Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 429: TÂM TÍNH QUÁ KÉM

– Đồ nhi, ngươi đi qua xem Thiên Dương Phán quyết một chút.Dù sao cũng là Phán quyết của Thiên Tông điện, chúng ta cũng không thể vô lễ.
Thiên Tu nói. Hai chữ ‘Vô lễ’ cuối cùng được ông nhấn khá mạnh.
– Vâng, lão sư. Đồ nhi nhất định sẽ giúp Thiên Dương Phán quyết tỉnh lại.
Lâm Phàm gật đầu. Sau đó, hắn nhanh chóng nhảy xuống hố sâu.
– Ngươi làm gì vậy?
Người chấp pháp của Thiên Tông điện nghiêm nghị nói. Nhưng hắn cũng không dám tới gần. Người này quá kinh khủng, ngay cả Thiên Dương Phán quyết cũng không phải là đối thủ của hắn. Dù hắn đi lên cũng là tự rước lấy nhục.
Lâm Phàm đáp xuống dưới đáy hố. Hắn nhanh chóng nhìn thấy Thiên Dương Phán quyết gục ở chỗ này, cũng không hề động đậy tựa như là đã hôn mê bất tỉnh hoặc là đã chết vậy.
Nhưng mà cái mũi của hắn là linh mẫn bực nào, hắn đã sớm cảm thấy Thiên Dương Phán quyết này là đang giả chết.
Nhưng hắn giả chết cũng tốt. Vừa vặn để mình nhìn xem gia hỏa này muốn làm sao chơi.
Thiên Dương Phán quyết cũng không ngờ kẻ này dám tới. Dù trong lòng của hắn oán giận nhưng hắn cũng lo lắng, hi vọng mình không bị Lâm Phàm nhìn ra.
– Lão sư, hắn giống như là đã hôn mê.
Lâm Phàm thuận miệng nói.
Trong lòng Thiên Dương Phán quyết nhẹ nhàng thở ra, xem ra là kẻ này không có nhìn thấu rồi.
Thiên Tu gật đầu, nói:
– Thật sao? Phán quyết vẫn còn bất tỉnh sao?
Lâm Phàm gật đầu, nói:
– Lão sư, vậy để đồ nhi đến xem thử. Dù sao tông ta cũng không thể khoanh tay đứng ngoài quan sát.
– Ừm.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Thiên Tu gật đầu. Từng câu từng chữ của hai người đều không có sơ hở, họ phối hợp thiên y vô phùng (Nghĩa đen là áo tiên không một đường may. Nghĩa bóng là hành động của con người hoàn hảo và hoà hợp với tổng thể).
Lâm Phàm đi đến bên cạnh Thiên Dương, tách hai chân, hai tay của đối phương ra, để đối phương tạo thành hình một chữ ‘Đại’ nằm sấp. Sau đó, hắn xoay cổ chân phải một chút (động tác khởi động khi thể dục, chắc ai cũng nhớ).
– Thiên Dương Phán quyết, ngươi thế nào rồi? Nhanh tỉnh lại đi.
Lâm Phàm dồn dập hỏi, thế nhưng mà chân phải lặng yên không một tiếng động, đá thẳng vào đến chỗ giữa hai chân, ngay giữa mông của Thiên Dương Phán quyết.
TruyenLau.com Lập tức, Thiên Dương Phán quyết mở to mắt, ánh mắt lồi ra, thậm chí còn có tơ máu. Hắn không thể nhịn được nữa kêu thảm một tiếng, đứng thẳng lên, tay phải ôm lấy chỗ giữa mông.
– Đáng giận! Đau chết ta mất.
Thiên Dương Phán quyết vốn định chửi ầm lên, nhưng đột nhiên, cảm giác đau đớn này ăn mòn nội tâm để hắn khó mà ngăn cản. Chỗ kia thật giống như là đã gãy vậy (đau thế anh em nào mà chịu được).
Lâm Phàm hô to.
– Lão sư, Thiên Dương Phán quyết đã tỉnh lại.
Nguồn copy từ TruyenLau.com – Đồ nhi làm tốt lắm. Như thế mới biểu hiện ra là tông ta nhân nghĩa.
Thiên Tu gật đầu, ý cười dạt dào.
– Thiên Dương Phán quyết, việc này đã kết thúc. Tỷ thí giữa ngươi cùng đồ nhi của ta cũng đã xong, ngươi đã thua.
– Nhưng Thiên Dương Phán quyết đúng là khai sáng tiền lệ, sau này sẽ được đời dời lưu truyền. Thiên Cương cảnh tầng bốn cũng có thể chiến thắng Thiên Cương cảnh tầng năm, mà đại biểu chính là Thiên Dương Phán quyết.
Thiên Tu cười. Sự sung sướng ở trong lòng ông khó mà ẩn tàng. Ông không ngờ đồ nhi của mình lại cường hãn như thế, có thể dễ dàng trấn áp Thiên Dương Phán quyết.
Nguyên bản ông còn tưởng rằng là sẽ có một trận long tranh hổ đấu, nhưng không ngờ lại là Lâm Phàm miểu sát Thiên Dương Phán quyết.
Thiên Dương Phán quyết tái mặt. Cảm giác đau đớn ập tới để tóc gáy đều dựng lên, nhưng mà so sánh cùng cảm giác đau đớn, để hắn càng thêm không thể nào tiếp thu được chính là hắn lại bại bởi một gia hỏa chỉ có tu vi là Thiên Cương cảnh tầng bốn.
Mà một khi chuyện này truyền đi, hậu quả kia hắn cũng sẽ không thể tưởng tượng nổi.
Thậm chí chính hắn cũng đã nghĩ qua, chỉ sợ về sau hắn sẽ trở thành tài liệu giảng dạy, chỉ có điều sẽ đứng ở bên phía phản diện, trở thành mục tiêu mà không một ai muốn hướng tới.
Thiên Cương cảnh tầng năm bại bởi Thiên Cương cảnh tầng bốn còn không có lĩnh ngộ pháp tắc. Thật đúng là sỉ nhục!
Chỉ sợ, loại sỉ nhục này sẽ theo hắn cả một đời. Mặc kệ đi nơi nào, hắn đều sẽ bị người ghi khắc.
Thiên Tông điện chỉ sợ cũng giữ không được hắn nữa, bởi vì hắn đã trở thành sỉ nhục. Nếu như hắn vẫn còn là Phán quyết của Thiên Tông điện, cũng chỉ có thể mang đến cho Thiên Tông điện sự sỉ nhục.
Đáng hận! Thật rất đáng hận!
Nhìn về phía Lâm Phàm với ánh mắt căm giận, nhưng hắn cũng không biết làm sao, vì hắn đánh không lại Lâm Phàm.
Lâm Phàm nhìn như không thấy ánh mắt này. Sau đó, hắn quay đầu về phía đệ tử trong tông và hô to:
– Các vị sư đệ, các sư muội, các ngươi cần phải ghi nhớ thời khắc hôm nay. Thiên Cương cảnh tầng bốn cũng không phải là không thể trấn áp Thiên Cương cảnh tầng năm. Mà người đầu tiên làm được việc này chính là Lâm Phàm ta, mà người bị thua thì là Thiên Dương Phán quyết của Thiên Tông điện. Hi vọng các ngươi có thể nói chuyện này cho tất cả mọi người mà các ngươi gặp được.
– Nhớ kỹ, luật thép đều là thứ để đánh vỡ. Con đường tu hành vốn huyền diệu đến cực điểm. Bất kỳ chuyện gì đều có khả năng xảy ra. Đừng bị khóa ở trong khuôn khổ, nếu không cả một đời cũng không thể trở thành cường giả chân chính.
Giọng nói vang vọng khắp tông môn.
Nghe hắn nói thế, các đệ tử cũng gật đầu, đồng thanh đáp lại:
– Vâng, đa tạ sư huynh dạy bảo.
Trên Vô Địch phong, hai mắt của Lã Khải Minh tỏa sáng, hưng phấn lấy quyển sổ nhỏ ra. Lời lẽ chí lý như vậy, hắn nhất định phải ghi chép lại.
Phụt!
Thiên Dương Phán quyết lùi lại mấy bước rồi đột nhiên phun ra một búng máu tươi. Đây là khí huyết công tâm, khó mà nhẫn nại.
Hắn không ngờ mọi chuyện lại biến thành dạng này. Mà đối phương lại còn muốn truyền chuyện ra ngoài.
– Phán quyết đại nhân.
Người chấp pháp của Thiên Tông điện cuống quít lao tới. Hắn không ngờ đại nhân vậy mà bại mà lại bại dễ dàng như vậy.
Thiên Dương Phán quyết oán giận nói:
– Tốt. Quý tông có được một đệ tử như vậy, là phúc khí của quý tông. Hôm nay, Thiên Dương ta nhận thua, Thiên Tông điện đã quấy rầy rồi. Chúng ta rút thôi
– Đại nhân.
Người chấp pháp kinh hãi. Chẳng lẽ chuyện này cứ kết thúc như thế hay sao?
– Đi…
Thiên Dương chịu đựng lửa giận trong lòng, nhanh chóng trốn vào hư không.
Lâm Phàm ở phía sau hô:
– Thiên Dương Phán quyết, đi nhanh như vậy làm gì? Sao ngài không trò chuyện cùng đệ tử của tông ta một chút. Cảm thụ lúc đó của ngươi là như thế nào? Dù sao ngươi chính là cường giả Thiên Cương cảnh tầng năm, là tồn tại đã lĩnh ngộ pháp tắc mà.
Phụt!
Từ trong hư không có máu tươi rơi xuống.
Lâm Phàm lắc đầu, tâm tính của người này quá kém rồi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu