Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 329: GIAO DỊCH CÙNG LỰC LƯỢNG PHÁP TẮC


Lão sư đã nói với hắn không nên chủ động cảm ứng Lực Lượng Pháp Tắc ở bên trong Lang Nha bổng cùng cái chảo.
Nhưng mà ở thời khắc này, hắn hoàn toàn cảm ứng được.
Bên trong Lang Nha bổng có ẩn chứa một sức mạnh cực kỳ khủng bố, tựa như là truy tìm đến chỗ biên giới cực hạn của sức mạnh nào đó.
Khi hắn bỏ tay ra, loại cảm giác này cũng đồng thời tiêu tán.
– Sức mạnh thật kỳ diệu. Đây chính là Lực Lượng Pháp Tắc mà lão sư nói tới sao? Rõ ràng mình còn không có hoàn toàn cảm ứng, chỉ mới vẻn vẹn là khí tức phát tán ra ở mặt ngoài, vậy mà khiến cho mình cảm thấy khủng bố như thế.
Bây giờ tu vi của hắn đã là Địa Cương cảnh tầng chín, thực lực tăng vọt đến một loại tình trạng cực kỳ khủng bố.
Có lẽ có thể nói chỉ thiếu chút nữa là có thể một bước lên trời, trở thành cường giả Thiên Cương cảnh.
Nhưng hắn biết rõ tình huống của chính bản thân mình. Khoảng cách đến Thiên Cương cảnh mặc dù nhìn như chỉ có một bước nhưng mà một bước này lại cực kỳ gian nan, cần có nội tình thật sự là quá to lớn, so sánh cùng với trước kia, cách biệt giống như là một trời một vực vậy.
Lại một lần nữa hắn đưa tay để lên trên Lang Nha bổng, cảm ứng Lực Lượng Pháp Tắc ở bên trong, lập tức một sức mạnh mênh mông đánh tới.
Trong đầu hiện lên hình ảnh một người khổng lồ đỉnh thiên lập địa đứng ở trong Tinh Hà vô tận, đầu đội trời, chân đạp đất, uy thế kinh người. Hai con ngươi nguyên bản đang đóng chặt đột nhiên mở ra.
Hai tia sáng màu vàng lấp lóe bắn ra giống như là có thể đâm xuyên hết thảy đánh thẳng vào trong linh hồn.
Uy thế cường đại cuốn tới. Nếu như là người khác, chỉ sợ đã sớm thu tay lại nhưng mà Lâm Phàm lại không hề cảm thấy e ngại, nhanh chóng xâm nhập vào trong đó.
Hắn cảm thấy tựa như là mình đi tới một vùng trời rộng lớn vậy. Đột nhiên, một sức mạnh cường hãn đánh tới.
Phụt!
Lâm Phàm phun ra một búng máu tươi, sắc mặt hơi trắng.
– Sức mạnh thật cường hãn, đến cùng là chuyện gì xảy ra, ta lại không hề có khả năng ngăn cản.
Lâm Phàm cũng có chút khiếp sợ. Lấy thực lực hiện giờ của mình, không ngờ lại còn thứ chỉ mới vẻn vẹn lấy khí thế cách không đánh tới là đã trấn áp được bản thân. Chuyện này đúng là khiến cho người ta cảm thấy kinh ngạc.
TruyenLau.com Lực Lượng Pháp Tắc thật sự là mạnh như vậy hay là nói bất kỳ pháp tắc nào cũng đều cường đại như thế này.
Rời hắn không có suy nghĩ nhiều hơn nữa. Bởi vì tạm thời còn chưa chết cho nên hắn tiếp tục thâm nhập vào sâu hơn.
Lập tức, một đòn lại một đòn đánh tới.
Liên tục phun ra một búng lại một búng máu tươi nhưng bởi vì không có bất kỳ cảm giác đau đớn gì cho nên Lâm Phàm hoàn toàn không thèm để ý, cùng lắm thì là mình sẽ bị đánh chết mà thôi. TruyenLau.com
Cuối cùng, sau một đòn đánh tới, Lâm Phàm cảm giác sinh mệnh lực của mình đã hoàn toàn tiêu tán rồi sau đó hắn chết.
Mười giây sau.
– Thú vị! Tựa như là Lực Lượng Pháp Tắc này đang muốn ép mình rời đi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Phàm lại một lần nữa đưa bàn tay đặt lên trên Lang Nha bổng, tiếp tục cảm ứng. Hiện giờ, hắn muốn xem xem Lực Lượng Pháp Tắc này đến cùng là thứ gì mà lại có được sức mạnh cường hoành như thế.
Thiên Cương cảnh tầng năm mới có thể lĩnh ngộ pháp tắc.
Nếu thật sự là như thế, vậy thì có khác nào nói nếu mình không lĩnh ngộ được pháp tắc thì sẽ không có cách nào chiến đấu cùng với cường giả Thiên Cương cảnh tầng năm hay sao?
Mấy ngày trôi qua.
Vân Tiêu phong.
Vòng xoáy trên đỉnh núi nguyên bản còn hơi mơ hồ, bây giờ dần dần hóa thành thực chất. Khí lưu cũng bắt đầu nồng hậu, dày đặc đến mức sền sệt.
Ở trung tâm của vòng xoáy kia có một bóng người đang khoanh chân ngồi. Hai mắt nhắm chặt. Khí tức ở trên người có biên độ ba động rất lớn tựa như là đang tu luyện đến chỗ quan trọng.
Vương Thánh Khang hưng phấn nói:
– Vân sư huynh đã sắp đột phá rồi. Ta đã có thể cảm nhận được trong cơ thể của Vân sư huynh đang ấp ủ một sức mạnh cực kỳ kinh khủng.
– Chỉ cần sư huynh có thể đột phá Thiên Cương cảnh như vậy thập phong tất nhiên sẽ phải lấy Vân Tiêu phong chúng ta cầm đầu. Cho dù là Vô Địch phong cũng sẽ không bằng được chúng ta.
Huyền Thanh càng nói càng cảm thấy hưng phấn. Bọn họ tin tưởng Vân sư huynh nhất định có thể đánh vỡ bình chướng Địa Cương cảnh, trở thành cường giả Thiên Cương cảnh.
– Gần đây, phong chủ của Vô Địch phong cũng đang bế quan tu luyện nhưng cho dù có bế quan đi nữa cũng tuyệt đối không đuổi kịp Vân sư huynh của chúng ta. Cũng không biết tình huống của tám vị phong chủ khác là như thế nào? Hiện tại bọn họ cũng vẫn ở bên ngoài chưa về.
Vương Thánh Khang nghĩ đến mấy vị phong chủ khác, cảm giác cạnh tranh ở trong tông môn thật sự là quá khốc liệt, tám vị phong chủ kia không có một người nào là đơn giản.
Hồng Đế phong Chiến Hồng Đế cũng đã ra ngoài lịch luyện được một thời gian rồi, không biết tu vi sẽ tăng lên tới mức nào. Nhưng mà hắn tin tưởng, trong mười vị phong chủ, Vân sư huynh nhất định là người thứ nhất bước vào Thiên Cương cảnh.
Lã Khải Minh nhìn về phía Vân Tiêu phong ở phương xa. Phía trên đỉnh của ngọn núi kia, vòng xoáy linh khí vẫn đang không ngừng xoay tròn. Mặc dù cách rất xa, nhưng mà hắn vẫn có thể cảm nhận được uy thế khủng bố do vòng xoáy kia phát tán ra.
Đệ tử ở chung quanh cũng châu đầu ghé tai thảo luận, hiển nhiên là phong chủ của Vân Tiêu phong đã sắp đột phá đến Thiên Cương cảnh. Hơn nữa nhìn qua e rằng sẽ chẳng còn cần bao lâu nữa.
Nhưng bọn họ cực kỳ tin tưởng phong chủ nhà mình, bởi vậy cũng chỉ quan sát một đoạn thời gian, sau đó không có để ý nữa.
Khô Phong.
Khô Mộc trưởng lão vui mừng gật đầu, nói:
– Cát Luyện, ngươi nghĩ xem, nếu như Vân Tiêu thành tựu Thiên Cương cảnh, phải chăng có thể trở thành người đứng đầu trong mười vị phong chủ.
Tâm tình lúc này của Cát Luyện cũng không tốt lắm. Người mà hắn xem trọng là Quân Vô Thiên lại đi cấu kết cùng Tà giáo, làm cho tài nguyên mà hắn đã từng tiêu hao trôi theo dòng nước.
Bây giờ nhìn về phía vòng xoáy cương khí ở phía trên Vân Tiêu phong, hắn cũng cảm thán nói:
– Ngươi đúng là có phúc lớn. Đệ tử mà ngươi nhìn trúng đã sắp đột phá Thiên Cương cảnh rồi.
– Ha ha!
Khô Mộc cười, sau đó giơ tay lên. Ngọn núi dưới chân ông ta hơi chấn động. Một tia sáng màu xanh lục từ dưới đất chui lên, ngưng tụ ở trong lòng bàn tay của ông ta. Sau đó ngón tay búng một cái, tia sáng này nhanh chóng bay về phía Vân Tiêu phong.
Khi nhìn thấy tia sáng màu xanh lục kia, trên mặt của Cát Luyện tràn đầy hâm mộ, cảm thán nói:
– Sinh mệnh nguyên lực tích lũy suốt mười năm cứ như vậy cho đi. Thật đúng là đại thủ bút.
Khô Mộc thản nhiên cười nói:"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu