Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 22: CHO MI LÀM CHA TA LUÔN ĐƯỢC CHƯA?

Thứ quỷ quái gì thế này! Khổng lồ vô song!
Choán ngợp tầm mắt hắn là một đầu cự thú to như tòa núi nhỏ. Sau lưng mọc tua tủa những hàng gai xương gớm ghiếc, tứ chi hộ pháp dẫm nát mặt đất. Cặp mắt đỏ ngầu như hai chậu máu khổng lồ phát ra thứ quang mang hủy diệt. Nhìn qua cũng dư sức biết đây là cỗ máy tàn sát của chiến tranh!
Lâm Phàm lạnh toát sống lưng. Loại cự thú quái đản này là sản phẩm tà đạo do Nhật Chiếu tông dùng tinh huyết yêu thú dung hợp bồi dưỡng mà thành. Nó là một cục thịt không có trí năng, chỉ biết gào thét và nghiền nát sinh linh. Lại thêm trận pháp yểm trong cơ thể để thao túng.
Ở chiến trường cấp thấp này, nó chính là bá chủ tuyệt đối! Trừ cường giả Địa Cương cảnh ra, không kẻ nào cản nổi bước chân nó.
Kỳ này nguy to rồi! Lâm Phàm não nề. Con quái vật này hung hãn như hung thần, dù hắn có buff "Thân bất tử" thì cũng vô tích sự. Cứ sống dậy lại bị nó dẫm nát bét thì có ích gì? Không chém chết được nó thì chơi bời gì nữa!
Hai gã cao thủ Nhật Chiếu tông đang ngạo nghễ đạp không bay lượn bên sườn Cự Thú, dùng bí thuật thôi động khống chế cỗ máy chém giết này.
"Nghiền nát chúng nó cho ta!"
Tiếng rống vang dội. Đứng trước Cự Thú Chiến Tranh, đệ tử Viêm Hoa tông chỉ nhỏ bé như loài sâu kiến.
Phương Kình đứng ở tiền tuyến nhìn cảnh tượng này, huyết khí đảo lộn, kinh hãi thốt lên:
"Không thể nào!"
Đọc truyện tại TruyenLau.com Nhật Chiếu tông lấy đâu ra tài nguyên nuôi dưỡng Cự Thú Chiến Tranh vào lúc này? Nguyên Tinh kích hoạt Thần Nguyên Pháo của tông môn đã cạn kiệt, không cản nổi con quái vật này thì lật kèo kiểu gì?
Nhìn những mảnh thân xác đồng môn vỡ vụn dưới bàn chân Cự Thú, tim Phương Kình quặn thắt, phẫn nộ đến túa máu họng.
Nằm chẹp bẹp dưới đất, Lâm Phàm cũng dư sức cảm nhận được thảm cảnh đẫm máu đang diễn ra. Hắn cay đắng thở dài: Đừng trách ta vô tình, ta cũng bết bát, chẳng vớt vát nổi gì đâu!
Đột nhiên...
Lâm Phàm nhận ra dị tượng. Cái bóng đen khổng lồ che khuất bầu trời hình như đang... bất động ngay trên đỉnh đầu hắn!
Đọc truyện tại TruyenLau.com Hắn rón rén mở hẳn hai mắt ra. Đập ngay vào nhãn cầu là cặp mắt đỏ máu như hai chảo lửa của Cự Thú Chiến Tranh đang trừng trừng dán chặt vào hắn. Ánh mắt đó chất chứa thù hận ngút ngàn, uất hận thấu xương, cứ như thể hắn vừa đào mả tổ nhà nó lên vậy!
Hai gã điều khiển Cự Thú giật thót mình, nhíu mày gắt gỏng:
"Có chuyện gì thế này?"
Mặc cho bọn chúng vận pháp quyết thao túng, đánh phù ấn liên hồi, Cự Thú Chiến Tranh vẫn đứng trơ như tượng đá, dán mắt vào thi thể "giả chết" của Lâm Phàm. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Phàm đổ mồ hôi hột. Ánh mắt con quái này không hề thân thiện tẹo nào! Xung quanh bãi chiến trường trống hoác, cứ nằm phơi xác thế này mãi thì không ổn. Lão tử hết hứng làm màu rồi! Phải rút!
Hắn lổm ngổm bò dậy, vắt chân lên cổ quay mông tháo chạy.
"GÀO!!!"
Cự Thú Chiến Tranh ngửa cổ rống lên một tiếng đinh tai nhức óc, giãy giụa hung bạo muốn bứt đứt xiềng xích thao túng để lao tới cắn xé Lâm Phàm.
Nó điên cuồng lắc lư, cảm nhận có hai kẻ đang cố gông cùm ý chí trong đầu nó.
Cả chiến trường nín thở, ngơ ngác nhìn dị biến không tưởng.
Hai gã pháp sư Nhật Chiếu tông xanh xám mặt mày:
"Trò quỷ gì vậy! Tại sao nó lại cắn trả cấm chế của chúng ta?"
Đột biến xảy ra nhanh như điện xẹt!
Cự Thú Chiến Tranh thình lình vung vuốt phải nhọn hoắt tóm gọn hai kẻ đang lượn lờ bên sườn nó, rồi siết chặt một lực kinh hồn. Hai tên cao thủ Nhật Chiếu tông chưa kịp ré lên nửa lời, nhục thân lập tức vỡ vụn thành bọt máu!
"GÀO!!!"
Con quái vật ngửa cổ rống dài.
Lâm Phàm ngoái đầu nhìn lại, kinh hãi đến ngốc trệ. Tình thế quái thai gì đây? Trông bộ dạng con súc sinh này, dường như nó có thù không đội trời chung với mình!
Giữa lúc đó, một âm thanh khàn đặc rùng rợn dội ra từ yết hầu Cự Thú. Tuy rè rè khó nghe, nhưng Lâm Phàm vẫn loáng thoáng bắt được ý niệm:
"Họ Lâm kia... Trả mạng cho tao..."
Lâm Phàm cứng đơ. Giọng nói này quen tai kinh khủng!
Mẹ nó! Cừu Lệ!
Là thằng chóp bu Cừu Lệ!
Cừu Lệ bị lôi đi làm mồi cho Cự Thú, chết không nhắm mắt, oán hận ngập trời. Ai ngờ đâu tàn hồn vất vưởng của hắn lại vô tình dung hợp với cỗ máy sinh học này. Lúc bình thường thì im lìm không lên tiếng.
Nhưng khi giáng lâm chiến trường, đánh hơi thấy mùi Lâm Phàm, thấy bóng dáng kẻ đã đẩy mình vào tử lộ, oán khí ngủ say bùng nổ cắn nuốt ý chí con thú!
Giờ phút này, Cự Thú Chiến Tranh chỉ còn tồn tại một duy niệm duy nhất: Xé xác Lâm Phàm!
ẦM! ẦM! ẦM!
Cự Thú giậm chân ầm ầm đuổi sát gót Lâm Phàm.
Lâm Phàm bị cảnh này dọa cho tái mét mặt mày.
"Tổ sư nhà mày! Bị điên à? Đuổi theo ông làm cái quái gì!"
Lâm Phàm gào thét xé lòng, ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách!
Nghe tiếng gào thất thanh, Lã Khải Minh đứng tít đằng xa mừng rỡ reo lên:
"Là Lâm sư đệ! Tiếng của đệ ấy! Đệ ấy chưa chết!"
Lâm Phàm lúc này chỉ muốn khóc rống lên kêu oan. Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này? Ngồi mát ăn bát vàng không xong, tự dưng bị con Godzilla nhắm trúng!
Lát nữa mình chết mất ngáp!
Còn nữa, Cừu Lệ! Cái thằng Cừu Lệ khốn nạn kia! Thù hằn cái mả bố mày à! Ông đây đâu có hại mày! Ông chỉ phát nổ đúng một cái bé tí thôi mà!
Hu hu!
Thôi đừng nhiều lời nữa, cắm cổ mà chạy đã tính sau!
Con quái vật cứ bám rịt lấy cái mông Lâm Phàm. Bất kể hắn đảo hướng lách góc nào, nó vẫn kiên trì cày nát địa hình bám sát. Cứ cái đà này, không xé xác hắn ra làm trăm mảnh, nó chết không nhắm mắt!
Đứng trước tòa thành thịt di động hung bạo này, Lâm Phàm sợ hãi tột độ, mếu máo gào lên:
"Đừng có đuổi theo ta nữa! Ta sợ mi rồi, được chưa!"
"Xin mi đấy, tha cho ta đi!"
"Nhận mi làm cha luôn cũng được!"
"Đầu hàng! Chúng ta ngồi xuống đàm phán hòa bình được không hả!!!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu