Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 390: NHIỆM VỤ NÀY RẤT ĐƠN GIẢN


Hai trận văn này dựng dục sức mạnh mênh mông, trong đó một trận văn che đậy thiên địa, vô số phù văn huyền diệu lưu chuyển ở trong đó, sau đó từ trên trời giáng xuống, nhanh chóng khóa Lâm Phàm lại.
– Co lại!
Trận văn to lớn chấn động rồi đột nhiên co vào, khoảng cách ở giữa càng ngày càng nhỏ, nhanh chóng dán ở trên da Lâm Phàm.
Lâm Phàm lập tức cảm thấy một sức mạnh phong cấm mênh mông nhanh chóng áp ở trên thân thể mình.
– Phong Thiên Cấm Thuật!
Đột nhiên!
Trên bầu trời, một trận văn khác từ trên trời giáng xuống, trận văn này giống như là bánh răng vậy, chậm rãi xoay tròn. Bên trong trận văn có ánh sáng năm màu lưu chuyển. Khi rơi xuống chỗ đỉnh đầu Lâm Phàm thì nó lập tức dừng lại, ánh sáng như là thác nước rủ xuống bao phủ quanh hắn.
– Sinh linh, nơi này là cấm địa. Người dám can đảm xâm nhập cấm địa, phong cấm một vạn năm.
Một giọng nói vang vọng đất trời. Lâm Phàm không biết là từ nơi nào đi ra, cũng không biết là ai đang nói chuyện.
– Cái gì? Tại sao lại muốn phong cấm ta, ta lại không làm chuyện xấu xa gì.
Lâm Phàm ngẩng đầu, giơ tay lên. Hắn chạm vào xem thử nhưng mà ngón tay lại xuyên thấu trận văn.
– Có chút ý tứ.
Hắn bước ra một bước. Không hề cảm thấy bất kỳ trở ngại gì, hắn thoải mái đi ra từ trong trận văn.
Hắn có thể cảm giác được, hai trận văn này đều có khác biệt, một cái là phong ấn cương khí trong cơ thể, một cái khác thì là phong ấn thần hồn. TruyenLau.com
Nhưng rất đáng tiếc, hai thứ này không có nửa điểm tác dụng đối với hắn.
Lâm Phàm xoay người, nhìn qua hai trận văn phong ấn này, đưa tay sờ lên cằm, lâm vào trầm tư.
Hai trận văn phong ấn đúng là có chút lợi hại, nếu như có thể biến chúng thành của mình có lẽ rất không tệ.
Nhưng mà khi hắn đưa tay sờ, lại cảm thấy chúng không có thực thể. TruyenLau.com
Lúc này, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Phương xa, một con dã thú chạy nhanh đến. Đột nhiên, trận văn phong ấn từ trên trời giáng xuống, nhanh chóng bao phủ con dã thú này. Tình cảnh này giống như đúc lúc phong ấn hắn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Đột nhiên, con dã thú kia nổ tung, chết ở dưới uy áp của trận văn phong ấn.
– Mật tàng Vạn Quật này đến cùng tình huống là như thế nào? Là muốn cho người ta tiến đến tầm bảo hay là muốn trấn áp toàn bộ những người tiến vào bên trong này. Vạn Quật lão tổ thật sự là kỳ quái.
Hắn có chút nghi hoặc. Dù sao phong ấn này cũng không trấn áp được hắn, còn không bằng tiếp tục đi tới, nhìn xem nơi này đến cùng tồn tại cái gì.
– Dám can đảm đột phá phong ấn, tội đáng chết vạn lần.
Trong chốc lát, giọng nói huy hoàng, cuồn cuộn vag lên. Thiên địa biến đổi. Cảnh sắc chung quanh, phát sinh biến hóa cực lớn. Cảnh tượng bụi cây bụi cỏ, hoa thơm cỏ lạ chim hót véo von trong nháy mắt tiêu tán, thay vào đó là cảnh tượng vô số ngọn núi lửa khổng lồ phun khói đen. Khói đen cuồn cuộn hòa lẫn với màu đỏ của dung nham khiến cho người ta có cảm giác bức bối.
Trên bầu trời, có phi cầm màu đen quái dị bay lượn.
– Thật đúng là đại thủ bút. Cảnh tượng biến ảo đúng là rất chân thật.
Nhưng, hắn hiện tại chỉ muốn đi ra ngoài, tìm kiếm mật tàng Vạn Quật kia.
Lấy chìa khoá của mật tàng Vạn Quật ra, nó không có bất kỳ chỉ lệnh gì, chỉ tản ra hào quang nhỏ yếu.
– Xem ra là nhất định phải vượt qua nơi này mới có được chỉ dẫn để mình tìm tới mật tàng Vạn Quật rồi?
– Người xâm nhập đáng chết.
Lúc này, một giọng nói to lớn, ngột ngạt, giống như là của ác ma vậy vang lên.
Ngay tại phía trước, ở biên giới một ngọn núi lửa lớn nhất, một đôi tay màu đen khổng lồ xuất hiện, bám lên miệng núi. Sau đó, từ trong núi lửa, một đôi sừng ác ma to lớn chậm rãi trồi lên, bên trên giống như là có một ngọn lửa đang thiêu đốt. Sau đôi sừng chính là khuôn mặt dữ tợn, hai con ngươi to lớn như là đèn lồng vậy nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm.
– Thật sự là dọa người.
Lâm Phàm lắc đầu. Hắn chỉ muốn tiến vào một cái mật tàng mà thôi. Sao lại khó khăn vậy? Không chỉ bị phong ấn, còn gặp phải ác ma đe dọa. Thật là khiến người ta khó chịu.
– Ngươi cứ chậm rãi từ leo ra trong núi lửa đi.
Hắn hướng về phía núi lửa có ác ma hô một tiếng, sau đó lại tiếp tục đi về phía trước.
– Sinh linh dừng lại. Nơi này không phải chỗ mà ngươi có thể đi vào.
Giọng nói khủng bố lại vang lên ở bên tai, còn có ý uy hiếp.
Hắn có thể cảm nhận được sức mạnh kinh khủng từ trên người ác ma kia. Nhưng cho dù mạnh hơn cũng không có liên quan gì đến hắn, hắn chỉ muốn yên lặng từ nơi này ra ngoài, tìm kiếm bảo tàng mà thôi.
Thế nhưng mà hắn còn chưa đi được bao xa, dung nham đầy trời phô thiên cái địa lao đến, rơi xuống phía trước, nhanh chóng tạo thành một biển dung nham.
– Sinh linh dừng lại. Đây là Thống Khổ Chi Hải, ngươi lại bước thêm một bước thì sẽ chịu đủ thống khổ vô cùng vô tận.
Ác ma kia còn đang chậm rãi leo lên, cũng không biết là muốn leo đến lúc nào mới có thể đi ra ngoài.
Lâm Phàm ngồi xổm xuống, duỗi ngón út ra đặt ở bên trong Thống Khổ Chi Hải này. Lập tức có một sức mạnh huyền diệu xuyên thấu qua ngón út truyền vào trong đầu tựa như là một loại căn nguyên thống khổ nào đó. Nhưng vừa dung nhập vào trong đầu của hắn, sức mạnh liền lập tức tiêu tán, mà ngón út lại không có bất kỳ cảm giác khác thường gì, không có bị thiêu cháy.
– Nơi này đến cùng là thứ gì, có hoa không quả đều chỉ là mấy thứ hư ảo mà thôi.
Lâm Phàm rất khinh thường. Nguyên bản hắn còn tưởng rằng cái gọi là Thống Khổ Chi Hải này nóng đến cỡ nào, hiện tại xem ra thì cũng chỉ như vậy mà thôi.
Phù phù!
Hắn nhanh chóng nhảy vào trong đó, sau đó hai tay một trước một sau tạo thành tư thế bơi sải.
Nhìn thấy tình huống này, ác ma trong núi lửa lập tức kinh hãi, nói:
– Làm sao có thể!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu