Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 334: TA MUỐN QUYẾT ĐẤU MỘT TRẬN CÔNG BẰNG VỚI NGƯƠI

Một sức mạnh mênh mông nhanh chóng xuyên qua hư không. Trong nháy mắt, con trường long bằng Thiên Cương chi lực kia đã vỡ nát. Nhưng mà một chưởng cường đại này còn không có biến mất mà vẫn còn tiếp tục đánh về phía Vân Tiêu phong.
Lực trùng kích cường đại đánh đến Vân Tiêu phong làm cho thân thể các đệ tử lắc lư, thậm chí có người còn nằm rạp trên mặt đất. Từ bên trong sức mạnh này, bọn họ cảm nhận được một khí tức kinh khủng.
– Làm sao có thể.
Vân Tiêu biến sắc. Hắn nhanh chóng vỗ ra một chưởng. Thiên Cương chi lực hùng hậu bạo phát ra. Nhưng mà lúc đụng phải một chưởng kia của Lâm Phàm, Thiên Cương chi lực trong nháy mắt đã bị mai một. Hắn cũng lui về sau mấy chục bước.
Đây còn là do Lâm Phàm đã lưu thủ, không có tận lực chèn ép Vân Tiêu xuống, muốn chừa cho Vân Tiêu một chút thể diện.
Nếu như là người ngoài mà dám can đảm càn rỡ như vậy, hắn đã sớm đập chết rồi.
Khi mà Lâm Phàm chuẩn bị trở về tu luyện, một tiếng rống giận dữ vang lên.
– Lâm Phàm, ta muốn quyết đấu một trận công bằng với ngươi.
Vân Tiêu không thể chịu đựng được khuất nhục như vậy. Rõ ràng hắn đã đột phá đến Thiên Cương cảnh lại còn không phải là đối thủ của Lâm Phàm. Nguyên bản người đang lâng lâng trên chín tầng mây, giờ khắc này, lại bị Lâm Phàm đạp rơi xuống đến đáy cốc.
– Tại sao có thể như vậy.
Cát Luyện khiếp sợ, biến sắc, trong mắt lóe ra vẻ không dám tin tưởng. Theo hắn thấy, đây quả thực là chuyện không thể xảy ra.
Lúc trước còn có thể nói, Vân Tiêu vừa mới đột phá Thiên Cương cảnh cho nên không có khống chế được sức mạnh, nhưng về sau, lại là Thiên Cương chi lực chân chính mà.
Thế nhưng mà tên đồ đệ bảo bối của Thiên Tu kia lại có thể đập nát một cách dễ như trở bàn tay, chuyện này sao có thể xảy ra.
Giờ phút này, Khô Mộc cũng biến sắc. TruyenLau.com
Vân Tiêu chính là phong chủ mà hắn xem trọng. Hơn nữa, đã đột phá Thiên Cương cảnh vậy mà Vân Tiêu không có cách nào nghiền ép một người chỉ có tu vi là Địa Cương cảnh, chuyện này làm sao có thể xảy ra.
Thiên Tu cười nói:
Đọc truyện tại TruyenLau.com – Lão phu đã nói rồi mà. Đồ đệ của ta há lại có thể là hạng người đơn giản. Vân Tiêu thua cũng không oan.
Hỏa Dung nhìn về phía Thiên Tu, nói:
– Thiên Tu, đến cùng là đồ đệ của ngươi đã dùng biện pháp gì vậy?
Nguồn copy từ TruyenLau.com – Biện pháp gì?
Thiên Tu cười cười, nói:
– Hỏa Dung, tu luyện là chuyện của mình. Lão phu còn chưa từng cho hắn bất kỳ sự trợ giúp nào về mặt tu luyện cả. Là trùng hay là rồng chỉ có thể dựa vào chính bản thân hắn. Cả ngươi và ta cũng đều đã từng như thế. Tất cả đều là nhờ vào sự cố gắng của chính mình mới có thể đi đến ngày hôm nay.
– Lão phu cũng đã nói. Nếu như Vân Tiêu tôi luyện thêm một đoạn thời gian, thành tựu sẽ không thể hạn lượng. Lấy tích lũy hiện tại của hắn cũng có thể gọi là cường đại, nhưng mà thật đáng tiếc, đồ đệ của ta còn cường đại hơn. Cho dù là hắn tích lũy thêm mười năm, 20 năm cũng khó có thể trấn áp đồ đệ của ta.
Thiên Tu đúng là không sợ ánh mắt khác thường của người khác một chút nào. Hắn định trước tiên cứ khoác lác một phen rồi lại nói.
Mà giờ phút này, các đệ tử trong tông môn đã triệt để khiếp sợ. Vân Tiêu sư huynh vậy mà không có cách nào trấn áp Lâm sư huynh, mà bây giờ còn muốn quyết đấu cùng Lâm sư huynh.
Chuyện này theo bọn họ nghĩ giống như là chuyện cổ tích kể trước lúc đi ngủ vậy.
Thiên Cương cảnh chính là Thiên Cương cảnh vĩnh viễn phải cường đại hơn Địa Cương cảnh. Đây là định lý đã khắc sâu ở trong lòng của bọn họ. Nhưng mà hôm nay, Lâm sư huynh lại phá vỡ định lý thâm căn cố đế này.
Địa Cương cảnh có thể trấn áp Thiên Cương cảnh cũng không phải là chuyện không thể nào hơn nữa còn có thể trấn áp một cách dễ như trở bàn tay vậy.
Lâm Phàm nhìn về phía Vân Tiêu đang lơ ửng trên không trung, nói:
– Vân Tiêu, ngươi muốn bị đánh sao?
Vân Tiêu đứng ở giữa không trung, toàn thân run rẩy, nói:
– Không. Ta không tin. Lâm Phàm, ta muốn quyết đấu với ngươi. Dù là thua, ta cũng muốn minh bạch, chênh lệch giữa ta cùng ngươi rốt cuộc là lớn đến bao nhiêu.
Lâm Phàm chắp tay ra sau lưng, khóe miệng lộ ra ý cười, nói:
– Thôi được. Hôm nay, ở trước mặt đông đảo sư đệ, ta sẽ một lần nữa chứng minh cho ngươi biết tại sao ta mới là người đứng đầu của thập phong. Sau khi thất bại thì ngươi về cố gắng tu luyện cho ta, cũng đừng nghĩ đến chuyện đuổi theo bước chân của ta, chênh lệch giữa ta cùng ngươi đã không khác gì một trời một vực rồi.
Phụt!
Nghe được lời nói này của Lâm Phàm, rất nhiều đệ tử đều muốn phun ra một búng máu. Lời này của Lâm sư huynh quá đả thương người đi.
Vân Tiêu nghe xong, sắc mặt dần dần bình tĩnh trở lại, nói:
– Tốt! Vậy thì Vân Tiêu xin được chỉ giáo.
– Xin mời.
Lâm Phàm lắc đầu, nói:
– Không cần. ta sẽ đứng ở chỗ này, ngươi cứ thi triển chiêu thức cường đại nhất của ngươi đi.
– Ngươi…
Vân Tiêu biến sắc, lửa giận trong lòng thiêu đốt. Hắn cảm thấy Lâm Phàm đang nhục nhã hắn.
Các đệ tử của Vân Tiêu phong cũng tức đến nghiến răng nghiến lợi.
– Đáng giận, Lâm Phàm này quá ghê tởm, vậy mà lại làm nhục Vân sư huynh của chúng ta.
– Hừ, Vân sư huynh nhất định là vừa mới đột phá Thiên Cương cảnh cho nên còn không quá quen thuộc với cảnh giới. Nếu như đợi thêm một thời gian nữa, nhất định có thể sễ dàng trấn áp Lâm Phàm.
– Vân Tiêu phong chúng ta mới là mạnh nhất.
Bên ngoài Viêm Hoa tông.
Một bóng người chân đạp thiên địa, hóa thành một vệt sáng bay về phía tông môn.
Đạo Thiên Vương là phong chủ Thiên Vương phong của Viêm Hoa tông. Một năm trước, hắn ra ngoài lịch luyện, sau khi đột phá Thiên Cương cảnh mới trở về tông môn, chính là muốn khoe khoang một phen.
– Ồ!
Đạo Thiên Vương đứng trên không trung. Một bộ trường bào màu trắng xanh, tóc dài rủ xuống, khuôn mặt anh tuấn, đúng là vô cùng xuất trần.
– Đến cùng là ai đang quyết đấu ở trong tông môn vậy? Theo khí tức thì một bên tựa như là Vân Tiêu, không ngờ Vân Tiêu cũng đã đột phá đến Thiên Cương cảnh.
– Không sai! Không sai! Ta cũng phải đến nhìn xem tên Quân Vô Thiên kia có đột phá hay không? Nếu như còn không có đột phá, như vậy vị trí người đứng đầu của thập phong sẽ do ta cùng Vân Tiêu tranh đoạt với nhau mà thôi.
Hắn cũng không có dừng lại, nhanh chóng bay thẳng vào trong tông môn.
Tâm tình bây giờ của hắn rất không tệ. Sau khi đột phá Thiên Cương cảnh, hắn có thể khống chế thiên địa chi lực, tinh khí thần đều trở nên khác biệt.
– Tông môn, ta đã trở về. Hãy chuẩn bị nghênh đón ta đi.
Khi vừa về tông môn, Đạo Thiên Vương đúng là không có gây nên sự chú ý của mọi người. Hắn nhìn về phía phương xa, nhíu mày, hỏi thăm một đệ tử ở bên cạnh.
– Đó là ai?
Nguyên bản đệ tử này vừa định nói một câu, ngươi ngu sao mà không biết người nọ là ai, lại phát hiện người đang hỏi thăm chính là Đạo sư huynh, vội vàng hô to.
– Tham kiến Đạo sư huynh."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu