Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 418: ĐỰNG ĐAN DƯỢC RẤT MỆT MỎI


– Chủ nhân.
Lão Hắc cảm thấy Vô Địch phong quá nhỏ. Thật sự là quá nhỏ! So với hang ổ trước kia của hắn thì nhỏ rất nhiều.
Trong thời đại của hắn, những người như hắn so đấu với nhau dựa vào địa bàn cùng sự phô trương, cho nên hang ổ có thể làm lớn bao nhiêu thì bọn hắn sẽ làm lớn bấy nhiêu, đâu giống ngọn núi nhỏ như vậy.
Nhưng hắn cũng không có xem nhẹ người ở nơi này. Mặc dù thực lực không còn ở thời kỳ đỉnh phong thế nhưng mà năng lực cảm ứng vẫn có. Trong Viêm Hoa tông này lại có một khí tức rất cường đại. Cho dù là đặt ở thời đại kia của hắn, người này cũng có thể được xem là cường giả đỉnh cao.
Về phần mấy khí tức khác thì lại chẳng ra sao cả.
Mặc dù cảnh giới không kém nhiều, nhưng mà thực lực lại chênh lệch đến cả chục nghìn dặm, người kia có thể dễ dàng trấn áp bọn họ.
Lã Khải Minh vội vã đi tới. Khi nhìn thấy lão Hắc còn có ếch xanh, hắn cũng có chút khẩn trương, bởi vì tổ hợp này quá quái dị.
Ếch xanh kia có thể mở miệng nói tiếng người. Quả thật là rất quái dị.
Khí tức của lão giả kia lại có chút tà ác, khiến cho người ta cảm thấy không dễ chịu.
– Sư huynh, hai vị này là?
Lã Khải Minh hỏi. Mặc dù hai kẻ này nói họ là nô bộc của Lâm sư huynh, nhưng không được Lâm sư huynh khẳng định, hắn vẫn còn có chút khẩn trương.
– Là hai nô bộc mà ta mới thu. Đây là lão Hắc, còn đây là ếch xanh. Sau này, họ sẽ là một phần tử của Vô Địch phong chúng ta. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hai người này đều không đơn giản.
Mặc dù lão Hắc đã thề rằng chờ đến khi mình vẫn lạc, hắn sẽ khôi phục tự do. Nhưng mà mình có khả năng vẫn lạc sao?
Đọc truyện tại TruyenLau.com Chuyện này căn bản là không thể nào xảy ra. Dù là đại vũ trụ đều tan vỡ, hắn cũng sẽ không chết.
Cho nên nói, cả một đời này, lão Hắc chỉ có thể thành thành thật đi theo hắn.
Về phần ếch xanh này lại càng không cần phải nói. Nó đã trở thành yêu sủng của mình. Mà hắn đã nhìn ra, ếch xanh này cũng đang chờ mình vẫn lạc, nhưng điều này có thể xảy ra sao? Hoàn toàn không có khả năng. Cho nên nói bọn họ nhất định không thoát được khỏi số phận nô bộc rồi.
– Đây là hữu giáo vô loại (đây là tư tưởng của Khổng Tử, nghĩa là mọi người trong xã hội đều có quyền được học, được giáo dục, không phân biệt giầu, nghèo, sang, hèn, thiện, ác, còn ở trong tiên hiệp thì được mở rộng ra để nói về mọi chủng tộc).
Lã Khải Minh nói thầm một tiếng, thậm chí có xúc động lấy quyển sổ nhỏ cùng bút ra để viết vào. Nhưng mà lúc này ở hiện trường có nhiều người như vậy, hắn không muốn để người khác nhìn thấy. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Dù sao quyển sổ nhỏ kia là chí bảo của hắn.
– Đừng quơ nữa! Tên ngốc nhà ngươi đừng quơ nữa.
Lúc này, ếch xanh bị Tần Sơn chộp trong tay, rà qua rà lại khiến nó chóng mặt mà hô to. Còn Tần Sơn thì lại chơi không biết mệt, con thỏ lúc trước không biết đã chạy đi nơi nào. Nhìn thấy con ếch có màu xanh mơn mởn này, hắn nhanh chóng thích ngay.
– Đừng động, đây là đệ đệ ta, để hắn chơi với ngươi đi.
Nhìn thấy Tần Sơn ngồi dưới đất, chơi quên cả trời đất, Lâm Phàm cũng cười. Nếu đệ đệ ngốc này đã gọi mình một tiếng ca, vậy ta sẽ để ngươi sống một cuộc đời thật vui vẻ.
Nghe hắn nói thế, ếch xanh mờ mịt. Chuyện này rốt cuộc là như thế nào. Tình huống bi ai nhất trong nhân sinh của hắn rốt cục sắp bắt đầu sao?
Tần Sơn không biết tìm được một cây Tứ Diệp Thảo từ nơi nào. Sau đó, hắn lấy dây buộc Tứ Diệp Thảo ở phía sau lưng ếch xanh và cười ngây ngô.
– Ca, ngươi xem có đẹp hay không?
Lâm Phàm nhìn lại gật đầu,
– Ừm. đẹp mắt.
Bây giờ, ếch xanh giống như là một con rối vậy, để mặc cho Tần Sơn tàn phá, không hề phản kháng.
– Chủ nhân, địa khí của ngọn núi này rất nồng đậm. Ta muốn quấn quanh ngọn núi, không biết có được hay không?
Khi lão Hắc đi vào Vô Địch phong, hắn liền có thể cảm nhận được bên trong ngọn núi này ẩn chứa địa khí vô cùng sung túc. Nếu như hắn có thể quấn quanh ở phía trên, tốc độ khôi phục sẽ nhanh hơn.
– Ừm.
Lâm Phàm gật đầu. Hiện tại, lão Hắc còn quá yếu, muốn khôi phục lại đỉnh phong cũng không biết phải mất bao lâu. Mà đan dược lại cũng không có tác dụng đối với lão Hắc.
Tổn thương mà Phong Yêu Bia gây ra cho hắn quả thật là rất lớn.
Lập tức, lão Hắc bay lên, hóa thành một đám yêu khí nồng đậm. Sau đó, ở trong mắt đông đảo đệ tử, bên trong đám yêu khí nồng đậm kia lại có một con Hắc Mãng toàn thân đen kịt bay ra.
Hắc Mãng cường tráng, khổng lồ, huyết khí cuồn cuộn.
Cảm nhận được uy thế này, một vài đệ tử có tu vi thấp lập tức bị hù run lẩy bẩy. Nếu như không phải biết lão Hắc cũng là người của Vô Địch phong, bọn họ chỉ sợ đều muốn bị hù chết.
Bản thể của lão Hắc dài tới mấy trăm trượng. Thân thể một vòng lại một vòng quấn quanh Vô Địch phong, kéo dài từ chân núi đến đỉnh núi.
– Chủ nhân, lão bộc ở chỗ này khôi phục.
Một giọng nói vang lên, sau đó tiêu tán ở trong thiên địa.
Trong đại điện.
– Đây là U Minh Hắc Mãng. Chủng tộc này không phải đã tuyệt chủng rồi sao?
Thiên Tu một mực chú ý đến tình huống của Vô Địch phong. Khi thấy cảnh tượng này, ông cũng không khỏi biến sắc.
– Sư huynh, U Minh Hắc Mãng này có lai lịch gì?
Hỏa Dung hỏi.
Thiên Tu nói:
– Tình huống cụ thể thì ta cũng không rõ ràng lắm. Ta cũng chỉ mới nhìn qua được một ít tin tức liên quan tới bộ tộc U Minh Hắc Mãng này trên vách tường ở một chỗ bí cảnh. Không ngờ hôm nay, ta lại còn có thể tận mắt nhìn thấy U Minh Hắc Mãng.
– Đồ nhi này của ta đến cùng là đi đến nơi nào? Từ nơi nào kiếm được U Minh Hắc Mãng này?
Hỏa Dung mở miệng nói:
– Nếu không, chúng ta đi hỏi đồ đệ của ngươi xem?
Thiên Tu trừng mắt, nói:
– Hỏi cái gì mà hỏi? Đây là chuyện của đồ đệ của ta, cũng chính cơ duyên của hắn. Tông ta sao lại có dạng trưởng lão như ngươi vậy. Nếu gặp được chuyện nghi ngờ, chúng ta liền đi hỏi đệ tử. Như vậy về sau còn có đệ tử nào dám can đảm bại lộ cơ duyên của mình?
– Điều này cũng đúng. Là ta cân nhắc không chu toàn."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu