Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 571: VIỆC LỚN SẮP THÀNH

Lâm Phàm đổi chủ đề, không tiếp tục thảo luận mấy bức tranh chữ này nữa. Khen một chút là được rồi, nếu như khen quá, không khéo lại phản tác dụng.
Nhạc Hồi Thiên ôm quyền:
"Còn xin sư huynh chỉ giáo."
"Cái này thì đơn giản."
Lâm Phàm cười nói, sau đó trầm tư một lát:
"Tâm cảnh, dễ giải thích, cũng không dễ giải thích, chỉ hiểu mà không diễn đạt được bằng lời, cần dùng tâm đi cảm ngộ, sư huynh có thể có được thực lực như ngày hôm nay, cũng là nhờ cảm nhận được sự muôn màu muôn vẻ của nhân sinh, rồi gioa hòa với pháp tắc của trời đất, tâm cảnh vừa tới, thì thực lực cũng tới theo."
Thật ra bản thân hắn cũng chẳng hiểu mấy câu này có nghĩa gì. Kỳ thật bản thân hắn cũng không hiểu tại sao mình lại có được thực lực mạnh như bây giờ, ngoại trừ giết, thì cũng chỉ có giết, giết tới một lúc nào đó, thì tu vi cũng sẽ tự động tăng lên thôi.
Về phần mấy thứ như tâm cảnh này, thôi được rồi, người khác cần, hắn không cần.
Nhưng, tâm cảnh cũng thật sự rất quan trọng.
Nhưng đối với hắn mà nói. Mấy thứ như tẩu hỏa nhập ma, tinh thần dị thường hay như tâm ma xuất hiện hoàn toàn sẽ không xảy ra. Mà dù thật có xuất hiện chuyện như vậy, thì hắ cũng chỉ cần một kiếm là có thể giải quyết được rồi.
Nhạc Hồi Thiên trầm tư, chỉ cần có thể tu luyện tới Thiên Cương cảnh, thì chẳng có ai là ngu xuẩn cả. Đương nhiên, đối với những tông môn giàu có kia mà nói, bằng cách tích lũy đan dược, một con lợn cũng có thể trở thành Thiên Cương.
Cho nên hắn chưa từng để mấy tên Thần Tử, Thánh Tử kia vào trong mắt, có ngon thì đừng dùng đan dược, đệ tử Viêm Hoa tông bọn hắn dư sức đánh cho bọn chúng ra bã.
Ví dụ như Thánh Đường tông, những đệ tử kia đều có huyết mạch, còn có thể chất nào đó nữa, loạn hết cả lên, cứ như là heo lai giống vậy.
"Sư huynh, dường như đệ đã hiểu được một chút gì đó, nhưng lại giống như còn chưa hiểu rõ, mong sư huynh chỉ dạy cho đệ."
Nhạc Hồi Thiên xin chỉ dạy, mặc dù hắn không biết sao sư huynh lại tới chỗ của hắn, nhưng nếu như đã tới, vậy thì mình không được bỏ lỡ cơ hội này.
Lâm Phàm cười nói:
"Việc này rất đơn giản, sở dĩ sư huynh đến đây là vì biết được Nhạc sư đệ tu hành khắc khổ, nhưng lại vẫn bị dừng lại ở Thiên Cương tầng một. Cho nên lần này tới, chính là để tặng cho sư đệ một cơ hội khó có, dù sao thì những người tài như sư đệ đều là tương lai của tông môn. Chúng ta thân là sư huynh, sao có thể ngồi nhìn không bỏ mặc được chứ."
Chẳng qua, điều làm cho hắn hơi kinh ngạc, là dường như vị Nhạc sư đệ này có vẻ hơi ngượng ngùng thì phải, mỗi khi mình khen thì mặt mũi hắn đều đỏ bừng hết cả lên.
"Cảm tạ sư huynh đã quan tâm."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Nhạc Hồi Thiên cảm kích muôn phần:
"Sư huynh, cụ thể là chuyện gì?"
Lâm Phàm:
"Là như vậy, gần đây sư huynh muốn mở một bộ phận mới tại một tòa thành. Bộ phận này rất quan trọng, thần thánh, lại còn cao quý, người bình thường không thể nào trấn giữ được. Mà công việc này cần hòa mình với các con dân, càng phải trở thành thần hộ mệnh trong lòng các con dân, cuối cùng nghĩ tới nghĩ lui, ta cho rằng sư đệ là người thích hợp nhất."
"Sư đệ cũng chớ vội xem thường, việc này có thể tôi luyện tâm cảnh của sư đệ, thành gia, lập nghiệp, cuối cùng tự nâng cao bản thân, tiến vào cảnh giới cao hơn, cũng chỉ là một chút chuyện nhỏ mà thôi."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Nhạc Hồi Thiên lắng nghe, gật đầu không ngừng, cảm thấy rất có đạo lý, người thành công thì là thầy, tuy sư huynh còn trẻ, nhưng cảnh giới đã đạt tới trình độ này, đương nhiên có nhiều điểm đáng để hắn đi học tập.
Đồng thời, những lời sư huynh vừa nói, cũng phù hợp với suy nghĩ trong lòng hắn
Hắn vốn chỉ là một người dân bình thường, cũng đã tiến vào Viêm Hoa tông vài chục năm rồi, tự nhiên cũng biết rõ không ít chuyện.
"Sư đệ, đệ thấy việc này như thế nào? Nếu như đồng ý, sư huynh tình nguyện giao gánh nặng vừa thần thánh vừa cao quý này cho đệ."
Lâm Phàm đặt tay lên vai Nhạc Hồi Thiên, trong ánh mắt tràn đầy cảm xúc chờ mong, dường như rất tin tưởng hắn vậy.
TruyenLau Nhạc Hồi Thiên cảm nhận được ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng của sư huynh, cuối cùng gật đầu:
"Xin sư huynh yên tâm, đệ nhất định sẽ không làm cho huynh phải thất vọng."
"Tốt!"
Lâm Phàm chợt vỗ vai Nhạc Hồi Thiên:
"Sư đệ tốt, sư huynh quả nhiên không có nhìn lầm đệ."
"Cảm tạ sư huynh."
Nhạc Hồi Thiên liên tục gật đầu.
Một lúc sau, Lâm Phàm rời khỏi nơi này, đã giải quyết được một người, như vậy thì đi tìm người kế tiếp.
Mà người này, thì lại rất dễ xử lý, Kim trưởng lão Kim Quyền.
Thực lực cao hơn Thiên Cương cảnh tầng năm, cũng đủ để trấn giữ tòa thành kia rồi.
Tự Lâm Phàm ra mặt, tự nhiên không thành vấn đề, nói chuyện một hồi cũng giải quyết xong chuyện.
Lúc Lâm Phàm trở về núi, lão sư cũng đang chờ hắn.
"Đồ nhi, sư phụ thấy con bận rộn quá, kỳ thật chuyện này có thể xử lý từ từ, không cần vội."
Thiên Tu nói.
"Sư phụ, chuyện này không thể nào kéo dài được, nhất định phải làm một mạch, kéo dài thêm, chỉ có thể làm hứng thú của con mất dần mà thôi. Tới lúc đó, lỡ như con mà hết hứng thì sẽ có chuyện lớn đó."
Hắn sao có thể giải quyết từ từ được, đang có rất nhiều chuyện chờ cần hắn đi xử lý đây này, tu vi tăng lên tới Thiên Cương cảnh tầng tám, phải làm cho nhanh nha.
Nhất định phải đi ra ngoài kiếm điểm tích lũy, còn có cái điểm khổ tu này nữa chứ, đúng là làm khó người ta mà.
Hồi trước hắn vẫn luôn thấy điểm khổ tu dễ kiếm, điểm tích lũy khó kiếm, nhưng bây giờ xem ra, chuyện kiếm điểm khổ tu này đúng là khó nhất trần đời rồi.
Tu vi của hắn bây giờ đã cao hơn trước rất nhiều, nên số điểm khổ tu mà hắn cần cũng cực kỳ lớn.
Thiên Tu nhìn đồ nhi, cuối cùng thở dài một tiếng:
"Quả nhiên là vậy, ta đã từng nghĩ, sao con lại muốn làm chuyện như vậy chứ, thì ra là hứng thú, con cũng giống như ta vậy, cũng sẽ vì hứng thú mà lao đầu vào một việc, vậy con cứ từ từ làm đi, ta đi trước đây."
"Vâng, sư phụ người cứ đi thong thả, chờ sau khi giải quyết xong chuyện này, con cũng phải ra ngoài một chuyến."
Lâm Phàm nói.
Thiên Tu dừng lại một chút, nói bằng giọng chân thành:
"Đồ nhi, con phải nhớ kỹ, tuyệt đối không được đi Thánh Đường tông."
Lâm Phàm cười nói:
"Người cứ yên tâm, con tới đó làm gì chứ."
"Ta rất nghiêm túc."
Thiên Tu gật đầu, Thánh Đường tông quá nguy hiểm, nếu như đồ nhi tiến sâu vào trong đó, thì dù là hắn, cũng khó mà kịp thời tới cứu viện được, Bán Thần tuy mạnh, nhưng Thánh Đường tông quá mạnh mẽ.
"Sư phụ, con rất nghiêm túc."
Sau khi sư phụ đi khỏi, Lâm Phàm vỗ tay một cái, việc này sắp xong rồi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu