Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 243: HOAN NGHÊNH CÁC VỊ LÊN TỂ TRƯ CHI CHU*

Lục Mê Cảnh Quật!
Lâm Phàm đi trên đường lớn, bên người lần lượt có người của Nhật Chiếu tông đi ngang qua, nhưng bọn họ lại không có nhận ra, ở bên cạnh mình có một đệ tử của Viêm Hoa tông,.
Nhưng ở trong mắt của Lâm Phàm, những người này đều là điểm tích lũy.
Nội tâm rục rịch, muốn lập tức lấy Lang Nha bổng ra đại khai sát giới.
Nhưng mà hắn cố gắng nhẫn nhịn, hiện tại đại khai sát giới thật sự là không phải việc sáng suốt. Những người ở trước mắt này chỉ là món lợi nhỏ, tài phú chân chính còn ở phía sau cơ.
Rất nhanh, hắn đã đến lối vào của hiểm địa. Nơi đó đã bị phong tỏa chỉ có một cái cửa để đi vào mà chỗ cửa vào kia có một đệ tử của Nhật Chiếu tông đang canh giữ.
Người muốn đi vào hiểm địa đều phải giao nộp phí tổn nhất định mới có thể tiến vào.
Mà Lâm Phàm cũng không vội, đứng nhìn ở nơi xa, quan sát tình huống ở nơi này, chờ sau khi thăm dò rõ ràng mới là lúc hắn bắt đầu hành động.
Lúc này, bên cạnh có người trò chuyện, hắn cũng lẳng lặng nghe. Sau đó khi hai người kia rời đi, trong lòng của hắn cũng bắt đầu cân nhắc.
"Nguyên lai là vị cường giả trấn thủ Lục Mê Cảnh Quật này đã tạm thời rời đi. Đúng là có chút đáng tiếc, nhưng thôi, thời gian cũng không chờ người."
Sau đó hắn cũng không muốn nghĩ nhiều thêm nữa, đi thẳng đến phía trước xếp hàng.
Người phía trước dần dần đi vào, Lâm Phàm cũng đếm kỹ. Sau khi có đủ 20 người tiến vào, đệ tử trông coi cửa vào kia cũng sẽ tiến vào bên trong, qua một đoạn thời gian, hắn mới đi ra. Xem ra đó là lúc hắn đưa người vào trong bí cảnh. Website TruyenLau.com
Lúc Lâm Phàm còn đang suy nghĩ thì có một cánh tay khoác lên vai của hắn, sau đó bên tai vang lên thanh âm cuồng ngạo:
"Tiểu tử tránh ra để ta đứng lên trước."
Lâm Phàm quay sang nhìn đối phương, quần áo mặc trên người đối phương cũng rất hoa lệ, hơn nữa vẻ mặt còn rất kiêu ngạo, xem ra là miếng thịt béo.
"Nhìn cái gì vậy, biết ta là ai không? Ta là đại thiếu gia của Võ gia. Hiện tại ta muốn xếp trước ngươi, ngươi có ý kiến gì không?"
Võ Kiếp kiêu ngạo, lớn lối nói. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Phàm cười cười, sau đó tránh qua một bên, đưa tay cười nói:
"Thì ra là Võ đại thiếu gia. Thất kính thất kính. Mời đại thiếu gia đi trước."
"Hừ, coi như ngươi thức thời." TruyenLau
Võ Kiếp đi về phía trước một bước, trong ánh mắt lóe ra vẻ khinh thường. Đối với loại người không có bất kỳ bối cảnh gì như Lâm Phàm, hắn đều không đặt ở trong mắt.
Rất nhanh đã tới lượt của bọn họ.
Võ Kiếp xếp ở trước mặt Lâm Phàm, vung tay lên, quăng tiền ra rồi nghênh ngang đi vào. Lâm Phàm cũng nhanh chóng lấy tiền ra nộp phí rồi đi vào.
Mà lúc này, đệ tử canh cửa phong ấn cửa vào, trước đó còn quay lại nói với mấy người ở bên ngoài:
"Lượt này đã đủ người. Chờ sau khi ta đưa người vào sẽ quay lại mở ra đón lượt tiếp theo. Trong khoảng thời gian này, các ngươi đàng hoàng chờ đợi cho ta."
Nơi này là do Nhật Chiếu tông định ra quy củ, không ai dám không nghe theo.
Lúc này, đệ tử canh cửa ngoắc tay với đám người ở trong, nói:
"Tất cả đi theo ta. Đừng có đi loạn! Nếu không rơi vào trong vực sâu thì sẽ không có người nào có thể cứu được các ngươi."
Lâm Phàm theo ở phía sau, lúc này người phía trước cũng ngừng lại. Hắn nhìn kỹ, nguyên lai là có một chiếc phi thuyền cỡ nhỏ trôi nổi ở nơi đó, mà ở phía dưới phi thuyền kia thì là vực sâu vô tận. Chỉ liếc nhìn một cái hắn đã nhìn ra vực sâu không thấy đáy, chỉ có một mảnh đen như mực, đồng thời còn có một tiếng gào thét như là của dã thú vang lên từ phía dưới.
Đệ tử canh cửa đi lên phi thuyền, người muốn đi vào hiểm địa cũng đi theo.
"Nhớ kỹ, các ngươi chỉ có thể ở trong Lục Mê Cảnh Quật mười ngày. Nếu như vượt quá thời gian, ta sẽ không chịu trách nhiệm đưa các ngươi đi ra."
Đệ tử canh cửa bình tĩnh nói tựa như là đã nói qua rất nhiều lần vậy.
Võ Kiếp hét lên:
"Nhanh lên, quy củ này chúng ta đều hiểu. Mỗi lần đều là lằng nhà lằng nhằng như này."
Phi thuyền bay ở phía trên vực sâu, nhanh chóng chạy về phía trước, đi tới chỗ bờ bên kia.
"Mười ngày ư? Thời gian dài như vậy, ta cũng không chờ được."
Vốn dĩ Lâm Phàm định cho đám người này đi vào tìm kiếm cơ duyên, sau đó sẽ xử lý đệ tử canh cửa này rồi thay thế hắn làm loại việc tiếp đãi này. Nhưng mà bây giờ nếu như là để đám người này tiến vào mười ngày, hắn cũng không dám cam đoan trong khoảng thời gian này, thân phận của mình sẽ không bị người vạch trần.
"Việc này cũng khiến cho ta cảm thấy bất đắc dĩ."
Lâm Phàm nghĩ nghĩ rồi cuối cũng quyết định vẫn là tiến hành kế hoạch luôn thôi. Mười ngày thì quá lâu, hắn đúng là không thể chờ nổi, đừng để đến cuối cùng cái gì cũng không chiếm được, như vậy thì thật sự tổn thất nặng nề.
Lúc này, Lâm Phàm lấy Lang Nha bổng ra, đến giờ làm việc rồi, có thể kiếm lời bao nhiêu thì kiếm lời bấy nhiêu thôi.
"Tên kia, chưa tiến vào hiểm địa thì không cho phép lấy binh khí ra."
Đệ tử canh cửa nhìn thấy Lâm Phàm lấy Lang Nha bổng ra, lập tức khiển trách.
Võ Kiếp quay đầu, khó chịu nói:
"Ngươi có phải là đồ đần hay không, không nghe thấy đại nhân nói cái gì sao? Còn giơ Lang Nha bổng lên nữa, ngươi muốn làm gì?"
Lâm Phàm cười cười, Lang Nha bổng đã được giơ lên cao đột nhiên đánh xuống, nhanh chóng đánh nát đầu của Võ Kiếp. Một dòng máu tươi đột nhiên phun ra, bắn tung tóe đến trên mặt hoặc là trên quần áo của những người chung quanh.
"Ta không muốn làm cái gì cả. Ta chỉ muốn đánh chết các ngươi mà thôi."
"Ngươi..."
Đệ tử canh cửa kinh hãi. Nhưng mà đột nhiên, một đòn cường hãn đã đánh về phía hắn. Trong mắt chỉ kịp lóe lên vẻ hoảng sợ thì đầu đã bị đập nát. Nếu không phải là y phục của hắn có chỗ cần dùng, Lâm phàm đã sớm đập nát toàn bộ thân thể của hắn rồi.
"A, giết người."
"Ngươi muốn làm gì?"
"Đáng giận, ngươi lại muốn giết chết chúng ta, muốn giết người cướp của hay sao?"
Bọn họ kêu rất lớn. Nhưng mà những tiếng kêu thảm thiết này đã bị tiếng gào thét từ dưới vực sâu che lấp, cho nên dù là người ở hai bên bờ của vực sâu cũng không biết được tình huống ở trên phi thuyền.
"Tôi Thể cảnh mà cũng dám đến đây rèn luyện sao? Hoàn toàn là lãng phí danh ngạch."
Khiến cho Lâm Phàm bất ngờ chính là trong đám người này lại còn có một tên võ giả Tôi Thể cảnh, mấy chục điểm tích lũy hoàn toàn không đáng để hắn chú ý. Nhưng cũng may là chỉ có một tên võ giả Tôi Thể cảnh mà thôi còn lại đều là võ giả Địa Cương cảnh. Mặc dù chỉ là Địa Cương cảnh tầng một, tầng hai, nhưng mà mình cũng không phải là hạng người có lòng tham không đáy, mặc kệ đến cái gì thì cứ thu vào tay đã, dù sao chân muỗi nhỏ cũng là thịt mà."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu