Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 299: ĐÂY LÀ TÌNH HUỐNG NHƯ THẾ NÀO?


– Thật mạnh!
Những thành viên của tổ chức bí mật ẩn tàng ở trong thành Fukuoka vẫn đang choáng váng khi nhìn cảnh tượng ở trước mắt. Tuy rằng mấy người Lâm Phàm đánh nhau ở trên không nhưng dư ba cũng đã phá hủy cả một vùng. Chiến đấu ở cấp độ như vậy căn bản không phải thứ mà người như bọn họ có khả năng nhúng tay.
E rằng chỉ vẻn vẹn là dư ba của trận chiến này cũng có thể xoắn bọn họ thành mảnh vụn.
– Đây mới là chiến đấu giữa các cường giả. Người trẻ tuổi kia đến cùng là ai? Liệu có phải là người của Viêm Hoa tông chúng ta hay không?
Một tên nam tử thì thầm ở trong lòng. Trong ánh mắt của hắn lóe ra vẻ điên cuồng tựa như là đang mong Viêm Hoa tông cường đại. Nhưng mà hắn không dám hỏi thăm, bởi vì nơi này là Nhật Chiếu tông.
Mà bây giờ, trong nội tâm của Chu Võ Đông cùng Trần Phù Tử đang rỉ máu.
– A! Tặc tử, tội của ngươi đáng chết vạn lần.
Hai người điên cuồng gầm thét, bọn họ không ngờ mọi chuyện sẽ đi đến bước này. Đây là chuyện mà bọn họ không thể tiếp nhận.
– Ha ha.
Lâm Phàm cười. Máu tươi ở trên người không ngừng chảy xuống. Bị mấy tên này đánh nhiều lần như vậy, cho dù thân thể làm bằng sắt thì cũng phải vỡ nát.
Chỉ là khoảng cách đến lúc tử vong còn rất dài, chỉ dựa vào hai người bọn họ thì vẫn chưa được.
Huyết chi lực!
Máu tươi ở trên hai bộ thi thể giống như là có được linh tính vậy, chậm rãi chảy tới dưới chân Lâm Phàm, sau đó bị Lâm Phàm hấp thu.
Uỳnh! Đọc truyện tại TruyenLau.com
Huyết khí triệt để bạo phát ra. Ánh sáng màu máu che đậy một nửa bầu trời.
– Ngươi là ác ma.
Chu Võ Đông nhìn bộ dáng của Lâm Phàm bây giờ, cũng phải sợ hãi. Người trước mắt có mái tóc dài màu đỏ ngòm, thân thể khổng lồ, bầu trời phía sau đều một màu đỏ hồng. Hiện giờ Lâm Phàm giống như là ác ma trong vực sâu vậy.
– Hi vọng các ngươi có thể để ta chiến đấu thoải mái.
Lâm Phàm cười, giơ chân giẫm xuống đất, chân khí bạo phát ra. Mặt đất ở xung quanh hoàn toàn sụp đổ, vết nứt lít nha lít nhít kéo dài ra bốn phương tám hướng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
– Vỡ nát!
Năm ngón tay nắm lại thành quyền. Hào quang sáng chói bao phủ ở trên nắm tay, hình thành vòng xoáy cương khí. Không gian như là mặt kính vậy, không ngừng vỡ nát. Uy thế này đã thuộc về cấp độ của Thiên Cương cảnh rồi.
Địa Cương cảnh muốn đạt tới mức độ này trừ phi là thi triển công pháp cao cấp đến mức Quỷ Thần khó lường. Website TruyenLau.com
– Đồ hỗn trướng.
Chu Võ Đông chợt quát to. Hư không ở phía sau lưng của hắn chấn động, quang mang bắn ra bốn phía. Bỗng nhiên hắn xòe bàn tay ra. Giống như là có thần uy giáng lâm, bàn tay của hắn tựa như là hóa thành thiên địa, đánh thẳng tới Lâm Phàm, muốn trấn áp hắn.
Hai người bọn họ đều là cường giả Thiên Cương cảnh tầng ba, vậy mà bây giờ không thể trấn áp một sâu kiến Địa Cương cảnh tầng tám. Chuyện này mà truyền ra ngoài còn không bị người cười đến rụng răng sao?
Hơn nữa bây giờ cả ba người Hạo Quân, Ảnh Sát, Vu Mãnh đã bị gia hỏa này giết cho nên bọn họ đã không có cách nào quay đầu lại.
Hôm nay không phải tặc tử này chết thì chính là bọn họ chết. Dù liều mạng thì bọn họ cũng muốn trấn áp người này.
Uỳnh!
Một quyền của Lâm Phàm đánh lên bàn tay do thiên địa chi lực hình thành này, lực trùng kích bộc phát, cả một vùng của thế giới đều như là bị đánh thành hư vô.
– Thoải mái, Thiên Cương cảnh tầng ba quả nhiên còn có chút tác dụng.
Lâm Phàm cười lớn. Khí huyết trong cơ thể hắn triệt để sôi trào. Động tác không ngừng biến đối, các loại chiêu thức liên tục được đánh ra, dù đang lấy một địch hai nhưng mà hắn cũng không có vẻ gì là bị áp lực.
Có thì cũng chỉ là tâm tình nhẹ nhàng, vui vẻ, lâm ly khi được chiến đấu sảng khoái.
Ầm!
Bụng của hắn bị một quyền của Chu Võ Đông đánh trúng. Cương khí lăng lệ xuyên thẳng qua thân thể của hắn rồi đục một lỗ ở trên mặt đất. Còn Lâm Phàm thì phun ra một búng máu tươi.
Nhưng mà Lâm Phàm cũng kịp đánh một quyền vào ngực của Chu Võ Đông.
Ba người hỗn chiến. Từng quyền từng quyền đánh thẳng vào người. Công pháp cường hãn liên tục được thi triển, đánh đến long trời lở đất. Thế nhưng mà càng đánh Trần Phù Tử lại càng kinh hãi. Hắn cảm thấy kẻ ở trước mắt này giống như là không biết đau đớn vậy.
– Không, ta không tin mình không giết được ngươi.
Trần Phù Tử tức giận gào thét. Sau đó hắn đánh ra một chưởng. Cương khi hình thành một bàn tay khổng lồ giáng xuống đầu Lâm Phàm.
Kinh Long Đại Thủ Ấn!
Một con cuồng long xuất hiện, lao nhanh ra giống như là có thể bay thẳng lên chín tầng trời. Cuống long va chạm cùng bàn tay bằng cương khí kia hình thành lực trùng kích khổng lồ.
Hưu!
Lâm Phàm nhanh chóng đi thẳng tới trước mặt của Chu Võ Đông. Một quyền đánh thẳng về phía khuôn mặt của đối phương.
– Ngươi muốn chết.
Chu Võ Đông cũng không lùi bước, muốn liều mạng cùng Lâm Phàm. Thiên địa chi lực bao phủ ở trên người của hắn không ngừng bị Lâm Phàm phá hủy nhưng cũng không ngừng khôi phục.
– Người chưa đột phá Thiên Cương thì mãi mãi cũng chỉ là sâu kiến mà thôi.
Hắn không thể nhịn được nữa. Vốn dĩ có thiên địa chi lực hộ thân, vạn pháp không thể hủy diệt, thế nhưng mà mỗi một quyền của Lâm Phàm đều có uy lực như có thể đánh nát thiên địa. Loại sức mạnh này hoàn toàn chính xác là đã siêu việt Địa Cương cảnh khiến cho hai người bọn họ đều cảm thấy kinh hãi.
Nhưng mà lúc này, sau khi bị hai người Chu Võ Đông đánh trúng vô số lần, thân thể của Lâm Phàm cũng đã bắt đầu vỡ nát, máu tươi không ngừng chảy ra. Đối với loại sức mạnh như thiên địa chi lực, Lâm Phàm đúng là có chút hiếu kỳ. Nếu để cho Thiên Cương cảnh hội tụ thiên địa chi lực quấn quanh thân thể, hoàn toàn chính xác vạn pháp không thể phá hủy được.
Nhưng mà Chí Đạo Hữu Thần tràn đầy sức mạnh cuồng bạo, đừng nói là thiên địa chi lực, cho dù là cả thiên địa cũng đều có thể đánh nát.
Ầm!
Chu Võ Đông cùng Trần Phù Tử quát lớn. Sức mạnh cường đại không cách nào địch nổi đánh bay Lâm Phàm vào trong lòng đất.
– Hô!
Sau khi đánh xong, hai người không khỏi thở phào nhẹ nhom. Thời khắc này, bộ dáng của hai người Chu Võ Đông cũng không tốt lắm. Quần áo rách rưới, tóc tai bù xù, khóe miệng còn có máu tươi đang chảy ra, làm gì còn có phong phạm của cường giả Thiên Cương cảnh.
– Kẻ này đáng sợ đến cực điểm.
Trần Phù Tử lạnh lùng nói. May mắn là hiện tại bọn họ đã giết chết đối phương.
Tất cả mọi người ở bên trong thành Fukuoka vẫn đang hoảng sợ, miệng lẩm bẩm hai chữ ‘khủng bố’.
Bọn họ chưa từng gặp qua chiến đấu kịch liệt như thế này.
Mỗi khi va chạm, thiên địa đều chấn động, phòng ốc ở bên trong thành Fukuoka cũng đều nứt toác ra. Nếu như trận chiến còn tiếp tục, chỉ sợ thành Fukuoka sẽ sớm không còn tồn tại.
– Hắn chết rồi…"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu