Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 72: ĐỒ THỦ TIẾP BẠCH NHẬN

"Huyền Khôn! Ngươi dám làm càn?!"
Thiên Tu trưởng lão bạo nộ. Lão vừa toan tung mình ngăn cản kẻ phá luật xông lên đài thì một bàn tay vững như bàn thạch của Huyền Khôn đã đè chặt vai lão lại.
"Nhận thua. Cứu người." Huyền Khôn lạnh lùng phun ra bốn chữ.
"Ngươi... Vô sỉ!"
Biến cố xảy ra chỉ trong một cái chớp mắt, Thiên Tu muốn xuất thủ cứu viện Lâm Phàm cũng đã muộn màng.
Nghiêm Húc vốn là đệ tử nội môn, nhờ chức sứ giả mà được khoác áo trưởng lão. Thực lực của gã chạm mốc Địa Cương cảnh tầng ba! Đây cũng là màn kịch tồi tệ mà Nhật Chiếu tông cố tình bày ra để nhục mạ Viêm Hoa tông.
Đứa tiểu đệ duy nhất còn thoi thóp trên đài là người nhà của gã. Ban nãy thấy anh em bị tàn sát, gã uất hận thấu xương nhưng không dám làm liều. Nay nhận được tín hiệu ngầm từ Huyền Khôn cho phép tiêu diệt thằng ranh ngông cuồng kia, gã lập tức bạo phát sát chiêu.
Để phong tỏa đường lùi của Lâm Phàm, Nghiêm Húc xuất ra tuyệt kỹ với tốc độ nhanh nhất.
Kiếm kỹ trung phẩm Huyền giai: Lưu Quang Tuyệt Ảnh!
Tốc độ kiếm được đẩy lên mức tột đỉnh, thân kiếm hóa thành vô số tàn ảnh mờ ảo, hư thực khó lường.
Đám người Hoàng Phú Quý chỉ kịp thấy một vệt sáng xẹt qua, chớp mắt đã không thấy tăm hơi Nghiêm Húc đâu nữa.
"Sư đệ! Đằng sau!"
Trên lôi đài.
Lâm Phàm lập tức ngửi thấy mùi tử khí áp sát gáy. Bọn Nhật Chiếu tông chó má này đéo từ thủ đoạn đê tiện nào, càng làm hắn thêm ngứa mắt cái thằng đái dầm trước mặt.
Hàng vạn kiếm quang sắc lẹm đan xen thành lưới, bủa vây mọi yếu huyệt sau lưng Lâm Phàm. Nghiêm Húc mặt lạnh như băng. Gã tự tin tuyệt đối, thằng ranh Tôi Thể cảnh này sẽ bị băm thành trăm khúc thịt vụn. Chênh lệch cảnh giới là bức tường không thể vượt qua!
"Chơi kiếm à? Tuổi lồn."
Lâm Phàm cười nhạt. Khinh bỉ đến mức đéo thèm ngoái đầu lại. Tay phải vẫn vung Lang Nha Bổng đập thẳng xuống cái sọ dừa của tên tiểu đệ đang đứng chết trân kia.
Sát cơ sắc bén bóp nghẹt lồng ngực tất cả những người chứng kiến.
"Sư đệ!!!" Đám đệ tử Viêm Hoa tông hoảng loạn gào thét, nhắm tịt mắt không dám nhìn cảnh Lâm Phàm bị chém thành thịt vụn.
TruyenLau.com Nhưng đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một kỳ tích điên rồ đã xảy ra!
Chỉ thấy tay trái của Lâm Phàm thong thả nâng lên, vắt ngang không trung. Và rồi, bằng một tốc độ phản xạ nghịch thiên, bàn tay trái vung vẩy như bắt ruồi, nhanh đến mức tàng hình trong không khí.
[100% Tay Không Đỡ Bạch Nhận] - Kích hoạt!
"Đéo ai cản được tao. Nó phải chết!" Lâm Phàm gầm lên thô bạo. Tay phải giáng Lang Nha Bổng xuống màng tang tên tiểu đệ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Bụp! Oanh!
Hai âm thanh bạo tạc vang lên cùng lúc.
Toàn trường triệt để hóa đá.
Nghiêm Húc trợn trừng hai mắt muốn rách khóe. Gã liên tục đâm ra chín kiếm cực hạn siêu tốc, thế đéo nào tay trái của thằng nhãi này lại kẹp chặt, hất văng, đỡ gạt trọn vẹn cả chín đường kiếm mà không trượt phát nào?
Đọc truyện tại TruyenLau.com Còn tay phải của Lâm Phàm thì...
Hắn hơi gập người, lười biếng nhấc Lang Nha Bổng lên. Cái xác bầy hầy nát bét của tên tiểu đệ vắt vẻo trên hàng gai sắt. Hắn vung tay, hất văng khối thịt thối đó xuống khỏi lôi đài.
Đám đệ tử đứng gần kinh hãi la hét, dạt ra tít xa. Mùi máu me xộc lên tận óc khiến họ nôn ọe không ngừng.
Nghiêm Húc đứng ngây dại trên lôi đài, linh hồn như bị rút cạn. Gã không thể tin tuyệt kỹ tự hào nhất của mình lại bị phá giải một cách sỉ nhục như thế.
Lâm Phàm từ từ xoay người. Hắn nâng bàn tay trái lên. Da thịt rách bươm, máu tươi chảy ròng ròng nhỏ giọt xuống đất. Hắn vẩy vẩy tay, bình thản nhếch mép:
"Tốc độ bàn thờ của mày... chỉ có vậy thôi hả?"
"Có giỏi thì đâm nhanh thêm tí nữa coi?"
Ngông cuồng! Triệt để ngông cuồng!
Đệ tử dưới đài há hốc mồm, da đầu tê dại. Cảnh tượng này quá sức đả kích.
Lấy nhục thể phàm thai ra đỡ tay không với kiếm kỹ Địa Cương cảnh? Bàn tay bị chém tơi tả lộ cả xương trắng ởn, thế mà hắn không thèm nhíu mày một cái?
Hắn không biết đau là gì sao?!
Nhiều người nhìn vết thương sâu hoắm kia mà lạnh toát sống lưng. Thân xác được tôi luyện đến đỉnh phong Tôi Thể, suy cho cùng vẫn không địch lại sắc bén của Địa Cương kiếm khí. Nhưng dù thịt nát xương tan, ý chí nam nhân này vẫn cứng như thiết thạch, không mảy may chùn bước.
Kẻ không sợ chết mới là kẻ đáng sợ nhất!
"Không thể nào..." Nghiêm Húc lùi lại lảo đảo, lắp bắp lảm nhảm. "Mày chỉ là Tôi Thể tầng chín... Sao có thể đỡ được..."
Lâm Phàm tặc lưỡi, ra vẻ đầy tiếc nuối:
"Không thể hả? Nhầm to rồi con! Đéo phải tốc độ tao nhanh, mà là kiếm pháp của mày rùa bò vãi lồn! Chậm đến mức tao nhắm mắt bắt bừa cũng dính!"
"Cơ mà công nhận, kiếm bén đấy. Mày nhìn xem..." Lâm Phàm giơ cái tay nát bươm lên huơ huơ trước mặt Nghiêm Húc. "Chảy máu rồi này! Rách cả thịt rồi này! Nhưng mà... tao chỉ thấy hơi nhột nhột tí thôi, chả si nhê mẹ gì."
"Mày..." Nghiêm Húc đỏ mặt tía tai, nhục nhã ê chề. Hắn đã bốc cạn linh lực xuất chiêu nhanh nhất, cuối cùng lại biến thành trò cười cho thiên hạ.
Đúng lúc này, một tiểu sư muội dáng người yểu điệu co giò chạy lên đài, đôi mắt long lanh sùng bái. Nàng bẽn lẽn rút chiếc khăn lụa tơ tằm ra:
"Sư huynh... Để muội băng bó cho huynh."
"Làm phiền sư muội rồi." Lâm Phàm mỉm cười dịu dàng, phong độ ngời ngời.
"Sư huynh có đau không?" Nhìn vết thương máu me lẫn lộn, sư muội xót xa suýt ngất, nhưng vẫn cắn răng run rẩy quấn khăn.
Lâm Phàm cười nhạt không đáp. Chỉ cái nhếch mép phong trần ấy cũng đủ khiến trái tim thiếu nữ nhũn ra thành nước.
Nam tính ngút ngàn! Tràn trề hormone!
Vài nữ đệ tử khác đứng dưới xé rách khăn tay, ghen tị hộc máu. "Con khốn ranh ma, nhanh chân xí phần trước!"
...
"Lục sư huynh... Thằng chả... là quái vật phương nào vậy?" Đệ tử nội môn lắp bắp.
Lục Đạo Thăng đờ đẫn:
"Cái này... ta đéo biết..."
Ngay cả đôi mắt tĩnh lặng như hồ thu của Nhược Trần cũng lóe lên một tia bàng hoàng. Đường đường là băng giá nữ thần, nàng xưa nay coi vạn vật như không. Nhưng hôm nay, màn trình diễn bạo lực điên rồ này đã đánh thẳng vào tâm trí nàng một dư chấn khó tả.
"Tuyệt đối không thể! Tao đéo tin!" Nghiêm Húc phát rồ gầm thét. Hắn không cam tâm kiếm pháp của mình lại phế vật đến thế. Chắc chắn ban nãy chưa phát lực tối đa!
"Hả? Mày vẫn muốn múa cái thứ kiếm pháp rùa bò ấy nữa sao? Được, tao bao dung cho mày làm lại lần nữa. Kẻo đám chó Nhật Chiếu tông tụi bay về nhà lại sủa Viêm Hoa tông ta tiếp đãi không chu đáo, đéo cho diễn hài hết tiết mục."
"Sư muội, né qua một bên, để khách quý tấu hài cho xong."
Sư muội gật đầu cái rụp, hai má ửng hồng:
"Sư huynh cẩn thận nha." Nàng cảm thấy mình lún sâu vào lưới tình mất rồi.
Nghiêm Húc tức hộc máu mồm. Tổn thương lòng tự trọng quá mức.
"Đủ rồi! Nhục nhã thế chưa đủ sao? Cút về cho ta!" Huyền Khôn quát lớn, âm thanh sấm rền áp chế toàn trường.
Nghiêm Húc giật thót, mồ hôi lạnh toát ròng ròng. Trưởng lão nổi giận, chuyến này về tông e là sống dở chết dở.
Lâm Phàm nhún vai:
"Trò vui kết thúc."
Huyền Khôn nheo mắt lạnh lẽo:
"Thiên Tu huynh. Hay lắm. Viêm Hoa tông ngài tàng long ngọa hổ, bồi dưỡng được đệ tử tốt nhường này, quả thực... mở rộng tầm mắt."
Thiên Tu vuốt râu cười ha hả:
"Huyền Khôn huynh quá khen. Ngoại môn tệ tông vốn không yếu, chỉ là đám tiểu bối quen thói khiêm nhường. Trừ phi bị dồn ép đến đường cùng, bằng không chúng cũng lười xuất thủ phô diễn."
"Ha ha." Huyền Khôn cười gằn trong bụng. Khiêm nhường? Khiêm nhường mà xé xác băm vằm sạch sẽ mười hai đệ tử tinh anh nhà người ta? Thù này, nợ máu phải trả bằng máu!
Lâm Phàm thấy tình hình cũng vãn, bèn chắp tay qua loa:
"Trưởng lão, đệ tử cáo lui."
Nói đoạn, hắn vắt Lang Nha Bổng lên vai, nhảy phóc xuống lôi đài, nghênh ngang bỏ đi chẳng đợi ai cho phép.
Thể hiện nhiêu đây là đủ rồi, lầy lội thêm chút nữa khéo rước họa vào thân.
Đùa chứ, thời gian buff [Bạo Huyết] sắp cạn, tác dụng phụ mà bạo phát ngay lúc này thì có nước bò lết ăn cám.
Tới như gió, đi như chớp!
Hàng ngàn ánh mắt đệ tử Viêm Hoa tông găm chặt vào bóng lưng ngạo nghễ đang khuất dần. Khúc tráng ca nhuốm máu ngày hôm nay, đã khắc sâu vĩnh viễn vào lịch sử tông môn!
Thực sự... quá bá đạo!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu