Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 656: CHO DÙ LÀ NHƯ VẬY THÌ CŨNG KHÔNG CÁCH NÀO NGĂN CẢN TA LẤY VIỆC GIÚP NGƯỜI LÀM NIỀM VUI

Tăng đến tầng thứ ba vậy mà chỉ có hai đặc tính, nhưng mà cảm giác không hề giống nhau. Hai đặc tính này không giống bình thường, không đơn giản như mình nghĩ.
"Chỉ có tiếp tục suy diễn thêm, xem xem cấp độ phía sau cùng là như thế nào… Thăng cấp!"
Liên tục thăng cấp đến nỗi điểm tích lũy không cách nào chống đỡ.
“Chí Lực Chân Giới Công (Tầng năm)
Đặc tính: Sức mạnh Áo Nghĩa, Chân Vũ Chi Lực, Lực Thần Hư Giới.”
Oanh!
Lập tức, một cỗ sức mạnh cuồn cuộn, từ trong cơ thể bộc phát ra, bên trong cơ thể càng hình thành một dòng lũ sức mạnh, tế bào điên cuồng nuốt lấy dòng sức mạnh này, tăng cường trong thân thể.
"Cỗ sức mạnh này rất cường hãn, đồng thời...."
Ầm!
Làn da nứt ra, rõ ràng chi tiết vẫn chưa đầy đủ nhưng lại có tình trạng như vậy mà không hề đau đớn chút nào. Có điều nhìn thấy da toàn thân nứt ra, máu thịt bên trong hoàn toàn không có, cũng là một loại tra tấn.
"Cái này thật khó nói, không phải sẽ lại bành trướng thêm lần nữa chứ?"
Hắn cảm thấy sức mạnh ẩn chứa của mình càng ngày càng mạnh, môn công pháp này quả thật rất mạnh. Đặc biệt là sau tầng năm, tất cả sức mạnh bộc phát ra ngoài, còn nhiều hơn so với tổng hợp tất cả các sức mạnh ở phần đầu. Da thịt bị nứt ra không cách nào liền lại, điều này khiến hắn cảm thấy rất nghi hoặc, mà trong da thịt này có một loại sức mạnh nhiễm ở bên trên, ăn mòn máu thịt. Lập tức, một loại sức mạnh tinh thần xông vào trong đầu rất nhanh, liền trực tiếp bị coi thường.
"Thật muốn cảm thụ một chút, đây rốt cuộc là tinh thần xung kích gì, chỉ tiếc là thân thể bất tử không chú ý đến tinh thần uy áp, thật khó có thể cảm thụ được đau đớn."
Hắn rất khổ não, lúc luyện tập đi kèm với một loại đau đớn nhưng thật ra lại là một loại hưởng thụ. Người khác luyện tập rất đau khổ nhưng mà có thể cắn răng nhẫn nhịn mà qua, đây chính là rèn luyện ý chí, rèn luyện khả năng chịu đựng. Có điều rất đáng tiếc, ý chí của hắn không gì có thể xâm nhập, đau khổ là gì càng không thể biết, cho nên tất cả đều là khiến cho người khác cảm thấy bất đắc dĩ như thế.
Rất nhanh, da thịt bị nứt ra dần dần khép lại, hiển nhiên thời gian tra tấn đã trôi qua và bản thân đã vượt qua được.
"Chân Vũ Chi Lực."
Đứng dậy, năm ngón tay thành quyền, thử nghiệm đặc tính. Trong nháy mắt, hắn cảm thấy thân thể mình hình như có chút biến hóa, cánh tay có văn phù màu đen hiện lên, đấm ra một quyền.
Không có cảnh tượng hoa mỹ, chỉ là mảnh hư không trước mắt đột nhiên trũng xuống, một cỗ sức mạnh bộc phát ra, trực tiếp xuyên qua, đánh vào vách tường của mật thất, thậm chí không có chút ngăn cản nào, phá vỡ bức tường.
Ầm ầm! Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vô Địch Phong chấn động, sức mạnh trực tiếp xuyên qua cả ngọn núi, hướng về đất trời nơi phương xa.
Đệ tử trên ngọn núi kinh hãi, không biết là có chuyện gì, chỉ cảm thấy đất rung núi chuyển, hình như đỉnh núi đều muốn sụp đổ.
"Ai da, suýt nữa thì đã lấy mạng của bản tôn rồi!"
Quấn quanh ngọn núi Lão Hắc, vốn đang trong thời gian tu luyện. Đột nhiên một cỗ khí tức khủng bố truyền đến, trực tiếp xuyên qua khe hở ngọn núi, tuy là không đụng phải nhưng mà hình thành sức mạnh xung kích, bên ngoài bị cắt đứt. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Sức mạnh thật lớn!"
Lâm Phàm nắm chặt ngón tay, càng khống chế sức mạnh lại càng kinh khủng.
"Ha ha ha, lại mạnh lên rồi, còn có đặc tính chưa thử qua, nếu như thử nghiệm một phen sợ là sẽ rất kinh khủng."
TruyenLau.com Tuy rằng bên trong chỉ tăng một phần ba nhưng không biết vì sao hắn lại tăng phồng rồi, rất có tham vọng chiến đấu. Đẩy cửa đá ra, bước vào mật thất.
"Không thể lãng phí thời gian nữa rồi, cần tiếp tục quét chút điểm tích lũy, lần này đến tông môn nào đây?"
Hắn cúi đầu trầm tư. Bỏ qua Nhật Chiêu tông đi, không có nhiều ý nghĩa, Thánh Đường tông có chút xa, vậy thì đi Hải Thần tông là được rồi. Tông môn đó đã từng tạo ra tổn thương rất lớn đối với Viêm Hoa tông, vô số con dân bình thường đều bị đánh giết, thậm chí còn bị dùng để tu luyện tà công. Thật không thể nhẫn nhịn được!
"Đồ nhi, ngươi có phải lại muốn ra ngoài?"
Lúc này, Thiên Tu xuất hiện, nhìn Lâm Phàm.
"Dạ, đồ nhi cảm thấy thời tiết gần đây không tồi, cũng đúng lúc muốn ra ngoài hành hiệp trượng nghĩa, nhìn xem thế gian có ai rơi vào gian khổ để đồ nhi cứu giúp một phen."
Lâm Phàm oai phong lẫm liệt nói.
"Ra khỏi tông môn mang theo cái này."
Thiên Tu vứt một món đồ. Lâm Phàm nhìn một chút, sững sờ, không hiểu cho lắm.
"Sư phụ, đây là?"
Thiên Tu cười:
"Đồ nhi, tông của ta hành hiệp trượng nghĩa không cần để lộ thân phận, đây chính là truyền thống tốt đẹp của tông ta, nhớ kỹ không được vứt đi, nghe lời thầy, đeo lên đi."
Lâm Phàm bất lực thở dài:
"Haiz… Sư phụ nói rất đúng, làm việc tốt không cần lưu danh. Vậy đồ nhi nhận ạ."
Một cái mặt nạ!
Đối với hắn mà nói, có cái này cũng không thể quang minh chính đại làm việc, đây là lén lén lút lút, căn bản không phải là phong cách của hắn.
"Đồ nhi, chuẩn bị đi tông môn nào?"
Thiên Tu hỏi. Ngược lại có chút lo lắng, đừng có chọc tới cường tông, không là tới lúc đó, cho dù là không để ý đến mặt mũi cũng không thể chơi xấu mà qua.
"Hải Thần tông."
Thiên Tu khẽ nhíu mày:
"Sao lại nghĩ tới đến Hải Thần tông rồi? Tông môn đó đối với Viên Hoa tông của ta không phải là hữu hảo à."
Lâm Phàm cười:
"Sư phụ, không hữu hảo là chuyện của họ nhưng không cách nào ngăn đồ nhi hữu hảo với họ."
"Ừ, vậy thì tốt, đồ nhi đi đi, nhớ đeo cái này lên, có thể che giấu thân phận của con, tuyệt đối sẽ không có người biết con là ai. Giúp người không để lại tên mới là chân lý."
Thiên Tu cười nói, nhưng làm có sao có thể không biết đồ đệ bảo bối này của mình muốn làm gì.
"Vâng."
Lâm Phàm gật đầu, chui vào hư không, trực tiếp rời tông."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu