Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 478: TÔNG MÔN THAY ĐỔI


Trong thạch động, Lâm Phàm nhắm mắt, không nhúc nhích tí nào. Tu luyện chính là một việc buồn tẻ, không thú vị nhất.
Để tích lũy được hơn 20 triệu điểm khổ tu, hắn cần không ăn không ngủ, tập trung tu luyện đến hơn một tháng. Tu vi càng tăng cao, thời gian cần để tích lũy điểm khổ tu càng dài.
Nếu như không có kỳ ngộ gì, ví dụ như lại gặp được loại Đan Thần kia một lần nữa, muốn trong nháy mắt tăng điểm khổ tu lên chính là nằm mơ.
Nhưng bây giờ, hắn cũng chỉ có thể từ từ tu luyện. Lần này, hắn quyết tâm tăng tu vi lên tới Thiên Cương cảnh tầng năm. Bởi vì chỉ có đột phá cảnh giới này thì hắn mới có thể lĩnh ngộ pháp tắc, mới có tư cách khiêu chiến với cường giả.
Mấy ngày sau.
Lâm Phàm thở phì phò, hắn đã sắp không chịu được nữa rồi bởi vì việc tập trung tu luyện quá buồn tẻ. Đúng lúc này, Thái Hoàng Kiếm ở một bên lóe lên. Mười giây sau, tinh thần khôi phục lại đỉnh phong, hắn lại tiếp tục đắm chìm vào trong việc tu luyện.
Viêm Hoa tông vẫn bình yên như là thường ngày vậy. Đệ tử xuất tông lịch luyện hay lịch luyện về tông nối liền không dứt.
Bởi vì có Vô Địch phong tồn tại cho nên về số lượng hay chất lượng đan dược cung ứng cho các đệ tử cũng được đề thăng. Từ đó, tốc độ tu hành của các đệ tử cũng cực kỳ nhanh chóng. Bây giờ, đệ tử bình thường chỉ cần cố gắng, liền có thể đạt tới Địa Cương cảnh.
Nhất là đệ tử của Vô Địch phong, bởi vì tuân theo tôn chỉ của Lâm sư huynh, bọn họ thường xuyên giúp đỡ các sư huynh đệ đồng môn. Bởi vậy các đệ tử không có gia nhập Vô Địch phong khi xuất tông lịch luyện thường sẽ rủ đệ tử của Vô Địch phong đi cùng.
Bây giờ, chuyện vì nhiệm vụ nào đó, hoặc là đan dược, công pháp mà hãm hại đồng môn đã rất ít phát sinh.
Mà đệ tử của Vô Địch phong bây giờ càng là cực kỳ khinh thường loại hành vi này, bởi vì đối với đan dược, bọn họ đã sớm có miễn dịch. Thậm chí khi nhìn thấy đan dược, bọn họ đều có xúc động muốn ói.
Lúc này, trong đại điện có không ít đệ tử đều đang trò chuyện với nhau.
– Các ngươi có phát hiện không, gần đây dược lực trong đan dược của tông môn không giống như là trước kia nữa.
– Ừ, dược lực đã càng thêm nồng đậm.
Một tên đệ tử chỉ ra.
– Đúng, chính là càng thêm nồng đậm, xem ra trình độ luyện đan của những Luyện Đan đại sư kia đã tăng lên.
– Sai, đây là bởi vì tại Vô Địch phong có một con ếch xanh rất giỏi luyện đan. Được con ếch xanh kia chỉ điểm, Luyện Đan đại sư của tông môn đều có tiến bộ rất lớn. Mà ta còn nghe nói, đoạn thời gian trước, Trần Đan sư lại có thể một mình luyện ra đan dược Địa giai hạ phẩm.
Đọc truyện tại TruyenLau.com – Lợi hại như vậy sao? Ta nhớ được Trần Đan sư trước kia chỉ có thể luyện chế đan dược Huyền giai thôi mà, hơn nữa dược lực còn không phải là rất nồng đậm. Sự tiến bộ này cũng quá lớn đi.
Các đệ tử lẫn nhau thảo luận. Bọn họ rất giật mình đối với sự thay đổi gần đây của tông môn, từ trên phương diện đan dược này là đã có thể nhìn ra.
Hiệu quả của một viên đan dược hiện tại có thể vượt qua hai viên trước kia. Dược lực hùng hậu đều để bọn họ mừng rỡ như điên.
– Đoạn thời gian trước, sáu vị phong chủ còn lại đều trở về. Nhưng sau đó, bọn họ lại vội vã đi. Có phải là bọn họ lại đi ra ngoài lịch luyện hay không?
– Ừm. Bọn họ lại đi ra ngoài. Ta tận mắt thấy, mấy vị phong chủ sư huynh đều đã đột phá đến Thiên Cương cảnh tầng một. Nhưng sau khi trở về, bọn họ đều bị mấy vị trưởng lão gọi đi, không biết là nói chuyện với nhau cái gì mà sau khi đi ra, bọn họ cũng chỉ ở trên ngọn núi của mình có mấy canh giờ rồi vội vã đi ra. TruyenLau
– Hazz. So sánh cùng Lâm sư huynh, bọn họ chênh lệch vẫn là quá lớn, cho nên bọn họ tất nhiên phải tiếp tục ra ngoài lịch luyện rồi. Nhưng Lâm sư huynh cũng đi ra ngoài lâu rồi mà chưa có trở về.
– Lâm sư huynh là người phi thường cố gắng, vẫn luôn ở bên ngoài lịch luyện. Ta ngẫm lại đều cảm giác khủng bố. Sư huynh đã lợi hại như vậy mà vẫn đang liều mạng tu luyện, tăng cường thực lực. Chúng ta còn có tư cách gì để mà lười biếng cơ chứ. Không nói nữa! Ta phải đến Vô Địch phong tìm một vị sư huynh cùng xuất tông lịch luyện.
Bây giờ, đệ tử của Vô Địch phong đã trở thành hàng bán chạy, nổi bật nhất trong đó chính là Vương Phù, thiên phú tu luyện cường hãn đến mức khiến cho tất cả mọi người đều kinh hãi, để thế nhân biết Vô Địch phong có một đệ tử thiên tài.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Hơn nữa, hắn chỉ là thiên tài cao cấp nhất, còn có mấy người ở trong Vô Địch phong cũng có tốc độ tu hành rất nhanh, ngộ tính rất cao.
Đệ tử bình thường không có cảm giác rõ ràng nhưng trưởng lão đỉnh tiêm của tông môn thì khác.
Đại điện ở chỗ sâu.
Chín vị trưởng lão đỉnh tiêm cùng tông chủ lại một lần nữa gặp nhau.
Hỏa Dung bình thường phụ trách tất cả sự vụ lớn nhỏ ở trong tông môn, cho nên ông là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi này. Lúc này, ông rất hưng phấn nói.
– Các vị sư huynh đệ, đây là biểu hiện cho việc tông môn hưng thịnh đó. Các ngươi có biết không, trong khoảng thời gian này, ngoại môn tổng cộng có 16,000 đệ tử thành công đột phá đến Địa Cương cảnh.
– Các ngươi nói xem đây là thịnh thế cỡ nào. Trước đây, ta còn không dám tưởng tượng.
– Số người đột phá trong khoảng thời gian này còn hơn cả một năm trong quá khứ nữa.
Cát Luyện trưởng lão sợ hãi than thở. Sau việc của Quân Vô Thiên, hắn liền không ủng hộ đệ tử nào nữa mà chuyển tinh lực sang việc quản lý tông môn cũng giống như là Hỏa Dung vậy.
Tông chủ ngồi ở chỗ đó, ý cười dạt dào, lặng yên không lên tiếng.
Thiên Tu cười nói:
– Cái này còn không phải là nhờ có đồ đệ của ta sao. Nhiều đan dược như thế phân tán xuống dưới, nếu như còn không có nhiều người như vậy đột phá, có lẽ lão phu sẽ hoài nghi ta tông có phải là toàn củi mục hay không?
Khô Mộc nói:
– Thiên Tu, ngươi cũng đừng dát vàng lên mặt đồ đệ của ngươi nữa. Việc này còn là nhờ sinh mệnh chi lực do lão phu tân tân khổ khổ ngưng tụ phát ra đi khí tức cải thiện thể chất của các đệ tử.
– Khô Mộc sư đệ, lão già nhà ngươi cũng đừng chém gió nữa, cẩn thận gãy lưỡi đó. Còn có, đây chỉ là một hình chiếu của ngươi mà thôi. Đừng chém quá mức mà bị gió thổi bay.
Thiên Tu liếc mắt nhìn, nói.
– Còn có… còn có, chuyện trọng yếu nhất, khiến cho ta kinh hãi nhất chính là trong khoảng thời gian này, hết thảy có mười lăm đệ tử nội môn đột phá đến Thiên Cương cảnh và 109 đệ tử đột phá đến Địa Cương cảnh tầng chín."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu