Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 465: LẠI DÙNG BIỆN PHÁP NÀY

Bên trong chuồng heo, một con heo mập còn đang suy nghĩ nên làm như thế nào. Bọn họ giấu ở thành Ngũ Chỉ nhưng không làm bất cứ chuyện gì, chính là để tìm hiểu tình huống, chờ đợi mệnh lệnh.
Phụt phụt!
Đột nhiên, Vô Hình kiếm ý xuyên qua hư không, chém trúng con heo mập này. Kiếm ý sắc bén đồng thời còn quấy nát ngũ tạng lục phủ trong cơ thể con heo này.
Đương nhiên, giáo đồ Thiên Thần giáo ký túc trong cơ thể con súc sinh này cũng bị kiếm ý sắc bén cắt thành thịt vụn.
– A! Heo của nhà ta sao đột nhiên lại bị giết thê thảm thế này?
Một thành dân tới cho heo ăn. Thế nhưng mà nhìn thấy con heo nguyên bản còn đang rất tốt đột nhiên chia năm xẻ bảy, hắn cũng bị sợ đến choáng váng.
Trong phòng cũ, lão ăn mày đứng thẳng lên, chuẩn bị bỏ chạy, thế nhưng mà một kiếm ý xuyên thấu hư không, giữa trời chém xuống, chia người này làm hai nửa, máu tươi phun đầy đất.
Đám ăn mày ở chung quanh căn bản không kịp phản ứng thì đã bị máu tươi bắn ra dính đầy toàn thân. Sau đó, bọn họ hoảng sợ hô to, thần sắc bối rối.
Một con chó hoang điên cuồng chạy ở trong thành. Nhìn thấy tình huống này, thành dân chung quanh cũng lựa chọn né tránh, không ngừng chửi mắng. Bọn họ cảm thấy con chó hoang này điên rồi.
Nhưng đột nhiên, chó hoang bay lên. Một kiếm ý từ hoa cúc nhanh chóng xuyên thấu thân thể con chó hoang này. Trong nháy mắt, con chó hoang này nổ tung, một đống máu thịt rải đầy đất.
Các thành dân kinh hoảng vì không biết xảy ra chuyện gì.
Đang đứng thẳng giữa hư không, con ngươi của Vân Viêm co lại. Bởi vì một mực nhìn chằm chằm vào tình huống phía dưới, cho nên hắn có thể thấy rõ ràng mọi chuyện. Khi thấy trong cơ thể của con chó hoang kia có một quả cầu thịt, sắc mặt của hắn đột nhiên đại biến. Hắn biết đó quả cầu thịt kia chính là giáo đồ của Thiên Thần giáo thi triển Hoán Bì Liễm Tức giấu ở trong cơ thể những con súc sinh này.
Đồng thời, hắn có chút không dám tin. Từ khi nào mà Thiên Thần giáo có thể giấu mình ở trong cơ thể súc sinh vậy.
Khi bọn họ kiểm tra, trọng điểm đều là đặt ở trên thân thể người. Về phần những súc sinh kia, bọn họ cũng tùy ý cho vào thành, từ trước tới giờ sẽ không kiểm tra.
Nếu thật sự là như thế này, hắn cũng không dám tưởng tượng, sẽ có bao nhiêu giáo đồ của Thiên Thần giáo giấu ở trong thành.
Mà Lâm phong chủ lại đã sớm phát hiện hết thảy, chỉ vẻn vẹn hít một hơi là có thể phân biệt ra được. Giờ khắc này, đối với vị Lâm phong chủ như mặt trời ban trưa trong tông môn này, hắn đột nhiên có cảm giác kính sợ. Loại thủ đoạn này có thể xưng Thần Nhân.
Website TruyenLau.com Lúc này, một vệt sáng màu đen từ nơi nào đó trong nội thành phóng lên trời, trốn vào hư không, thoát đi thành Ngũ Chỉ. Một tiếng gầm thét mang theo oán niệm cực sâu vang vọng đất trời.
– Phong chủ của Vô Địch phong, ngươi đã nhiều lần đối nghịch cùng Thiên Thần giáo ta rồi. Ngươi chờ đó. Giáo ta tuyệt đối sẽ không buông tha ngươi.
– Thú vị, không ngờ trong này lại còn người có thể ngăn cản kiếm ý của ta. Xem ra cũng không phải tất cả giáo đồ của Thiên Thần giáo đều là kẻ yếu. TruyenLau
Lâm Phàm cười to rồi lập tức vận khí, đuổi theo vệt sáng màu đen kia.
Giáo đồ của Thiên Thần giáo trong hành Ngũ Chỉ đã bị hắn chém cả, chỉ có vệt sáng màu đen này là trốn đi được thôi.
Nhưng điều này cũng làm cho hắn rất ngưng trọng, không ngờ Thiên Thần giáo này lại to lớn như thế. Ngay cả thành Ngũ Chỉ cũng có nhiều giáo đồ như thế ẩn nấp. Mặc dù, những kẻ này còn không có hành động, nhưng chỉ sợ là bọn chúng vẫn một mực điều tra tình báo, không ngừng truyền lại về Thiên Thần giáo.
Chờ một ngày nào đó, Thiên Thần giáo tấn công thành Ngũ Chỉ. Đến thời điểm đó, chỉ sợ bọn chúng cũng sẽ trong hội ứng bên ngoài hợp. Khi đó, hậu quả khó mà lường được.
– Giết! Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ầm!
Vân Viêm đưa tay, che mắt. Hắn còn chưa kịp nói gì thì Lâm phong chủ đã hóa thành một vệt sáng, đuổi theo vệt sáng màu đen kia.
Hắn vốn định đuổi theo cùng nhưng giọng nói của Lâm Phàm đã truyền đến.
– Vân trưởng lão đừng động. Ngài cứ trấn thủ thành Ngũ Chỉ để ta đuổi theo giết.
Trong hư không, vệt sáng màu đen nhanh chóng bỏ chạy. Hắn mới đi ra từ trong cơ thể của một con súc sinh, còn không có hoàn toàn thi triển ra thực lực chân chính thì đã bị một kiếm ý đâm xuyên lồng ngực. Nếu như không phải thực lực của hắn cường đại, chỉ sợ sớm đã bị kiếm ý này hủy diệt.
– Là ngươi, ngươi chết không yên lành.
Trong vệt sáng màu đen, giáo đồ của Thiên Thần giáo nhìn chằm chằm vào gia hỏa một mực đuổi theo ở phía sau. Tuy miệng thì phẫn nộ gào thét nhưng hắn cũng không dừng lại mà liều mạng bỏ chạy về phương xa.
– Chân chó thật đúng là nhanh. Nhưng ta cũng không tin mình không đuổi kịp ngươi.
Lâm Phàm không ngờ vệt sáng màu đen này có tốc độ nhanh như thế. Mặc dù tu vi của tên này không cao nhưng tốc độ lại rất nhanh khiến cho khoảng cách giữa hắn và tên này mãi vẫn không giảm.
Lang Nha bổng!
Lập tức, Lang Nha bổng tản ra ánh sáng lạnh lẽo xuất hiện.
– Lớn! Lớn! Lớn!
Giờ phút này, Lang Nha bổng to đến cực hạn. Lang Nha bổng dài trăm trượng nhanh chóng xuất hiện ở trong thiên địa, uy thế khiếp người.
– Lão tử cho ngươi chạy. Xem uy thế của Lang Nha bổng khổng lồ đây.
Lâm Phàm nhanh chóng vung Lang Nha bổng lên, rồi đập xuống vệt sáng màu đen ở phương xa kia. Gai nhọn sắc bén cắt đứt không gian, không gì có thể cản.
Dưới một đòn này, không khí bị xé rách, mà uy áp cường đại càng ép xuống bóng người trong vệt sáng màu đen kia.
Giáo đồ trong vệt sáng màu đen sợ hãi hét lên:
– Đây là thứ gì…
– Đây là đại bổng của lão tử.
Ầm!
Dưới một kích của Lang Nha bổng, thiên địa vỡ nát, đại địa trầm xuống. Cảnh tượng trông cực kỳ khủng bố. Gai nhọn bên trên Lang Nha bổng đâm xuyên qua thân thể giáo đồ trong vệt sáng màu đen. Tiếng kêu thảm thiết, không ngừng truyền đến.
Nhỏ! Nhỏ!
Lang Nha bổng to lớn không ngừng co vào. Cuối cùng, khi thu nhỏ lại kích cỡ ban đầu, Lâm Phàm có thể thấy được. Ở bên trên gai nhọn kia có dính một quả cầu thịt. Đó chính là giáo đồ của Thiên Thần giáo. Bị gai nhọn đâm xuyên qua thân thể, hắn không ngừng phun từng búng từng búng máu tươi.
Kẻ cuối cùng đã bị treo lên thật cao, nhiệm vụ hoàn thành.
– Được rồi, dù sao ngươi cũng sẽ không nói các ngươi vì sao muốn ẩn giấu ở thành Ngũ Chỉ đâu, chắc là ta vẫn nên giết ngươi thôi.
Lâm Phàm không hề nghĩ ngợi, liền chuẩn bị xử lý gia hỏa này để thu hoạch điểm tích lũy."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu