Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 240: CÁI NÀY SẼ CHỈ TRÓI BUỘC MÌNH

Sau đó Lâm Phàm ngồi xổm người xuống, lục soát ba người kia thu lấy nhẫn trữ vật.
Tần Mộc Băng ngây ngốc đứng tại chỗ. Băng tuyết ở xung quanh đã tiêu tán. Nàng đã khôi phục tự do. Nhưng nhìn hết thảy mọi việc vừa xảy ra, nàng đã triệt để ngây ngẩn cả người.
Thật là mạnh mẽ. Thật sự là quá mạnh mẽ. Nàng chưa bao giờ thấy qua có người cường đại như thế.
Lẫm Đông Tam Quân cường đại như thế mà cũng bị người nam nhân ở trước mắt này dễ dàng trấn áp giống như là đang trêu đùa vậy, thậm chí ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.
Nam nhân này đến cùng là cường đại cỡ nào.
Thu hoạch hoàn tất, Lâm Phàm nhìn thoáng qua Tần Mộc Băng. Nơi này cũng không cần thiết phải ở lại vì không có bất kỳ ý nghĩa gì. Hắn vẫn nên đi xung quanh tìm kiếm cơ duyên mới thôi. Chỉ là không biết cái Chiến Thuyền Tám Cánh kia hiện giờ thế nào? Nếu như có thể đến Nhật Chiếu tông rồi nổ tung, cảnh tượng sẽ hùng vỹ như thế nào, ngẫm lại cũng làm cho người ta có chút kích động.
Tần Mộc Băng đứng ở nơi đó. Khi nhìn thấy người kia đi về phía trước như muốn rời khỏi nơi này, nàng lại không tự chủ được đi theo.
"Xin chờ một chút ta..."
Hai bóng người nhanh chóng biến mất, chỉ còn lại ba bộ thi thể yên tĩnh nằm ở nơi này.
"Ngươi đi theo ta làm gì? Chúng ta cũng không phải là người cùng đường."
Lâm Phàm quay trái quay phải, quan sát cảnh vật xung quanh. Nếu như không phải nữ nhân này cũng là người của Viêm Hoa tông, e rằng hắn cũng muốn làm thịt để kiếm điểm tích lũy rồi.
"Ta gọi Tần Mộc Băng, xin hỏi đại nhân tên là gì?"
Tần Mộc Băng cẩn thận từng li từng tí đi theo phía sau lưng Lâm Phàm. Nguyên bản nàng tưởng rằng mình sẽ chết thảm ở trong tay Lẫm Đông Tam Quân, lại không nghĩ rằng sẽ có nam tử từ trên trời rơi xuống cứu vớt nàng.
Bây giờ, nàng muốn biết đối phương là ai, đồng thời cũng có dự định nhỏ, chính là kéo đối phương vào trong tổ chức của các nàng. Có cường giả mạnh mẽ như vậy gia nhập tổ chức, như vậy sau này, khi các nàng hành động trên lãnh địa của Nhật Chiếu tông sẽ càng an toàn.
"Lâm Phàm."
Đơn giản hồi đáp.
Tần Mộc Băng biết được cái tên này, trong miệng lẩm bẩm tựa như là muốn nhớ kỹ ở trong lòng. Chỉ là nàng phát hiện nam nhân này giống như là cũng không có quá nhiều hứng thú đối với nàng, vẫn không ngừng quay trái quay phải, quan sát tình huống chung quanh.
"Ngài đến Nhật Chiếu tông là muốn làm gì?"
"Bí mật." Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Vậy ngài bây giờ là muốn đi nơi nào?"
Hiện giờ, Tần Mộc Băng giống như là một cái đuôi nhỏ của Lâm Phàm vậy, một mực đi theo sau lưng, hơn nữa thao thao bất tuyệt hỏi, tựa như là muốn rút ngắn quan hệ giữa hai người.
Lạch cạch! Website TruyenLau.com
Lâm Phàm dừng bước, quay đầu nhìn về phía Tần Mộc Băng, nói:
"Ngươi đi theo ta làm cái gì?"
Tần Mộc Băng do dự hồi lâu, sau đó tựa như là nghĩ thông suốt cái gì, trịnh trọng nói:
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Ta hi vọng ngươi có thể gia nhập tổ chức của chúng ta, giúp đỡ dò xét tình báo của Nhật Chiếu tông."
"Gia nhập tổ chức của các ngươi sao?"
Lâm Phàm cười, sau đó lắc đầu, nói:
"Nữ nhân, ngươi tốt nhất đừng có ý nghĩ này, bởi vì ta sẽ làm cho các ngươi bị diệt đoàn."
Tần Mộc Băng mở to mắt. Nàng không hiểu lời nói của Lâm Phàm rốt cuộc là ý gì, ngược lại nói:
"Ngươi yên tâm, coi như là bị diệt đoàn giống như ngươi nói, chúng ta cũng tuyệt đối sẽ không hối hận. Bởi vì khi nhận nhiệm vụ này, chúng ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần lúc nào cũng có thể phải hi sinh. Chúng ta cũng không sợ chết."
Lâm Phàm lắc đầu. Đối với mấy người như thế này, hắn cũng không biết nên nói như thế nào. Hơn nữa hắn không có hứng thú đối với hoạt động tổ chức đoàn đội, hoàn toàn chính là bó tay bó chân, nếu như lại xuất hiện tình cảm nữa thì đây chính là trói buộc mình.
Nhưng mình đến Nhật Chiếu tông, cũng không thể đi lung tung mà không có mục đích.
"Ngươi đã ẩn núp tại Nhật Chiếu tông bao lâu rồi?"
Lâm Phàm hỏi.
Tần Mộc Băng không có giấu diếm, nói:
"Ta đã tới được hơn ba năm rồi."
Ba năm cũng là một khoảng thời gian này khá dài. Hơn nữa có thể sống sót ở trên địa bàn của địch nhân đến bây giờ đúng là không dễ dàng.
"Tổ chức của các ngươi tên gọi là gì? Chuyên môn làm những việc gì?"
Lâm Phàm đúng là có chút hiếu kỳ đối với loại tổ chức này. Khi còn ở tông môn, hắn cũng không có nghe nói qua có loại tổ chức như này.
Tần Mộc Băng lắc đầu, nói:
"Điều này thì ta không thể nói cho ngươi biết được. Nhưng nếu như ngươi gia nhập tổ chức của chúng ta thì ta có thể nói."
Lâm Phàm cười cười, lại còn có bí mật nhỏ. Nhưng thôi, những điều này đối với hắn căn bản là vô dụng. Hắn chỉ muốn không ngừng mạnh lên, trưởng thành đến trình độ không người nào có thể địch nổi.
"Có bản đồ của Nhật Chiếu tông sao?"
"Có."
Tần Mộc Băng tìm kiếm ở trong nhẫn trữ vật một hồi, sau đó lấy ra một thứ, nói:
"Đây chính là bản đồ của Nhật Chiếu tông. Để có được thứ này, chúng ta cũng đã phải bỏ ra một cái giá rất lớn đấy."
Lâm Phàm mở ra nhìn một chút. Bản đồ khá chi tiết, ở những chỗ đặc thù đều có đánh dấu mà những chỗ đánh dấu này đúng là rất thú vị.
Nguy hiểm!
Rất nguy hiểm!
Cực kỳ nguy hiểm!
Ba đẳng cấp của nguy cơ được phân định rõ ràng, đồng thời chỗ đó có cường giả nào của Nhật Chiếu tông trấn thủ, đều được ghi chép rất cụ thể.
"Ừm. Tốt! Bản đồ này đưa cho ta đi, coi như là trả ơn ta đã cứu mạng cô."
Lâm Phàm cũng không đợi Tần Mộc Băng đồng ý, nhanh chóng cất bản đồ vào trong nhẫn trữ vật của mình. Có bản đồ, hành động của mình cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
"A!"
Tần Mộc Băng sững sờ. Nhưng mà nghĩ tới đối phương vừa mới cứu tính mệnh của mình, cũng giúp cho tình báo của mình có thể truyền ra ngoài, nàng cũng không có nói thêm cái gì. Mặc dù bản đồ này rất quý giá, nhưng mà chỉ cần nó ở trong tay người của Viêm Hoa tông, vậy thì nhất định có thể sinh ra tác dụng.
Lộc cộc!
Sắc mặt của Tần Mộc Băng đỏ lên. Nàng cũng không ngờ mình đói bụng đến mức này.
Lâm Phàm liếc mắt nhìn, nói:
"Thôi, mời ngươi ăn một bữa ngon đi. Sau đó ngươi đi làm chuyện của mình, ta cũng đi làm việc của ta. Hai chúng ta chia tay, mỗi người đi một ngả."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu