Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 548: NHANH CHỨNG MINH TRONG SẠCH CỦA TA

Trên dưới tông môn đều sôi trào, các đệ tử rất hưng phấn, có loại cảm giác sảng khoái không nói được.
Lâm sư huynh thật quá mạnh, không ngờ có thể trấn áp Bán Thần cảnh.
Chỉ là bọn họ không hiểu vì sao Trưởng lão Thiên Tu muốn ngăn cản, lấy uy thế của Lâm sư huynh, tuyệt đối có thể triệt để trấn áp cường giả Bán Thần cảnh kia.
Bọn họ nghĩ mãi mà không rõ.
Chứng kiến Lâm sư huynh cường đại, trong lòng của các đệ tử của Vô Địch phong như có lửa bùng cháy, đây không phải lửa giận, mà là ngọn lửa của sự hưng phấn, sự tự hào.
Mặc dù không phải là Bán Thần cảnh nhưng lại có năng lực trấn áp Bán Thần cảnh, chuyện này đối với những người gia nhập Vô Địch phong như bọn họ thật sự là may mắn.
Ngọn núi của Thiên Tu.
Thương Ngộ Đạo cảm thấy phẫn nộ, rất không cam lòng. Lần này, hắn bị mất hết thể diện trước mặt đệ tử của Viêm Hoa tông, bị một đệ tử Thiên Cương cảnh tầng tám đánh bay hai lần. Thân là cường giả Bán Thần cảnh, hắn làm sao có thể nhẫn nại.
"Ngươi muốn chết sao?"
Lúc này, Thiên Tu mở miệng. Mà câu nói này cũng khiến cho Thương Ngộ Đạo đột nhiên sững sờ.
TruyenLau "Thiên Tu, ngươi có ý gì?"
"Còn ý gì nữa, hành động lúc nãy của lão phu chính là vì cứu ngươi đó. Ngươi thật sự cho rằng ngươi là đối thủ của đồ đệ bảo bối của ta hay sao, không nên quá coi trọng mình."
Thiên Tu mặc dù thản nhiên, nhưng trong lời nói lại có loại cảm giác tự hào.
TruyenLau.com "Hừ. Ta không tin hắn dám giết ta. Huống hồ lão phu còn không có thi triển ra thực lực chân chính của mình."
Thương Ngộ Đạo sao có thể thừa nhận chuyện này. Hắn là Bán Thần cảnh, chân chính Bán Thần cảnh, bị đệ tử chỉ có tu vi là Thiên Cương cảnh trấn áp, còn không làm trò hề cho thiên hạ, trở thành trò cười cho người khác hay sao.
Thiên Tu nâng chén trà lên, nhẹ nhàng nhấp một hớp.
"Ngươi không tin sao? Nếu như đồ đệ này của lão phu không dám giết ngươi, vậy lão phu cũng không cần bận bịu đến bận bịu đi. Nếu ngươi còn không tin thì có thể đi thử một lần."
Thương Ngộ Đạo nín hơi, cuối cùng cầm chén trà lên uống một hơi cạn sạch.
TruyenLau "Thiên Tu, rốt cuộc là ngươi làm như thế nào mà dạy dỗ được đệ tử bực này."
Thiên Tu cười không nói, vuốt râu .
"Chuyện này chỉ có thể hiểu mà không thể diễn đạt được bằng lời được. Ngươi chỉ cần nhớ lão phu là ai? Đồ nhi mà ta dạy dỗ há có thể kém? Không bao lâu nữa, đồ đệ này của lão phu thành tựu Bán Thần cảnh, đó chính là lúc nhật nguyệt chuyển đổi."
"Ngươi..."
Ngón tay của Thương Ngộ Đạo run lên. Hắn luôn cảm giác trong lòng của Thiên Tu có chấp niệm tồn tại.
"Ngươi đến cùng là muốn nói cái gì?"
"Ta muốn nói cái gì, trong lòng ngươi còn không hiểu hay sao? Ngươi là con rơi của Thánh Đường tông. Năm đó, vì tông môn đại vị, Thánh Chủ bây giờ đã lừa ngươi một vố quá thảm rồi. Nếu như nói ngươi không cảm thấy không cam lòng, lão phu không tin."
Thiên Tu không nói thêm gì. Hắn vẫn ghi nhớ chuyện trước kia ở trong lòng.
Thương Ngộ Đạo cũng đích thật là một kỳ tài, chỉ là bị Thánh Chủ lừa thảm khiến cho căn cơ bị hao tổn. Mặc dù cuối cùng có được cơ duyên, lấy đại thủ đoạn để thành tựu Bán Thần cảnh nhưng cuối cùng vẫn có thương tổn.
"Ngươi muốn làm gì?"
Thương Ngộ Đạo hỏi.
Hắn biết Thiên Tu tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ nói đến những chuyện này, khẳng định là có âm mưu.
"Rất đơn giản. Lão phu không cầu chuyện gì khác, chỉ cần khi đồ đệ kia của ta đăng lâm Bán Thần cảnh, ngươi cho phép hắn dẫn dắt khí vận của Thiên Tông điện."
Thiên Tu nói.
Thương Ngộ Đạo trầm mặc. Hắn không ngờ Thiên Tu lại nói yêu cầu như vậy. Chỉ là việc này không hề tầm thường. Nếu Lâm Phàm thành tựu Bán Thần cảnh, lại có được khí vận của Thiên Tông điện thì Viêm Hoa tông sẽ nhanh chóng cường thịnh.
Nhưng...
"Vậy ngươi có thể cho lão phu cái gì?"
Thương Ngộ Đạo hỏi thăm.
Thiên Tu cười, nụ cười rất thần bí.
"Lão phu có thể cam đoan đồ đệ của ta sau này sẽ không giết chết ngươi."
Lời này vừa nói.
Thương Ngộ Đạo trong nháy mắt choáng váng, con ngươi đột nhiên co vào. Hắn không ngờ Thiên Tu lại không biết xấu hổ mà nói những lời này.
"Hazz. Ngươi đừng có tỏ vẻ rằng điều này không trân quý. Đây cũng là bởi vì chúng ta từng quen biết nên ta mới cho ngươi cơ hội. Cho dù không cần khí vận của Thiên Tông điện, lão phu cũng có biện pháp khác nhưng dù sao cũng là người quen cũ, tự nhiên cần chiếu cố một phen."
Thiên Tu cảm thán tựa như là giúp đối phương một việc lớn bằng trời vậy.
Thương Ngộ Đạo bưng chén trà, thất thần. Hắn không biết nên nói cái gì, thậm chí đã không muốn nói nhiều.
Bên trên Chiến thuyền.
Lâm Phàm để chân lên mặt bàn, lưng dựa vào ghế, tay cầm hoa quả, trông rất hưởng thụ.
Mà ở trước mặt hắn thì là ba đại Thẩm Phán.
"Mọi nười làm gì vậy? Cứ ngồi đi! Chẳng lẽ Lâm Phàm ta chính là lão hổ ăn người hay sao? Không cần phải sợ, ta rất hữu hảo, bình thường sẽ không tùy ý giết người."
Hiện tại, hắn rất muốn đi Thiên Tông điện, mà cưỡi Chiến thuyền cũng rất thoải mái nên hắn không hề khách khí, nên làm cái gì thì làm cái đó.
Ngược lại là ba đại Thẩm Phán này trông bó tay bó chân như vậy khiến cho hắn cngx hơi nhàm chán.
"Móa nó, ba con rùa các ngươi, nhăn mặt làm cái gì vậy? Cười lên một cái xem nào."
Lâm Phàm có chút khó chịu. Tình huống này là như thế nào vậy? Mình ăn uống, hưởng thụ mà ba tên ở trước mắt này lại có biểu lộ như cha mẹ chết khiến cho người ta cảm thấy rất khó chịu.
Thẩm Phán Tuyên Vũ rất muốn gào lên, hét lớn một tiếng, ngươi đừng quá càn rỡ. Thế nhưng mà hắn không dám, chỉ có thể cố gắng nở một nụ cười miễn cưỡng, thậm chí nụ cười này còn khó coi hơn là khóc nữa.
Thẩm Phán Thái Nhật của Âm Dương tông cũng không dám nhiều lời bởi vì hắn đã bị kẻ ở trước mắt này làm cho choáng váng.
Đồng thời, trong lòng hắn cũng cảm thấy cực kỳ may mắn.
May mắn lúc trước, hắn không có bị Lâm Phàm coi là mục tiêu giống như hai người Thẩm Phán Ni Ma vậy. Nếu không chỉ sợ chết, hắn cũng không biết chết như thế nào.
Thậm chí có thể nói là chết không rõ ràng.
"Ngươi là Thẩm Phán Thái Nhật của Âm Dương tông?"
Lâm Phàm nhìn đối phương hỏi.
"Đúng, đúng."
Thẩm Phán Thái Nhật run lấy trả lời. Hắn không dám lỗ mãng. Lúc trước, khi đến Viêm Hoa tông thì phách lối, bây giờ chỉ có thể kìm nén như là con cháu họ nhà rùa vậy.
"À. Nếu là Âm Dương tông thì đúng là có chút quan hệ với ta. Ta nhớ hình như là có một trưởng lão của các ngươi là Kim gì gì đó bị ta đánh một trận, làm hỏng mặt. Nghe nói thủ pháp sửa mặt của Âm Dương tông các ngươi rất không tệ, các ngươi có giúp nàng sửa qua sao?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu