Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 304: SIÊU CẤP ĐẠI KHỦNG BỐ

Thế nhưng mà, không biết từ khi nào, tay trái của Lâm Phàm đã giơ lên, tốc độ nhanh chóng đến mức làm cho người ta bất ngờ.
Ầm!
Năm ngón tay bắt lấy mũi kiếm, nhưng mà kiếm ý lăng lệ vẫn có thể xoắn nát bàn tay của Lâm Phàm thậm chí không ngừng lan tràn, thẳng đến khi toàn bộ cánh tay của hắn đều bị xoắn nát.
– Thật mạnh. Thật nhanh. Thật con mẹ nó hung ác.
Đây cũng là lần đầu tiên mà Lâm Phàm chân chính đối mặt với một kiếm cường đại như thế, địch nhân cường đại như thế.
Nếu như không phải là hắn có được BUFF cấp vĩnh hằng ‘Trăm phần trăm tay không bắt kiếm’, chỉ sợ một kiếm này đã có thể xoắn nát toàn bộ thân thể của hắn.
Lâm Phàm không có để ý đến thương thế ở cánh tay trái mà không biết là nên như thế nào cho phải.
Xoạt xoạt!
Hư không ở chung quanh đột nhiên vỡ nát, kiếm ý bao phủ hư không kia lại bất ngờ vỡ nát.
– Đây là tình huống như thế nào?
Lâm Phàm sững sờ, không biết đến cùng là xảy ra chuyện gì.
– A!
Website TruyenLau.com Từ trong miệng của Cung Bản Tàng, một tiếng gào thét vang lên.
Lâm Phàm nhìn qua. Cung Bản Tàng nguyên bản bình tĩnh đứng giữa hư không, vậy mà không biết từ khi nào, hai con ngươi của hắn đột nhiên đỏ bừng, hai tay ôm đầu giống như là bệnh nhân tâm thần lên cơn vậy.
Hư không ở chung quanh không ngừng nổ tung. Một khí tức cuồng bạo phát tán ra, quét sạch thiên địa.
– Làm sao có thể? Chuyện này sao có thể xảy ra?
Website TruyenLau.com – Thiên Tùng Kiếm của ta làm sao có thể bị một con kiến hôi tiếp được. Điều đó căn bản là không có khả năng.
– Ta là Kiếm Đạo Chi Thần, Kiếm Đạo của ta lại bị một con kiến hôi ngăn cản. Chuyện này sao có thể…
Hiện giờ Lâm Phàm cũng cực kỳ nghi hoặc, gia hỏa này đến cùng là bị làm sao, giống như là đột nhiên phát điên vậy.
– Chạy!
Lúc này, hắn không hề do dự nữa. Thiên Mệnh Hà Đồ nhanh chóng xé rách hư không, mang hắn bỏ chạy về phương xa. Lần này, trong hư không cũng không có bất kỳ thứ gì ngăn trở hắn nữa.
Nguồn copy từ TruyenLau.com – Tên đần kia.
Thật sự là nghĩ mãi mà không rõ, tên cường giả của Nhật Chiếu tông này đến cùng là bị làm sao, nói điên là điên ngay rồi. Mình tiếp được một kiếm của hắn thì làm sao cơ chứ. Mình còn có thể tiếp một kiếm nữa mà cũng không chết đây.
Nhưng như vậy cũng tốt, chí ít mình có cơ hội để chạy trối chết.
Trong chớp mắt, Lâm Phàm đã bỏ trốn mất dạng.
Nhật Chiếu tông bây giờ rất nguy hiểm. Lần này, mình đã bị phát hiện thì chỉ sợ cũng sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba. Xem ra mình không thể tiếp tục ở đây nữa. Chuyện gì cũng không làm được lại bị cường giả chân chính nhìn chằm chằm. Thật sự là quá nguy hiểm.
Lúc này, Cung Bản Tàng cúi đầu, đôi môi khẽ nhúc nhích.
– Không có khả năng…
– Đây tuyệt đối không có khả năng. Nhất định là ảo giác. Đúng. Nhất định là ảo giác của ta.
– A!
Hắn điên cuồng hét lên.
Lấy Cung Bản Tàng làm trung tâm, kiếm ý đột nhiên bạo phát ra theo hình tròn. Sau đó kiếm ý này càng lúc càng lớn, lấy tốc độ không thể miêu tả nhanh chóng khuếch trương ra ngoài. Những nơi mà kiếm ý đi qua toàn bộ mọi thứ đều bị cắt thành vô số mảnh vụn.
– Kiếm Đạo của ta chỉ có tên râu dài kia của Viêm Hoa tông mới có thể ngăn cản, sâu kiến không có tư cách ngăn cản.
Uỳnh!
Giờ khắc này, toàn bộ thiên địa đều ảm đạm phai mờ.
Ở dưới sự bao bọc của Thiên Mệnh Hà Đồ, Lâm Phàm đang nhanh chóng xuyên qua hư không.
Đột nhiên, hắn cảm giác được phía sau lưng có kiếm ý cực kỳ cường hãn đánh tới.
Khi quay đầu lại xem được một lúc thì hắn dừng bước.
Hắn không chạy nữa bởi vì căn bản là không thể chạy được.
Kiếm ý lao đến với tốc độ còn nhanh hơn tốc độ xuyên toa trong hư không của hắn không ít.
– Ta nhất định sẽ mạnh lên rồi giết chết ngươi.
Vừa dứt lời.
Thân thể của Lâm Phàm trong nháy mắt đã bị kiếm ý nghiền ép hóa thành hư vô, nhanh chóng tiêu tán ở giữa thiên địa.
Hô!
– Đúng, nhất định là như vậy, nhất định là ảo giác, sâu kiến làm sao có thể ngăn cản kiếm của ta.
Sau khi khôi phục lại, Cung Bản Tàng lập tức quan sát khu vực xung quanh.
Trăm dặm xung quanh không còn có vật gì nữa. Hư không vỡ nát cũng đang không ngừng được thiên địa chữa trị.
– Trời ơi! Kẻ kia đã chết rồi, vật tư e rằng cũng bị lạc mất trong hư không rồi. Mình về tông thôi.
Cung Bản Tàng nhìn thoáng qua chỗ Lâm Phàm vừa chết rồi nhanh chóng xé rách hư không, rời khỏi nơi này.
Vừa rồi tinh thần của hắn ba động quá lớn, không thể khống chế được uy lực của kiếm ý, cho nên đã hủy diệt hết thảy mọi thứ ở chung quanh. Còn về phần trăm dặm chung quanh có đệ tử của Nhật Chiếu tông hay không thì đó cũng không phải là thứ nằm trong phạm vi suy tính của hắn.
Dù sao, nếu không tiếp được kiếm ý của hắn thì cũng chỉ là sâu kiến mà thôi, chết cũng xứng đáng.
Lúc này, phương xa có một bóng người đứng ở trong hư không. Hắn đeo mặt nạ kim loại đen nhánh. Khi nhìn thấy một mảnh hư vô to lớn ở phương xa kia, khóe miệng dưới mặt nạ không khỏi co quắp.
– Không kịp rồi!
– Dù ta đã đến, nhưng mà đối mặt với Cung Bản Tàng, ta cũng bất lực.
Sau đó, người kia vẫn đứng im lặng ở hư không một lát tựa như là đang tưởng niệm rồi mới bỏ đi.
Mười giây sau.
– Mẹ của ta.
Lâm Phàm mở mắt, nhìn tình huống ở chung quanh một chút. Hắn cũng sợ mất mật, sức mạnh phải lớn đến cỡ nào mới có thể tạo thành cảnh tượng kinh khủng như này.
Sơn mạch dài cả chục nghìn dặm đã biến mất. Cây cối, thú vật cũng đều biến mất, thậm chí ngay cả mặt đất cũng đều bị chia năm xẻ bảy. Hiện giờ chung quanh chỉ có hư không bị vỡ nát đang được thiên địa không ngừng chữa trị.
Sau đó hắn lắc đầu, để Thiên Mệnh Hà Đồ bao bọc lấy bản thân, nhanh chóng rời khỏi đây.
Về nhà, về nhà!
Nơi này thật con mẹ nó quá nguy hiểm. Chuyện mình làm không ngờ lại khiến cho cao tầng của Nhật Chiếu tông ra lệnh một vị siêu cấp cường giả đến đây trấn áp bản thân, căn bản là không hề cho mình có cơ hội để hoàn thủ.
Về phần ý nghĩ ở lại Nhật Chiếu tông, tăng tu vi lên tới Thiên Cương cảnh, lại bị tên cường giả này đánh tan rồi. Hơn nữa lần này rời đi, hắn thề với trời, tuyệt đối sẽ không nửa đường quay đầu lại.
Mặc dù có Bất Tử Thân, nhưng cũng không thể ngay cả một chút cơ hội phản kích cũng đều không có.
Đó căn bản là không nhìn thấy hi vọng."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu