Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 282: LÂM SƯ HUYNH TRÍCH LỜI

Lã Khải Minh quay sang hỏi thăm mấy đệ tử ở chung quanh.
Các đệ tử ở chung quanh cũng rất khó chịu. Bọn họ rất muốn nói tình hình thực tế ra nhưng mà vì một đệ tử mới vào tông lại đi đắc tội hai đệ tử cũ ở trước mắt hiển nhiên không phải là cử chỉ sáng suốt.
– Vâng, đệ tử này mắng Lý sư huynh cùng Chu sư huynh, cho nên hai vị sư huynh mới ra tay giáo huấn hắn.
Hai người kia nghe được lời nói này, trong lòng không khỏi cười to.
Vương Phù nghe được lời nói này, oán hận trong lòng lại một lần nữa tăng thêm. Hắn cảm nhận được sự thống khổ khi ăn nhờ ở đậu* (sống ở nhà người khác), cùng với cảm giác không cam lòng khi bị người xem thường.
Trong lòng của hắn thề, sau này nhất định sẽ khiến cho những người này đẹp mắt, để bọn họ biết ức hiếp mình là hành vi sai lầm bực nào.
Nhưng vào lúc này, cảnh tượng khiến cho hắn không ngờ lại phát sinh.
Đùng!
Lã Khải Minh trong nháy mắt tát cho hai người Lý, Chu nằm lăn trên mặt đất, nói:
– Các ngươi coi ta là kẻ điếc sao? Hay là nghĩ mắt của ta mù?
Sau đó, hắn không để ý đến hai người này nữa, mà đi đến trước mặt Vương Phù vươn tay ra, nhẹ nhàng nói:
– Vị sư đệ này, ngươi không sao chứ?
Vương Phù nhìn về phía Lã Khải Minh, sau đó hàm răng cắn chặt, nhịn đau cố gắng đứng lên.
– Không có việc gì.
– Ta thấy khí huyết của ngươi bất thường, hiển nhiên là lúc đột phá bị người đánh gãy. Đây là một viên đan dược chữa thương, ngươi nhanh chóng uống vào đi.
Lã Khải Minh lấy một viên đan dược Nhân giai thượng phẩm ra, đưa tới trước mặt Vương Phù. Website TruyenLau.com
Các đệ tử ở chung quanh thấy cảnh này cũng sợ hãi thán phục, không ngờ Lã sư huynh lại cho tiểu tử này một viên đan dược Nhân giai thượng phẩm. Sư huynh cũng quá quan tâm đối phương đi.
Mà ngay cả Vương Phù cũng choáng váng, hắn gia nhập Viêm Hoa tông cũng chỉ mới hơn mười ngày mà thôi, chưa từng gặp được chuyện như vậy.
Lã Khải Minh nhìn thấy đối phương ngây người, nhanh chóng nhét đan dược vào trong tay của đối phương, trên mặt nở nụ cười, nói: TruyenLau
– Cầm lấy đi, nhanh chóng uống vào, nếu để thương thế kéo dài sẽ lưu lại ám tật.
– Tạ ơn Lã sư huynh.
Khi nhìn thấy nụ cười này của Lã Khải Minh, sự phẫn nộ cùng âm u ở trong lòng của Vương Phù đột nhiên tiêu tán. Hắn đã cảm nhận được ấm áp giữa sư huynh đệ trong một tông môn.
Lã Khải Minh nhìn về phía hai người Lý, Chu, nghiêm nghị nói:
TruyenLau – Hai người các ngươi từ nay về sau không được phép bước vào Vô Địch phong nửa bước. Nếu như còn dám bước vào, ta sẽ đánh gãy chân của các ngươi.
– Lâm sư huynh mở Tôi Thể Trì chính là vì cho toàn bộ sư huynh đệ ở trong tông môn có một chỗ tu luyện, hai người các ngươi vì chiếm chỗ mà khi dễ sư đệ mới nhập môn, còn có thể diện hay không?
– Hôm nay, các ngươi may mắn đó. Nếu như bị Lâm sư huynh nhìn thấy, không chết cũng phải lột da.
– Lăn!
Một tiếng quát lớn nổ tung ở bên tai hai người khiến cho hai người bị hù dọa, nhanh chóng co cẳng chạy trốn, không dám lưu lại.
Sau đó, Lã Khải Minh lại nhìn về phía những sư đệ đổi trắng thay đen kia, hừ lạnh.
– Nhớ kỹ! Lâm sư huynh từng nói sư huynh đệ ở trong cùng một tông môn phải giúp đỡ lẫn nhau. Nếu như các ngươi bởi vì bị chút bức bách mà đã đổi trắng thay đen, như vậy chẳng phải là rét lạnh lòng của người khác hay sao? Tông môn còn làm như thế nào mới có thể cường đại lên.
Các đệ tử ở chung quanh cúi đầu, cực kỳ xấu hổ.
– Thôi, lần này coi như xong. Nếu như có lần sau, Vô Địch phong cũng sẽ không hoan nghênh các ngươi nữa.
Lã Khải Minh vung tay nói. Sau đó hắn nhìn về phía Vương Phù vẫn đang đứng ở một bên, nói:
– Vị sư đệ này, về sau nếu như gặp bất công tại Vô Địch phong thì có thể tới tìm ta. Ta gọi là Lã Khải Minh, thay Lâm sư huynh phụ trách mọi việc ở Vô Địch phong.
Vương Phù nhìn vị sư huynh ở trước mắt này. Đột nhiên hắn cảm giác ngọn lửa nhiệt huyết sắp bị dập tắt ở trong lòng lại một lần nữa bốc cháy rừng rực.
Hắn tự nhiên biết Vô Địch phong Lâm sư huynh, đó chính là thần tượng của hắn.
Lực áp ba vị phong chủ, uy thế cỡ này, bá đạo cỡ nào.
Mặc dù hắn hâm mộ nhưng không hề ghen ghét, bởi vì hắn tin tưởng rồi cũng sẽ có một ngày hắn làm được như vậy.
Lã Khải Minh không nói thêm gì nữa. Sau khi giải quyết chuyện nơi đây, hắn muốn đi chỗ khác kiểm tra. Vô Địch phong lớn như vậy, muốn quản lý cũng không phải là một chuyện dễ dàng.
Vương Phù nhìn thấy Lã Khải Minh đã sắp đi xa, mở miệng hô:
– Lã sư huynh, xin chờ một chút.
Lã Khải Minh quay đầu, không biết sư đệ này có chuyện gì nữa.
– Ta có thể gia nhập Vô Địch phong sao? Mặc dù hiện tại tu vi của ta rất yếu, nhưng mà ta tin tưởng chẳng mấy chốc ta sẽ mạnh lên.
Vương Phù nghiêm nghị nói. Chính nghĩa, công bằng chẳng phải là chấp niệm lớn nhất ở trong lòng của hắn hay sao?
Bình thường hắn đều giấu mọi việc ở trong lòng, bởi vì ở trước khi không có thực lực tuyệt đối, mọi thứ chỉ là vọng tưởng.
Nhưng bây giờ, hắn gặp được một con quái vật khổng lồ nhất trí với chấp niệm ở trong lòng của hắn, cho nên hắn muốn trở thành một phần tử ở trong đó, dùng sức mạnh nhỏ bé của mình đến giữ gìn những thứ này.
Lã Khải Minh trầm mặc một lát. Vô Địch phong đã không thu đệ tử nữa, bởi vì nếu lại thu thêm thì hắn sợ sẽ không có cách nào cung ứng đủ tài nguyên cho nhiều đệ tử như vậy tu luyện.
Thế nhưng mà ở trong ánh mắt của người sư đệ này, hắn lại thấy được một loại tinh thần, đồng thời còn có cảm giác nếu như cự tuyệt thì sẽ khiến cho Vô Địch phong bị tổn thất, cảm giác này rất kỳ diệu.
– Tốt. Mặc dù danh ngạch đệ tử ở trong Vô Địch phong đã đầy nhưng mà ta đặc biệt thu nhận ngươi. Ngươi trở về uống đan dược, chữa khỏi thương thế, ngày mai hãy tới tìm ta.
Lã Khải Minh nói, sau đó khoát tay, đi thẳng.
Hai tay của Vương Phù nắm chặt, gương mặt lộ vẻ hưng phấn, hắn nói:
– Tạ ơn Lã sư huynh.
Trên đường!
Lã Khải Minh trầm tư một lát, lấy ra một quyển sách nhỏ, bên ngoài bìa của quyển sách này có mấy chữ lớn.
‘Lâm sư huynh trích lời’
– Lời nói vừa rồi của ta có phải là Lâm sư huynh đã nói qua hay không? Tựa như là có, cứ ghi chép lại đã, về sau ta phải sao chép thành quy củ của Vô Địch phong, phát cho mỗi một vị đệ tử một bản.
Lã Khải Minh giơ tay lên, chấm chấm đầu bút lông lên đầu lưỡi, ghi chép lại câu mà hắn vừa mới nói kia."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu