Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 648: ĐÂY LÀ GẶP MAY RỒI

Cơ Uyên gầm nhẹ nói. Hắn ta đã không thể nhịn được nữa, nhất định phải bắt bọn họ trả giá thật lớn."
"Sư đệ, đệ thực sự nghĩ kỹ rồi sao.
Tông chủ hỏi."
Cơ Uyên nói:
"Sư huynh, đệ đã nghĩ kỹ, lập tức bắt đầu đi."
"Được."
Bảo khố tông môn.
Chín cánh cửa đá xuất hiện trước mặt mọi người, một cánh cửa đã bị nổ nát, mà đây cũng là sự sỉ nhục của Nhật Chiếu tông.
Bị tên nhóc Viêm Hoa tông kia xông vào tận bảo khố, cướp đoạt mọi thứ trong đó khiến cho tông môn không có đủ đan dược cung cấp cho đệ tử.
Các trưởng lão tông môn khác nhìn tám cánh cửa đá hoàn hảo không hư hao gì trước mắt tim đột nhiên hẫng một nhịp. Trong này cất giữ một thứ rất khủng bố đã được lưu truyền từ rất lâu trước đây, lâu tới mức đã trở thành truyền thuyết.
Cơ Uyên đi tới trước một cánh cửa đá, bức họa điêu khắc trên cánh cửa đá này là một con Thiên Cẩu dữ tợn khủng bố, dù chỉ là nhìn thôi cũng có thể cảm giác được khí tức kinh khủng mà cửa đá này tản ra.
Hắn ta giơ tay chạm lên cửa đá sau đó ấn mở. Khe cửa xuất hiện, bóng tối xông ra, còn có thêm một loại khí tức âm trầm và cuồng bạo đập vào mặt chứng minh phía sau cửa có một nhân vật khủng bố.
"Sư huynh, hãy đưa Nhật Chiếu tông trở thành tông môn mạnh nhất, lật đổ tất cả tông môn trên thế gian.
Cơ Uyên trầm giọng nói."
Lúc Cơ Uyên chuẩn bị bước vào bóng tối kia, một cánh tay khoác lên vai Cơ Uyên. Cơ Uyên xoay người lại nhìn sư huynh đứng trước mặt mình, nở nụ cười ôm lấy sư huynh.
"Sư đệ chưa bao giờ hối hận, Nhật Chiếu tông nhất định phải giẫm đạp tất cả tông môn xuống dưới chân mình.
Cơ Uyên dữ tợn nói.
Sư huynh, mọi người không nên mở cửa đá ra, chờ tới khi đệ có thể thực sự khống chế mình đệ sẽ tự đi ra." TruyenLau
Tông chủ hít sâu một hơi:
"Sư đệ, do sư huynh vô dụng nên mới khiến đệ phải gánh vác trách nhiệm nặng nề này."
Website TruyenLau.com Cơ Uyên cười:
"Sư huynh cớ sao lại nói những lời này. Chỉ là đệ rất hoài niệm thời gian khi còn bé sư huynh từng mang đệ đi ngắm hoa anh đào nở rộ, có lẽ sau này sẽ không còn được thấy nữa."
"Không, nhất định sẽ nhìn được, sau này ta sẽ khiến cho toàn bộ thế gian đều là hoa anh đào."
TruyenLau Tông chủ mắt ngấn nước, trong lòng dâng lên dã tâm. Cơ Uyên đứng trong cửa đá trên mặt vẫn mang nụ cười nhìn sư huynh đứng ngoài cửa, sau đó cửa đá dần dần khép kín.
Đám người tông chủ đứng bên ngoài:
"Sau này, nơi này ngoại trừ ta, không cho phép bất kỳ người nào bước vào."
"Dạ, tông chủ."
Các trưởng lão gật đầu, lòng bàn tay đầy mồ hôi. Bọn họ không ngờ Cơ Uyên lại lựa chọn con đường này.
Đột nhiên!
Một âm thanh thê thảm mà khủng bố từ trong cửa đá kia truyền ra ngoài.
Đó là tiếng kêu thảm thiết của Cơ Uyên, thậm chí còn có âm thanh nắm đấm nện xuống mặt đất.
Cơ Uyên mồ hôi đầm đìa quỳ rạp trên mặt đất, trong lòng bàn tay cầm một viên thú linh nuốt thẳng vào bụng.
Lập tức có tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên, trên hai cánh tay gân xanh nổi lên, bên trong có dòng máu dị dạng đang di chuyển.
"Ta không thể chết được, ta không thể chết được, ta không thể chết được.
Một câu cuối cùng, bộ mặt Cơ Uyên nứt ra vô cùng kinh khủng.
Thiên Cẩu yêu, ta muốn sức mạnh của ngươi."
Bên ngoài, tông chủ nghe thấy tiếng kêu thê thảm đó thì mắt rưng rưng:
"Đi, đều đi ra ngoài cả đi."
Các trưởng lão khi nghe thấy âm thanh kia đều sợ run lên. Thật quá kinh khủng.
Khả năng tử vong là cực lớn, còn khả năng thành công thật sự quá thấp.
Bởi vì... Thú Linh này không phải là thứ mà người có thể dùng.
Viêm Hoa tông.
"Sư phụ, Thần Vân kia có lai lịch gì vậy?
Lâm Phàm hỏi."
Thiên Tu đáp:
"Lão già đó tự nhận là một người rất bình tĩnh, bình thản, giống như chuyện gì cũng biết nhưng thực chất lại là một lão già cần ăn đòn."
Nhìn biểu tình của sư phụ hiển nhiên là đã từng có quá khứ với Thần Vân kia.
"Sư phụ, đồ nhi phát hiện, hôm nay sư phụ cường thế hơn xưa rất nhiều đấy."
Lâm Phàm vừa cười vừa nói. Hôm nay hắn thực sự thấy thái độ của sư phụ rất cứng rắn, quả thực một chút mặt mũi cũng không chừa lại.
Thiên Tu ho nhẹ vài tiếng:
"Cường thế hơn? Có lúc nào mà ta không cường thế? Chỉ là bình thường con không chú ý mà thôi."
"Nhớ kỹ, về sau nếu có chuyện gì bất công, cứ tới tìm ta, ta ra mặt cho con."
Hiện tại, tâm tình của ông cực kỳ tốt, rốt cuộc đã cảm nhận được sự vui sướng khi làm sư phụ, đồng thời cũng đã gieo được một ý nghĩ vào lòng đồ đệ mình.
Đó chính là sư phụ là người lợi hại nhất. Việc cải thiện uy nghiêm là một chuyện rất quan trọng.
"Dạ nhớ rồi."
Lần này ra ngoài thu hoạch không tệ nhưng cảm giác tích phân tăng lên lại bị Thần Vân làm tiêu tan, tuy không bị đánh nhưng đúng là sợ vỡ mật. Ông ta thế mà lại muốn đánh mông mình, thực sự là một lão già biến thái.
"Sư phụ, người ở Thiên Không thành có phải là phát hiện chuyện gì hay không?"
Lâm Phàm nhỏ giọng hỏi. Sư phj cường thế như vậy nhất định là thực lực đã tăng lên rồi.
Thiên Tu nhìn xung quanh một chút, sau đó cẩn thận nói:
"Đồ nhi, ta nói thật với con, ở trong đó có một bí mật lớn nhưng tạm thời ta còn chưa tìm hiểu được kỹ càng.
Nói tới bí mật lớn ở đó, trong lòng Thiên Tu cũng rất vui sướng, không ngờ lại gặp may chỉ ngã một cái mà cũng có thể phát hiện một chuyện mà không muốn người ngoài biết."
Thảo nào Thánh Đường tông náo loạn một lần rồi thôi, hóa ra là không bị phát hiện, nếu chuyện này bị phát hiện chắc chắn sẽ không có chuyện như vậy.
"Ồ, có chuyện vậy sao. Sư phụ, nửa đời sau của con có lẽ sẽ dựa vào lão nhân gia người rồi."
Lâm Phàm cười. Hiện tại hắn cũng muốn đi bế quan, chỉ có thực lực cường đại mới là thứ chân thật nhất."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu