Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 317: KHÔNG CẦN NHẪN NẠI XÚC ĐỘNG


– Nơi này chỉ còn một mình ngươi mà thôi, cho nên hãy nói cho ta biết, cường giả ở chỗ các ngươi đâu rồi?
Lâm Phàm giơ tay lên, chộp lấy đầu của người trùm áo bào màu đen, sau đó dò hỏi:
– Đừng nói với ta ngươi chính là người mạnh nhất ở chỗ này đấy.
Người trùm áo bào đen vẫn đứng ở nơi đó, không hề động đậy tựa như là đang ngây ngẩn vậy. Bàn tay vẫn đang nắm chắc một bản công pháp giống như là không muốn mất đi.
Lâm Phàm chú ý đến chi tiết này, đưa tay ra nói:
– Thứ gì vậy? Lấy ra đây cho ta xem.
Người kia khẽ động, muốn lui về phía sau tránh né nhưng mà bởi vì đầu của hắn đã bị Lâm Phàm bắt lại, cho nên căn bản không thể lùi lại. Thế là người kia lại đưa cánh tay ra sau lưng để Lâm Phàm không với tới được.
Cuồng Thân!
Đột nhiên, thân thể của Lâm Phàm biến thành khổng lồ, cánh tay cũng dài ra hơn một chút.
Phốc!
Hắn nhanh chóng kéo tay của người kia ra phía trước, sau đó rất đơn giản cầm lấy quyển sách kia.
– Hắc hắc, như thế này không phải là đã lấy được rồi sao?
Lâm Phàm cất tiếng cười. Nhưng sau khi nhìn trang bìa, hắn lập tức ngừng cười, nói:
– Bản sửa chữa của Hoán Bì Liễm Tức.
– Nói cho ta biết, đây là ý gì?
TruyenLau.com Lâm Phàm lập tức dò hỏi.
Môn công pháp này hắn đã gặp qua, hơn nữa còn chiếm được một bản từ chỗ của một kẻ tên là Bạch Thạch. Đây là một môn công pháp buồn nôn mà quỷ dị. Người có thể sáng tạo ra loại công pháp này tuyệt đối có cứt ở trong đầu.
Phải là người biến thái cỡ nào mới có thể sáng tạo ra được công pháp buồn nôn như thế này. Website TruyenLau.com
– Không nói sao?
Hai tay của Lâm Phàm xiết chặt. Xương cốt của người này đã bị Lâm Phàm bẻ gãy mấy cây. Thân thể bị đè xuống, một búng máu tươi nhanh chóng nghẹn ở chỗ yết hầu. Nếu như Lâm Phàm lại hơi ép một chút, tuyệt đối có thể khiến người này phun ra.
– Không nói thì để ta nhìn xem đến cùng là ghi chép cái gì, bản sửa chữa của Hoán Bì Liễm Tức không chỉ có thể ẩn nấp ở trong cơ thể con người mà còn có thể ẩn nấp ở bên trong yêu thú. Lấy máu tươi tinh khiết của trẻ con làm kíp nổ, hỗn hợp cùng với máu tươi yêu thú… Đọc truyện tại TruyenLau.com
– A. Giỏi đó. Còn biết sáng tạo công pháp mới cơ đấy.
Thanh âm của Lâm Phàm càng ngày càng lạnh lẽo. Trong giọng nói tràn ngập sát khí. Cánh tay không ngừng ép chặt. Người trùm áo bào đen lúc này không chịu nổi nữa, há miệng kêu lên thảm thiết.
Mà thanh âm này không còn lộ vẻ âm trầm mà đã giống như là của một người bình thường, hơn nữa còn là giọng của một nữ nhân.
Lâm Phàm hơi nghi hoặc. Hắn nhanh chóng kéo áo bào đen ra, khuôn mặt chân thực của người này hiện ra.
Tên giáo đồ này là một nữ nhân hơn nữa khuôn mặt lại là của một la lỵ (loli).
– Ngươi là nữ nhân.
Lâm Phàm buông đối phương ra, lui về phía sau một bước, trong mắt lóe ra thần sắc hưng phấn.
Nử tử kia dù đang phun máu tươi nhưng nàng cũng đã nhìn thấy thần sắc hưng phấn lấp lóe trong ánh mắt đối phương. Nàng cúi đầu, thầm nghĩ, tên đệ tử của Viêm Hoa tông này có ý tứ đối với mình.
Nàng không muốn chết. Nàng chịu bao nhiêu khổ cực mới có thể cải tiến môn công pháp này. Bây giờ, bọn họ có thể ẩn nấp vào trong cơ thể yêu thú. Nếu như có thể phổ biến ở trong giáo, sau này nhất định có thể mang đến cho Viêm Hoa tông tai nạn khó có thể tưởng tượng.
– Đúng vậy, ta là một nữ nhân yếu đuối. Anh hùng tha cho ta có được hay không? Ta có thể thỏa mãn hết thảy mọi điều mà ngươi muốn.
Người áo đen lần nữa ngẩng đầu. Hai tròng mắt nguyên bản lạnh như băng giờ lại mang theo nhu tình. khuôn mặt lộ vẻ nhu hòa, vũ mị.
Lâm Phàm tiến lên, vươn tay. Người áo đen không có né tránh, mặc cho đối phương sờ lên mái tóc của nàng.
– Ta nhìn thấy ngươi thì lập tức có một loại xúc động.
Nữ tử này làm bộ xấu hổ, gương mặt ửng đỏ, nói nhỏ:
– Xúc động là bản tính của nhân loại, ngươi có thể không cần nhẫn nhịn.
– Ừm, ta cũng nghĩ như vậy.
Lâm Phàm cười, cười rất vui vẻ.
Mà ngay khi nữ tử chuẩn bị sẵn sàng nghênh tiếp, nàng lại phát hiện tình huống không đúng.
– Ngươi muốn làm cái gì?
Nàng phát hiện tên đệ tử của Viêm Hoa tông này lại bóp lấy cổ của nàng rồi nâng nàng lên không trung.
– Không làm cái gì cả. Ngươi không phải cũng đã nói rồi sao? Không cần chịu đựng xúc động, lâu rồi ta không có nhìn pháo hoa, ta muốn đánh nổ ngươi…
Rồi Lâm Phàm lạnh lùng nói:
– Tiện nhân nhà ngươi thật đúng là lòng dạ rắn rết. Loại công pháp biến thái này mà cũng dám nghiên cứu, hơn nữa lại còn sáng tạo ra thứ còn buồn nôn hơn. Bây giờ để ta đưa ngươi chầu trời đi.
Ông!
Đúng lúc này, pho tượng nguyên bản không hề nhúc nhích kia lại bộc phát ra một khí tức kinh khủng. Khí tức này giống như là gợn sóng vậy, một vòng lại một vòng nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh.
– Giáo Vương hiển thánh. Giáo Vương hiển thánh tới cứu tín đồ.
Khi nhìn thấy cảnh này, nữ tử kia triệt để điên cuồng tựa như là không ngờ pho tượng Giáo Vương mà nàng một mực tế bái vậy mà đáp lại lời cầu nguyện của nàng.
– Viên mãn!
– Chính quả!
Từ bên trong pho tượng kia có một thanh âm vang lên. Thanh âm này vô hình vô thể nhưng lại khiến cho hư không chấn động.
– Thanh âm này muốn mê hoặc mình, đồng thời còn ẩn chứa uy áp, muốn trấn áp mình
Lâm Phàm nhìn pho tượng kia nhưng không có để ở trong lòng. Mình có Bất Tử Thân lại còn có thể miễn dịch tinh thần công kích cho nên không cần quan tâm.
Cho dù là uy thế của thiên khiển cũng không có tác dụng đối với mình, nói chi là uy thế của pho tượng này.
– Ngươi nói rất to. Vậy thì để thử xem thanh âm của ai càng vang dội hơn nhé.
Lâm Phàm nhanh chóng lấy cái máy MP 4 kia ra, nhấn nút và nói:
– Giáo Vương gì gì đó hả, nghe thanh âm này của ta đi.
Oanh!
Trong chốc lát, một thanh âm triệt để bạo phát ra.
‘Vô địch là cỡ nào, cỡ nào tịch mịch.’
‘Vô địch là cỡ nào, cỡ nào trống rỗng.’
Thanh âm truyền ra ngoài, Lâm Phàm cũng cảm thấy bản thân có chút biến hóa, máu tươi trong cơ thể tựa như là đang sôi trào.
– Tới đi. Ở bên trong nhạc nền này, ta chính là vô địch.
Lâm Phàm lập tức ném nữ tử kia lên không trung, năm ngón tay hợp lại rồi nhanh chóng đấm ra một quyền.
Ầm!
Trong nháy mắt, nữ tử kia đã nổ tung. Mưa máu bạo phát ra sau đó nhỏ giọt xuống dưới đất.
– Hỗn trướng! Tội lỗi của ngươi không thể tha thứ.
Thanh âm trong pho tượng càng ngày càng to, thậm chí như là thanh âm truyền về từ Viễn Cổ vậy.
– Còn dám tiếp tục so sánh cùng ta sao? Vậy thì nhìn xem thanh âm của ai lớn hơn.
Lâm Phàm nhanh chóng điều tiết âm lượng, thanh âm bên trong MP4 giống như là thiên âm vậy, triệt để oanh tạc ra.
Thanh âm của pho tượng nhanh chóng bị che lấp."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu