phàm trầm mặc một lát rồi lắc đầu bỏ qua. Tạm thời, hắn không muốn nghĩ nhiều như vậy, vẫn nên tăng thực lực bản thân lên trước rồi nói sau.
– Đi. Cả hai đều theo ta đi ra ngoài! Hiểm địa Vạn Quật môn đã không có cái gì đáng để chúng ta ở lại rồi.
Nghe Lâm Phàm nói thế, ếch xanh kinh hãi.
Ra ngoài sao?
Nói đùa gì vậy? Nó tình nguyện ở lại trong hiểm địa Vạn Quật môn này, yên lặng vượt qua quãng đời còn lại, cũng không muốn ra ngoài, chịu đựng kẻ liều mạng này tàn phá.
– Chủ nhân, ta không thể đi ra ngoài. Tu vi của ta còn chưa tới Thiên Cương cảnh.
Ếch xanh vội vàng nói, sau đó hai mắt đẫm lệ, dáng vẻ trở nên vô cùng đáng thương, nói:
– Chủ nhân, là Oa Oa vô dụng. Tốc độ tu luyện của ta quá chậm, không có cách nào đột phá đến Thiên Cương cảnh. Trong lòng Oa Oa cũng cảm thấy rất khó chịu.
– Tu luyện chậm như vậy?
Lâm Phàm đúng là không ngờ ếch xanh này có tốc độ tu luyện chậm như vậy, đến bây giờ còn không đột phá đến Thiên Cương cảnh.
– Còn bao lâu nữa?
Ếch xanh trầm mặc một lát, đầu ếch vô tội ngẩng lên.
– Chủ nhân, chắc là sẽ cần khoảng ba, bốn ngàn năm nữa đi. Nếu không chủ nhân cùng lão Hắc cứ ra ngoài trước. Chờ ba, bốn ngàn năm sau, Oa Oa sẽ ra ngoài tìm các ngươi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu