Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 542: PHI! ĐỒ RÁC RƯỞI

"Không đánh sao?"
Lâm Phàm ngây người, sau đó lắc đầu.
"Không được, ta đang đánh sướng tay. Các ngươi không đánh sẽ khiến cho ta cảm giác chán đó. Tới đây đi."
"Để ta có thể cảm thụ rõ ràng thực lực của ta đã đạt đến mức độ nào đi."
"Ha ha ha!"
Nói xong, hắn điên cuồng cười to. Đây chính là cảm giác khi có được sức mạnh. Lúc trước, hắn một mực truy tìm sức mạnh, nhưng bây giờ sức mạnh cứ tới dột nhiên như vậy để hắn không hiểu thấu.
"À. Đúng rồi. Trước khi làm thịt các ngươi, ta còn phải làm một chuyện rất trọng yếu đã."
Hắn đã quên mất rằng mặc dù cảnh giới đột phá nhưng Lực Lượng Chi Tâm còn không có tấn thăng.
"Lực Lượng Pháp Tắc hãy tới đây đi."
Kêu to một tiếng. Thiên địa hư không nứt ra, vòng xoáy hiển hiện. Ở dưới sự áp chế của thiên địa chi lực, Lực Lượng Pháp Tắc mênh mông lao xuống, hình thành một cột sáng bao phủ Lâm Phàm lại.
TruyenLau.com Ầm! Ầm! Ầm!
Âm thanh khi Lực Lượng Chi Tâm nhảy lên lộ vẻ nặng nề, thậm chí là ngột ngạt.
Lốp bốp!
Có sấm sét quấn quanh người. Sau đó, bộp một tiếng, sấm sét nổ tung rồi tiêu tán. TruyenLau.com
Mười ngón nắm chặt, vang tiếng kẽo kẹt. Hắn cũng không ngờ Thất Thần Thiên Pháp vậy mà có thể đẩy bản thân lên tầng thứ này.
Quả nhiên, pháp môn tu luyện của Ngũ Hành Nghịch Thần bị thiếu thốn là bởi vì một tầng cuối cùng này thật quá bá đạo, thậm chí có thể nói là không nên tồn tại trên đời này.
"Đỉnh phong sao? Không... Ta còn không có đạt đến cực hạn."
Lâm Phàm phiêu phù ở trong hư không, lẩm bẩm một mình. Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, lời này cũng không giả. Khi tự nhận mình sắp lâm vào tuyệt cảnh thì hắn lại nhận ra con đường phía trước xuất hiện biến hóa.
TruyenLau Một tấm Thẻ Max Cấp đã cứu vớt tôn nghiêm của hắn.
Thẩm Phán Tuyên Vũ run như cầy sấy. Hắn không ngờ kẻ này vậy mà cường hãn như thế.
Hắn thầm thề ở trong lòng rằng nếu như có thể còn sống trở về, nhất định phải đập chết Phán Quyết Thiên Dương.
Thiên Cương cảnh tầng năm? Tầng sáu?
Hoàn toàn chính là gạt người. Thực lực của kẻ này rõ ràng là đã siêu việt Thiên Cương cảnh tầng chín.
Đáng giận!
Phán Quyết Thiên Dương nhất định là phản đồ, muốn để bọn họ đi tìm cái chết.
Mà lúc này, ở Thiên Tông điện, sau khi nói hết mọi chuyện, tâm tình của Phán Quyết Thiên Dương không tệ. Mặc dù lần này hắn cũng bị trừng phạt nhưng cũng đã được các đại nhân khoan dung, không cần phải lo nghĩ về chuyện này nữa. Đột nhiên, không biết vì sao, trái tim của hắn đập nhanh hơn bình thường. Hắn luôn cảm giác có việc gì đó muốn phát sinh.
"Dừng tay."
Thương Ngộ Đạo âm trầm mở miệng. Hắn không ngờ kẻ này lại có thực lực cường hãn đến như vậy. Đồng thời khi nhìn về phía Thiên Tu, trong mắt của hắn cũng có lửa giận.
Lúc trước tranh luận nửa ngày, nguyên lai là lão thất phu này đang giả heo ăn thịt hổ.
Cái gì mà đồ đệ của ta có tu vi thấp, năm Thẩm Phán ra tay là để hắn chịu chết. Rõ ràng chính là đang lừa người. Thực lực thế này hoàn toàn chính là để Thẩm Phán đi chịu chết.
"Ngươi nhìn ta làm gì? Lão phu cũng không biết."
Thiên Tu hoàn toàn không chịu trách nhiệm nói. Thực sự thì đúng là ông cũng không biết được tu vi của đồ đệ đã tăng lên tới cảnh giới cỡ này.
Thật muốn nói, ông cũng là người bị hại có được hay không.
Nhưng không biết vì sao, tâm tình lúc này của ông là cực kỳ thoải mái, thật sảng khoái.
Không hổ là đồ đệ của lão phu, thông qua sự dạy bảo của lão phu, tu vi có thể nói là tiến bộ thần tốc.
Nếu trên đời có xưng hào Danh Sư, ngoài ta còn ai dám nhận nữa.
"Dừng tay? Đây chính là chuyện không thể nào."
Lâm Phàm cười. Trong nháy mắt, hắn lại tiếp tục đánh về phía một Thẩm Phán khác. 9,000 điểm tích lũy, nói dừng tay là dừng tay, chẳng lẽ người này nghĩ mình là kẻ ngốc hay sao.
"Càn rỡ."
Thương Ngộ Đạo giận dữ nói. Hắn là Bán Thần cảnh, thế gian chi thần, không ngờ kẻ này dám ngỗ nghịch hắn, đơn giản không thể tha thứ.
"Thương Ngộ Đạo, ngươi dám."
Thiên Tu không ngờ Thương Ngộ Đạo dám can đảm ra tay nên hơi luống cuống. Nhưng lúc ông muốn ra tay ngăn cản thì bên tai vang lên tiếng nói.
"Lão sư, người đừng động."
Lâm Phàm dừng tay. Hắn cảm giác được có uy thế bao phủ hắn. Đây là lĩnh vực của Bán Thần cảnh sao? Lấy thần uy của bản thân áp chế hành động của người khác, qua đó không cần ra tay thì đối phương đã mất đi năng lực chiến đấu.
Chỉ là... rất đáng tiếc, thần uy không có nửa điểm tác dụng với hắn.
"Cường giả Bán Thần cảnh sao? Tốt. Để ta nhìn xem, Bán Thần cảnh rốt cuộc mạnh cỡ nào."
Hiện tại, hắn đã tự mãn đến cực hạn, căn bản không biết nên như thế nào mới có thể ức chế loại cảm giác này.
Tự mãn khiến cho người ta mê thất, thân là một người xuyên không, hắn sao có thể không rõ đạo lý này được.
Nhưng mẹ nó, ít nhất phải có người có năng lực đè cảm giác tự mãn trong lòng hắn xuống mới được.
Khi nhìn về phía Lâm Phàm, trong ánh mắt của Thương Ngộ Đạo có sát ý lấp lóe. Đồ đệ của Thiên Tu có thực lực cường hãn như thế, là một uy hiếp tiềm ẩn với hắn cũng như Thiên Tông điện.
Kẻ này có thể thành tựu Bán Thần cảnh là chuyện mà tất cả tông môn đều không muốn nhìn thấy.
Nhưng hắn cũng là đồ đệ của Thiên Tu, cho nên không thể giết, chỉ có thể phế đi.
Một chưởng của Bán Thần cảnh có uy thế phi phàm, có được sức mạnh thần bí mà Thiên Cương cảnh không thể có. Loại sức mạnh này tràn ngập thần tính, vô cùng mênh mông, cao hơn hết thảy.
"Đồ nhi, có cần lão sư giúp một tay hay không?"
Thiên Tu hỏi. Mặc dù Lâm Phàm đã bảo ông đừng ra tay nhưng do trong lòng lo lắng cho nên ông vẫn hỏi lại lần nữa cho chắc ăn.
"Lão sư, không cần đâu."
Hiện tại, Lâm Phàm rất muốn cảm thụ Bán Thần cảnh mạnh bao nhiêu. Thậm chí, hắn muốn cho cường giả Bán Thần cảnh giáo dục hắn làm người. Đây là chuyện mà dù nằm mộng hắn cũng muốn gặp phải.
Đệ tử Viêm Hoa tông ở xung quanh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Ở trong không trung, một chưởng kia tản ra uy thế kinh khủng. Cho dù đứng nhìn ở đằng xa thì bọn họ cũng vẫn cảm thấy sợ hãi.
Thiên Tu vung tay, phong tỏa khí tức. Uy thế của Bán Thần cảnh kinh khủng cỡ nào, đệ tử tầm thường khó có thể chịu đựng, cho dù là cường giả Thiên Cương cảnh cũng khó có thể ngăn cản.
"Ha ha ha!"
Lâm Phàm cười to rồi phóng tới chỗ bàn tay. Đôi mắt vẫn nhắm chặt, không có mở ra.
"Vậy để bản phong chủ nhìn xem, Bán Thần cảnh mạnh cỡ nào."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu