Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 391: NHIỆM VỤ NÀY RẤT ĐƠN GIẢN

– Trên dời này không có cái gì không thể cả, tiểu ác ma.
Lâm Phàm mở to miệng, uống một hớp nham tương không có nhiệt độ, súc miệng, sau đó phun ra.
Cũng không lâu lắm.
Hắn đã đến bên bờ bên kia, nhanh chóng leo lên, sau đó nhìn về phía phương xa. Nhìn thấy ác ma trong núi lửa còn đang từ từ leo lên, hắn nghi ngờ hỏi:
– Ngươi đến cùng ra hay không ra? Nếu không ra nhanh thì ta phải đi rồi.
Nơi này là mật tàng Vạn Quật, có những thứ kỳ kỳ quái quái này thủ hộ cũng là chuyện rất bình thường. Nhưng mà việc khiến hắn nghi hoặc chính là những thủ hộ giả này giống như cũng chẳng mạnh mẽ lắm.
– Sinh linh, ngươi sẽ không đi được đến tận cùng đâu. Nơi này là cấm địa, không người nào có thể đi vào.
Ác ma trong núi lửa chậm rãi chui xuống, nhưng mà sau cùng trong giọng nói lại là đã bao hàm cảm xúc không dám tin.
Hắn không thể tin được lại có người có thể ngao du ở trong Thống Khổ Chi Hải. Thống khổ trên tinh thần có thể làm cho người điên cuồng nhưng mà lại không có chút ảnh hưởng nào với sinh linh này. Đây rốt cuộc là vì cái gì?
Lâm Phàm cười. Các ngươi đã nói không người nào có thể đi vào vậy thì hôm nay ta sẽ đi vào cho các ngươi nhìn xem.
Đối với mật tàng Vạn Quật này, hắn là tình thế bắt buộc. Chịu khổ lớn như vậy mà không có hồi báo sẽ khiến cho người ta rất khó chịu.
Xoạt xoạt!
Lúc này, không gian chung quanh như là mặt kính vậy vỡ nát.
Nguồn copy từ TruyenLau.com – Lại phải biến đổi sao?
Mắt Lâm Phàm tối sầm lại, khi ánh sáng xuất hiện lại thì hắn đã ở trong một hoàn cảnh khác.
– Sinh linh, hoan nghênh ngươi đến đây.
Một giọng nói vang lên. Sau đó phương xa, một bóng người từ từ đi tới.
TruyenLau.com – Ta là thủ hộ giả của nơi này, ngươi có thể xưng hô ta là Thần.
Thần xuất hiện ở trước mặt của Lâm Phàm. Khuôn mặt của hắn giống Lâm Phàm như đúc, nhưng mà trên mặt nhưng không có bất kỳ biểu lộ gì.
– Ngươi có thể thông qua Thống Khổ Chi Hải đã nói rõ ngươi có thể chịu đựng tinh thần tra tấn, nhưng mà ở chỗ này ngươi sẽ không có cách nào tiến lên.
Lâm Phàm thì thầm trong lòng, mật tàng Vạn Quật này đến cùng tình huống là như thế nào. Thật sự là quá quỷ dị, không biết Vạn Quật lão tổ đến cùng là lai lịch gì, lại có thể sáng lập ra nơi này. Website TruyenLau.com
Không biết phải có tu vi cỡ nào thì mới có thể làm được loại không gian biến ảo vô thường này.
– Ta muốn đi mật tàng Vạn Quật, ngươi bên này yêu cầu là cái gì?
Hắn nhanh chóng mở miệng hỏi thăm.
Khuôn mặt vốn không có bất kỳ biểu lộ gì của Thần lúc này lộ ra một nụ cười quỷ dị, hắn nói:
– Ở chỗ này của ta, ngươi chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ liền có thể rời đi. Nếu như ngươi không có cách nào hoàn thành, vậy thì ngươi chỉ có thể lưu tại nơi này.
Lâm Phàm, nói:
– Được, nhanh lên.
– Sinh linh, ngươi không nên gấp. Bởi vì chẳng mấy chốc nữa ngươi sẽ biết nhiệm vụ này là kinh khủng cỡ nào.
Đúng lúc này, trước mặt Thần xuất hiện một cái đĩa quay. Đĩa quay bị chia cắt thành vô số khu vực, bên trong mỗi một khu vực đều có chữ viết.
– Sinh linh, đến chuyển động nhiệm vụ của ngươi đi. Vận mệnh do ngươi đến điều khiển.
Thần trầm thấp cười.
– Thật sư chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là ta liền có thể rời đi sao? Ngươi sẽ không giở trò lừa bịp sao?
Lâm Phàm hỏi.
Thần gật đầu, nói:
– Ta là người chưởng quản ở nơi này, đĩa quay liền đại biểu tất cả. Chỉ cần ngươi hoàn thành nhiệm vụ, ngươi có thể rời đi.
– Được! Đĩa quay, ngươi không cần do dự, chuyển động đi.
Lâm Phàm cảm giác nơi này vô cùng quái dị. Không gian do Vạn Quật lão tổ sáng lập thật đúng là kỳ quái, sau đó hắn nhanh chóng chuyển động đĩa quay.
Lập tức, một quầng sáng bao phủ đĩa quay, mà tốc độ của đĩa quay càng lúc càng nhanh, dần dần hắn cũng không thấy rõ phía trên đến cùng có cái tuyển hạng gì.
Thần mặt không thay đổi đứng ở nơi đó, giơ ngón tay lên, nói:
– Ngừng!
Đột nhiên, đĩa quay dừng lại, mà chỗ kim chỉ nam dừng lại là một khu vực rất nhỏ, rất nhỏ đến mức gần như không cần tính.
Thần nói:
– Sinh linh, nhiệm vụ của ngươi là tự giết chết mình. Nếu như ngươi có thể làm được chính là hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng ta có thể cho ngươi một cơ hội quay lại. Đương nhiên, ngươi cần tiêu hao mười năm sinh mệnh. Ngươi nguyện ý quay lại một lần sao? Lần tiếp theo có lẽ chính là từ nơi này ra ngoài.
– Không cần, nhiệm vụ rất đơn giản.
Lâm Phàm khoát tay rồi nhanh chóng lấy Thái Hoàng Kiếm ra, một kiếm chặt xuống. Trong nháy mắt, đầu cùng cổ hắn tách rời ra, một cột máu tươi phun tới.
Biểu lộ trên mặt Thần phát sinh biến hóa cực lớn, trong ánh mắt đều lóe ra thần sắc ngốc trệ.
– Làm sao lại… lại có thể như vậy?
Đột nhiên, Thần ôm đầu tựa như là ở vào trạng thái hỗn loạn.
– Vì sao lại sẽ thành như này? Hắn làm sao lại tự giết chết mình. Không phải là tiêu hao mười năm sinh mệnh là có thể quay lại một lần sao? Tại sao hắn không lựa chọn điều này.
– Không! Ta thua. Ta làm sao lại có thể thua?
– A!
Giờ khắc này, Thần gào thét. Thân hình tan vỡ. Một khối lại một mảnh vụn trôi nổi bay lên.
Dần dần, toàn bộ thân hình đều vỡ thành mảnh nhỏ, nổi bồng bềnh giữa không trung. Đĩa quay cũng tiêu tán.
Mười giây sau.
Lâm Phàm mở mắt, nói:
– Tốt! Nhiệm vụ hoàn thành, nên thả ta…
– A. Người đâu rồi?
Giờ khắc này, Lâm Phàm ngây người. Hắn không biết gia hỏa ở trước mặt đến cùng là đi nơi nào rồi.
Gia hỏa này không phải là muốn chơi xấu đi.
Ầm!
Không gian vỡ nát, chung quanh lâm vào trong bóng tối.
Cảnh tượng mới là một vùng tăm tối, phương xa giống như có tinh điểm, như là ở trong vũ trụ hoang vu vậy. Lâm Phàm không ngừng rơi xuống vực sâu vô tận dưới trời sao. Vực sâu nhìn không thấy đáy, cũng không nhìn thấy trời.
– Đây rốt cuộc là chỗ nào? Làm sao quỷ dị như vậy?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu