Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 65: RÚT THƯỞNG HÚT MÁU

Viêm Hoa Tông!
Bầu không khí hôm nay dị thường trầm mạc. Sứ đoàn của Nhật Chiếu Tông sắp sửa giá lâm.
Đối với vô số đệ tử bản tông, thù hận đã khắc vào trong tủy. Nếu được, bọn họ hận không thể xông lên lột da róc xương, vây đánh hội đồng đám súc sinh Nhật Chiếu Tông một trận thừa sống thiếu chết. Khổ nỗi, ngoài mặt hai bên vẫn duy trì cục diện giao bang, không thể xé rách da mặt.
Trên khắp ngõ ngách tông môn.
Đệ tử tụ tập thành từng nhóm xì xào bàn tán. Gương mặt ai nấy đều hằn rõ vẻ oán phẫn, hàm răng cắn chặt.
"Bọn Nhật Chiếu Tông chó má! Gây bao nhiêu máu chảy đầu rơi, thế mà nay còn vác cái bản mặt câng câng đến đây! Các vị trưởng lão trên kia nghĩ cái quái gì mà bày tiệc rước đón bọn chúng? Máu đào của các vị sư huynh sư đệ đổ xuống chiến trường đổ sông đổ biển hết rồi sao?" Một tên đệ tử siết chặt nắm đấm, vành mắt đỏ hoe gầm lên.
Sư đệ bên cạnh vỗ vai an ủi:
"Sư huynh bớt giận. Chuyện này cũng hết cách, tông môn chúng ta án ngự ngay sát Nhật Chiếu Tông. Xét về nội hàm thực lực, ta thua bọn họ một bậc, còn phải ngậm đắng nuốt cay học hỏi người ta nhiều. Nếu bế quan tỏa cảng, tổn hại sinh khí tông môn. Huống hồ duy trì hiệp ước đình chiến cũng là để cho hàng vạn bách tính ở đường biên giới sống sót qua ngày."
"Đạo lý đó ta há lại không hiểu? Chỉ là uất nghẹn nuốt không trôi! Nếu Viêm Hoa Tông ta hùng cường như Thánh Đường Tông, ta đã trực tiếp dùng thiết quyền đập gãy cổ bọn ác tặc, bắt chúng phải cúi đầu phủ phục dưới chân tạ tội!"
"Sẽ có ngày đó thôi, chỉ cần chúng ta dốc sức tu luyện!"
Nguồn copy từ TruyenLau.com ...
Cổng lớn tông môn.
Tám vị trưởng lão nắm giữ nội vụ tông môn đứng túc trực ngay ngắn uy nghiêm. Dọc hai bên đại đạo, vô số đệ tử xếp hàng chỉnh tề. TruyenLau.com
Nổi bật trong số tám vị là một lão giả thân hình cao vạm vỡ. Bộ râu dài trắng toát tựa thác nước đổ thẳng xuống tận gót chân, nước da đen sạm đanh lại như thiết thạch, ẩn ẩn tỏa ra hàn quang sắc lạnh.
"Tới rồi!" Cặp mắt sắc lẹm của Thiên Tu trưởng lão đâm thủng màn mây, giọng nói thâm trầm cất lên.
Cừu hận với Nhật Chiếu Tông, lão khắc sâu tận xương tủy. Nhưng ngồi trên vị trí cao, mang thân phận trưởng lão, lão không thể hành tẩu theo cảm tính, vạn sự phải lấy đại cục tông môn làm trọng.
Một cỗ phi thuyền đen kịt khổng lồ xé toạc hư không, nghiền nát tầng mây rẽ sóng lướt tới. Đứng chắp tay ngạo nghễ trên mũi thuyền là một gã nam tử áo gấm. Phía sau gã là hàng loạt đệ tử Nhật Chiếu Tông, tên nào tên nấy khí tức bạo liệt tựa ác lang. Bọn chúng dùng đôi mắt tham lam, thèm khát quét dọc khắp vùng lãnh thổ trù phú của Viêm Hoa Tông.
Đối với đám đệ tử này, mảng non sông gấm vóc này đáng lẽ đã nằm gọn trong tay chúng. Tiếc rằng trận huyết chiến lần trước hai bên bất phân thắng bại, lại có thế lực tông môn khác xen ngang ngăn cản. Bằng không, với nanh vuốt của Nhật Chiếu Tông, đại bộ phận đất đai của Viêm Hoa Tông đã sớm bị tằm ăn rỗi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Thiên Tu..." Giọng nói ồm ồm vang vọng từ gã nam tử trên mũi thuyền, mang theo kình lực xuyên thấu kinh hồn, chấn động cả mảng không gian.
Thiên Tu trưởng lão bước lên một nhịp, hời hợt vung tay áo cản lại áp lực, trên mặt nặn ra một nụ cười khách sáo:
"Huyền Khôn, đã đến cớ sao còn phải thị uy với vãn bối? Từ trên xuống dưới Viêm Hoa Tông vô cùng hoan nghênh sứ đoàn Nhật Chiếu Tông đến làm khách."
"Ha ha ha!" Huyền Khôn ngửa mặt cười to. Gương mặt gã góc cạnh cương nghị, cuồng phong quất tới làm vạt áo bay phần phật, phong thái cực kỳ hung hãn.
Phi thuyền hạ cánh. Toàn bộ sứ đoàn kiêu ngạo bước xuống, liếc nửa con mắt khinh miệt nhìn lướt qua đám đệ tử Viêm Hoa Tông.
Lẫn trong đám đông, vô số đệ tử Viêm Hoa Tông nghiến răng ken két, móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay ứa máu. Kẻ thù không đội trời chung vác mặt đến tận nhà mà không thể vung kiếm chém giết, nỗi nhục này thấu tận trời xanh!
Đám đệ tử Nhật Chiếu Tông mặt vênh váo hất hàm lên trời. Ánh mắt hằn rõ sự khinh bỉ của kẻ mạnh ném cho lũ rệp yếu ớt.
Phiên triều nghị giữa tầng lớp cao tầng diễn ra bí mật, đệ tử cấp thấp không có quyền tham dự.
Thế nhưng lúc có tin đồn lọt ra, toàn tông lại được một phen sục sôi ầm ĩ.
Có tin báo: Hai bên sẽ cử đệ tử lên võ đài tỉ thí luận võ! Chuyện này nào phải do Viêm Hoa Tông đề xuất, rõ ràng là đám chó Nhật Chiếu Tông mượn cớ "giao lưu võ học, thắt chặt tình bang giao" để ép buộc.
Ai mà chả nhìn thấu tâm can bọn chúng. Đây đích thị là vả thẳng mặt thị uy! Chúng muốn khẳng định một sự thật cay đắng: Nhật Chiếu Tông vĩnh viễn đè đầu cưỡi cổ Viêm Hoa Tông. Ngoan ngoãn mà làm tiểu đệ đi!
Các đệ tử Viêm Hoa Tông xoa tay hầm hè, sát khí bốc ngùn ngụt. Ngoại môn quyết chiến ngoại môn, nội môn sinh tử nội môn! Lần này phải cho chúng nó biết tay!
Rừng rậm Tê Hà.
Lâm Phàm ung dung tự tại, vừa đi vừa nghêu ngao hát. Lựu đạn đã xài sạch nhẵn, đổi lại điểm tích lũy cán mốc hai vạn tám ngàn điểm. Một đêm phát tài, phú khả địch quốc!
Duy nhất một điều lợn cợn trong lòng: Con Xích Mục Ma Vượn chết giẫm kia chui rúc xó nào rồi? Nhịn nhục thật luôn à?
Hắn khấp khởi đắc ý. Cứ cho là mày mạnh hơn ông đi, nhưng ông mày có sợ đéo đâu! Đứng trước thực lực tuyệt đối, lão tử vẫn ưỡn ngực làm người.
Nhỡ có va nhau lần nữa, Lâm Phàm ta quyết không bỏ chạy. Cùng lắm thì ngỏm, nhưng tôn nghiêm của nam nhân là bất diệt!
Nào, giờ thì bế quan tu luyện, đốt điểm rút thưởng thôi!
Hắn phi thân lên một gốc cổ thụ chọc trời, an tọa trên cành cao nhất.
Bí tịch "Lang Nha Bổng Mạnh Mẽ" đang kẹt ở tầng tám, phải độp luôn cho max cấp.
"Nâng lên tầng chín!" Hắn thầm niệm.
[Hệ thống trừ đi 2600 điểm tích lũy].
[Lang Nha Bổng Mạnh Mẽ (Tầng chín). Lực lượng đột phá cực hạn, vung bổng xé rách không khí, tốc độ sấm sét, uy thế dời non lấp biển.]
Răng rắc!
Phút chốc, Lâm Phàm cảm nhận được luồng sức mạnh bài sơn đảo hải cuồn cuộn chảy xiết trong kinh mạch, bạo phát dọc toàn thân.
Lại mạnh mẽ hơn nữa rồi!
Hắn rút thanh Lang Nha Bổng, xoay người, dồn lực vụt thẳng xuống khoảng đất trống bên dưới.
Oanh long!
Đất đá vỡ vụn bắn tung tóe. Bề mặt đất phẳng lặng lập tức nứt toác, từng khe nứt mạng nhện lan rộng ra xung quanh. Chỗ mũi bổng giáng xuống lõm thành một cái hố sâu hoắm.
Bá đạo!
Lâm Phàm tự vuốt ve cơ bắp, bỗng sinh ra ảo giác bản thân đã thiên hạ vô địch, bễ nghễ chúng sinh. Tất nhiên, đó chỉ là ảo giác tự sướng của hắn.
Nhét bổng vào lại nhẫn, hắn leo lên cây ngồi xếp bằng.
"Vẫn còn tận 25910 điểm tích lũy, đốt thử mấy ván rút thưởng xem nhân phẩm hôm nay ra sao." Hắn lẩm bẩm tính toán. Dù mệnh danh là tay thối vô địch, nhưng biết đâu mèo mù vớ cá rán. Ôm mỏ điểm kết xù mà không đi bài bạc thì có lỗi với tổ tiên quá!
Tới công chuyện đi, các em gái!
Rút thưởng Bạch Ngân, quất một vòng mười nháy!
[Trừ đi 3000 điểm tích lũy].
[Kết quả vòng quay Bạch Ngân: Chúc bạn may mắn lần sau.]
Mới mở bát đã đen như mõm chó, nhưng Lâm Phàm đếch nản. Đạn dược đầy túi, bố mày sợ ai?
[Kết quả vòng quay Bạch Ngân: Chúc mừng! Bạn nhận được một viên đan dược tu luyện phẩm cấp Hạ phẩm Nhân Giai.]
Rác rưởi! Bỏ qua!
[Kết quả vòng quay Bạch Ngân: Chúc bạn may mắn lần sau.]
[Kết quả vòng quay Bạch Ngân: Chúc mừng! Bạn nhận được bí kíp công pháp Thượng phẩm Nhân Giai 'Bạo Huyết'.]
Á đù!
Lâm Phàm giật nảy mình. Móa, trúng công pháp luôn!
Sáu lần lặp lại tạch liên tục sau đó, đến nháy cuối cùng lại rơi ra một món đồ khiến Lâm Phàm tròn mắt há mồm.
[Chúc mừng! Bạn nhận được dị năng đặc thù (Không xếp hạng): 100% Tay Không Đỡ Bạch Nhận.]
Lâm Phàm triệt để cạn lời:
"..."
Cái quái quỷ gì đây? Nghe tên thì phèn mà cảm giác có vẻ uy lực phết.
"Mả mẹ nó! Vận may xoay trục rồi! Ai bảo tay ông đen? Mười nháy trúng liền ba nháy. Một viên đan dược cùi bắp, hai món còn lại lại là hàng cực phẩm!"
Bí kíp Thượng phẩm Nhân Giai, quá ngon.
Dị năng đặc thù không xếp hạng: 100% Tay Không Đỡ Bạch Nhận. Nghe thôi đã thấy ngầu lòi!
Tuyệt cú mèo!
Câu hỏi đặt ra là, có nên máu me khô máu rút tiếp hay không? Vấn đề này làm đéo gì phải nghĩ!
Rút cái đầu gối mày ấy! Hệ thống thả thính nhử mồi đấy! Ban đầu cho mút tí mật ngọt, đợi bố mày say máu đập hết điểm vào thì có mà cái nịt cũng đéo còn!
Lão tử đi guốc trong bụng cái hệ thống củ lìn nhà mày rồi, định lừa tao à? Mơ đi!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu