Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 378: NGƯƠI LẠI DÁM CAN ĐẢM NHỤC NHÃ TA


Bên ngoài đại sảnh, không khí vô cùng ngột ngạt, toàn bộ Mặc phủ lại cực kỳ rất an tĩnh.
Mặc lão gia tử giờ mới để ý thấy. Ông nhìn chằm chằm vào chủ giáo, nói:
– Ngươi đã làm gì với những người khác trong Mặc phủ?
Dưới áo bào màu đen, chủ giáo kéo mũ áo che đầu ra, gương mặt khô gầy, ánh mắt âm trầm, cười, nói:
– Đương nhiên… là đã… giết sạch.
– Thiên Thần giáo các ngươi tại sao lại tàn nhẫn như vậy? Các ngươi muốn báo thù, tìm một mình ta là được, cần gì phải giết hết người của Mặc gia ta. Các ngươi đúng là ác ma.
Mặc lão gia tử mặt đỏ tới mang tai, tức giận gào thét.
– Nhìn kìa, bọn họ trở về rồi.
Chủ giáo cười. Từ bốn phương tám hướng, rất nhiều bóng đen chạy tới, nói:
– Lúc này, ta nghĩ người của Mặc gia các ngươi đều đã chết ở trong tay của bọn họ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Đúng lúc này, một người từ từ đứng lên.
– Chủ giáo đại nhân, toàn bộ người của Mặc gia đã biến mất, chúng ta không có tìm thấy ai cả.
Vừa dứt lời.
Chủ giáo biến sắc, sau đó cười phá lên, nói: Đọc truyện tại TruyenLau.com
– Ha ha ha, xem ra người của Mặc gia các ngươi chỉ sợ cũng cảm nhận được đêm nay sẽ máu chảy xuống cho nên đã chạy trốn rồi, hơn nữa còn không thèm báo cho các ngươi. Thật đúng là đáng tiếc.
– Đừng nói nhảm! Ngươi nghĩ Mặc Kinh Trập ta đã chết rồi sao?
Website TruyenLau.com Mặc Kinh Trập tức giận quát. Một khí thế càng thêm mênh mông bạo phát ra. Khí thế này ngưng tụ thành một con kinh long bay thẳng lên trời. Hắn nói:
– hãy đỡ một chiêu mạnh nhất của ta, Địa Viêm Kinh Long Khí.
Trong chốc lát, cương khí sôi trào, kinh long giáng thẳng xuống đầu chủ giáo.
– Thật sự là không biết sống chết.
Chủ giáo lắc đầu, giơ tay lên, duỗi một ngón tay ra. Toàn bộ thế công của Mặc Kinh Trập vô thanh vô tức bị nghiền nát.
– Quỳ xuống!
Sức mạnh mênh mông nghiền ép xuống.
Trong chốc lát, Mặc Kinh Trập biến sắc, giống như là có lực lượng của trăm nghìn quân đè lên người vậy. Mồ hôi chảy xuống như mưa. Hắn gầm nhẹ:
– Ngươi nằm mơ.
– Anh!
Mặc Lăng Vũ kinh hãi. Nhưng ở trước sức mạnh khủng bố này, nàng không có bất luận năng lực gì để phản kháng.
– Thiên Thần giáo có giỏi thì ra tay với ta đi.
Mặc lão gia tử nổi giận gầm lên. Trường đao nhanh chóng bổ tới. Đao ý sắc bén nhanh chóng cuốn tới, thế nhưng mà còn chưa tới gần, trong nháy mắt đã tiêu tán.
– Mặc gia các ngươi hủy phân bộ của giáo ta, tội đáng chết vạn lần. Mà hắn là độc đinh của dòng chính Mặc gia các ngươi, vậy thì ta sẽ dằn vặt hắn đến chết. Tốt! Không quỳ xuống thì chết đi.
Chủ giáo âm trầm nói.
Ở dưới áp lựckhổng lồ này, Mặc Kinh Trập gào thét, bất khuất ngăn cản. Hắn quyết tâm dù toàn bộ thân thể sắp bị đập vụn, cũng tuyệt đối sẽ không quỳ xuống.
Đột nhiên!
Trong hai con ngươi hẹp dài của chủ giáo bộc phát ra tinh quang.
Áp lực đè lên người Mặc Kinh Trập đột nhiên tăng lên gấp bội.
– Đủ rồi, chớ quá mức.
Lúc này, một giọng nói vang lên.
Tất cả mọi người nhìn về phía giọng nói phát ra. Một bóng người thoải mái ngồi ở trên mái nhà tựa như là đã ở đó từ rất lâu.
– Lâm công tử.
Mặc Lăng Vũ kinh hô một tiếng tựa như là không ngờ lại nhìn thấy Lâm Phàm ở chỗ này.
Lâm Phàm cười gật đầu, nói:
– Mặc Kinh Trập, ngươi cũng quá kém đi. Chỉ mới chút áp lực ấy mà ngươi đã không chịu nổi rồi?
Mà khi Mặc Kinh Trập nhìn thấy Lâm Phàm, biểu lộ trên mặt có chút biến hóa, thậm chí không dám nhìn thẳng, bởi vì tin chết kia chính là do hắn trở về, báo cho Viêm Hoa tông. Về sau biết Lâm Phàm lại không chết, còn kéo theo vô số chuyện xảy ra, hắn cũng cảm giác việc mình báo tin chết về có chút không đúng.
Lâm Phàm nhảy xuống từ trên mái nhà.
– Vị này là?
Mặc lão gia tử không biết người trước mắt này là ai, làm sao lại xuất hiện ở đây.
– Phụ thân, vị này là Lâm công tử, đệ tử của Viêm Hoa tông, đồ đệ của Thiên Tu trưởng lão.
Mặc Lăng Vũ giới thiệu. Nàng tạm thời còn không biết Lâm Phàm đã trở thành phong chủ của Vô Địch phong.
Tại thời đại tin tức này khuếch tán chậm chạp này, trừ phi phát sinh đại sự kinh thiên, nếu không rất khó để tất cả mọi người đều biết.
Mặc Kinh Trập thở hổn hển, nói:
– Đối phương quá mạnh. Ta đã tận lực.
– Hắc hắc!
Lâm Phàm cười, sau đó đưa mắt nhìn về phía chủ giáo, nói:
– Thiên Thần giáo thật đúng là to gan.
Hắn vừa nói xong, uy thế nghiền ép trên người Mặc Kinh Trập lập tức tiêu tán không còn, Mặc Kinh Trập thở phì phò, mồ hôi vã ra như mưa.
– Ngươi là ai?
Chủ giáo nghiêm nghị nói. Hắn không khỏi cảnh giác. Có thể ở trước mặt hắn, còn nghênh ngang như vậy, không sợ hãi tí nào, hiển nhiên không phải là người bình thường.
– Đệ tử của Viêm Hoa tông.
Lâm Phàm đơn giản giới thiệu, cũng không nói đến lai lịch cụ thể của mình, sợ dọa đối phương chạy mất.
Chủ giáo nghiêm mặt lại. Hắn có cảm giác lần hành động đêm nay chỉ sợ là đã không thành công rồi. Lòng sinh thối ý, sau đó hư không sau lưng hắn cũng hơi chấn động, hiển nhiên là muốn rời đi.
– Tốt! Ta đúng là không ngờ cứu viện của Viêm Hoa tông lại tới nhanh như vậy, nhưng không sao, bản chủ giáo sẽ từ từ chơi đùa cùng các ngươi.
– Ngươi còn muốn chạy?
Lâm Phàm đúng là không ngờ chủ giáo của Thiên Thần giáo lại cảnh giác như thế, cũng không đánh cùng mình một, hai mà đã muốn rời đi. Kẻ này cũng quá nhát gan rồi.
– Hừ, bản chủ giáo còn muốn đi, ai có thể ngăn lại.
– Hữu Sắc Nhãn Tình, mở ra.
Đột nhiên!
Ánh mắt của chủ giáo lập tức phát sinh biến hóa. Ánh mắt nguyên bản âm trầm đột nhiên lóe ra vẻ phẫn nộ, loại phẫn nộ kia như là thù giết cha, nhục vợ vậy.
Thậm chí để chủ giáo có cám giác bị người miệt thị, khinh thường.
– Đồ hỗn trướng, ngươi lại dám can đảm nhục nhã ta…
Chủ giáo tức giận quát ầm lên, hai mắt đỏ bừng.
– Chuyện gì xảy ra?
Mặc Lăng Vũ nghi hoặc, không biết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.
– Ai biết? Có thể là chó dại muốn cắn người."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu