Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 524: CÁC NGƯƠI RẤT KHÔNG MAY

"Thẩm phán Tuyên Vũ ư?"
Lâm Phàm cũng biết, ở trong Thiên Tông điện, Thẩm phán là chức vụ lớn nhất. Nhưng mà Thiên Tông điện cũng có rất nhiều Thẩm phán, lại đều là người các tông môn thành viên. Thẩm phán mạnh cỡ nào, chưa thấy qua, cho nên không được biết.
Bây giờ, Phán quyết Kim Vân ở trước mắt này lại là đệ tử của Thẩm phán, xem ra người này cũng không đơn giản.
Nhưng nghe tới chức vụ Phán quyết, Lâm Phàm lại nhớ tới Phán quyết Thiên Dương , gia hỏa bị mình đá trúng đũng quần, phải xám xịt rời khỏi kia.
Chỉ là Phán quyết bị mình đánh tơi bời như vậy mà Thiên Tông điện mãi vẫn không có phái người tới bắt giữ mình. Xem ra Phán quyết Thiên Dương kia cũng là sợ mất mặt, cho nên mới giấu tình huống lúc đó, không cho ai biết.
Giờ phút này, Lâm Phàm cười. Ánh mắt khi nhìn chằm chằm vào nữ tử kia có tính xâm lược, nhìn đến mức nữ tử kia nổi giận.
"Tội nhân, ánh mắt này của ngươi khiến bản Phán quyết chán ghét. Hãy mau thu hồi ánh mắt hèn mọn đó của ngươi."
Lâm Phàm cười cười, nói;
"Tốt. Tốt. Nhìn xem mà cũng không cho. Đến, các ngươi tự giới thiệu mình đi, nếu không ta sợ sẽ quên các ngươi."
Tu vi của bốn người này cũng tương đối bình thường. Bọn họ đều là Thiên Cương cảnh tầng năm, lĩnh ngộ pháp tắc. Nếu như một tháng trước, mình khẳng định không địch lại, nhưng bây giờ, bóp chết những người mới lĩnh ngộ pháp tắc như này không khác gì bóp chết một con kiến cả.
Dù bốn người này lĩnh ngộ pháp tắc mạnh hơn, chẳng lẽ còn có thể cường hãn vượt qua Lực Lượng Chi Tâm hay sao?
Một quyền đánh không nát, vậy thì hai quyền.
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Lai Ân, Phán quyết của Thiên Tông điện."
Nam tử có mái tóc đen dài, bộ mặt ngũ quan nghiêm nghị, lưng cõng hai thanh loan đao, khí thế bất phàm nói.
"Hàn Thải Phi, Phán quyết của Thiên Tông điện." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hàn Thải Phi cũng chính là nữ tử duy nhất trong bốn Phán quyết. Nhưng ánh mắt của nàng khi nhìn về phía Lâm Phàm lại tràn đầy miệt thị thậm chí còn có cảm xúc phẫn nộ.
Lâm Phàm cũng không hiểu được tại sao đối phương phải tức giận như thế.
"Ngươi có nhớ Kim Hoa Nguyệt Kim trưởng lão của Âm Dương tông?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com Hàn Thải Phi hừ lạnh nói.
"Kim trưởng lão là ai? Ta không nhớ được. Người như ta có trí nhớ không tốt lắm. Nếu như là sâu kiến thì đầu óc của ta đều sẽ tự động loại bỏ."
Lâm Phàm cười nói. Hắn thực sự nghĩ không ra, Kim trưởng lão này là ai.
Hàn Thải Phi thầm cười lạnh trong lòng. Mặc dù nàng là Phán quyết của Thiên Tông điện, nhưng trong lòng một mực nhớ tông môn, mà Kim Hoa Nguyệt kia chính là đồng môn sư tỷ của nàng. Chỉ là lần trước trở về, lúc nhìn thấy khuôn mặt của sư tỷ, nàng lập tức kinh hãi. Thậm chí có thể nói là khuôn mặt của sư tỷ đã hoàn toàn biến dạng, cuối cùng tông môn phải trả một các giá cực lớn để thi triển bí thuật chữa trị, khuôn mặt của sư tỷ mới khó khăn lắm khôi phục lại, nhưng không thể nguyên vẹn như lúc đầu.
Đây là chuyện khiến sư tỷ tức giận, càng làm nàng đau lòng.
Bởi vậy biết được lần này muốn tới Viêm Hoa tông bắt người, nàng xung phong nhận việc, cũng là bởi vì muốn bắt người này mang về Thiên Tông điện, cẩn thận thu thập một phen.
Mặc dù người này là đồ đệ của Thiên Tu, nhưng chuyện hắn vi phạm có chứng cứ vô cùng xác thực. Nhật Chiếu tông bị hủy diệt rất nghiêm trọng, khí lạnh ở chỗ khu vực bị băng tuyết phủ kia quá kinh khủng. Dù Thẩm phán đại nhân ra tay cũng khó có thể tiêu trừ.
Chuyện này tạo thành tổn hại không thể chữa trị đối với tông môn có lãnh thổ nhỏ bé như Nhật Chiếu tông.
Mà lúc này, người cuối cùng cũng mở miệng. Người này tám chòm râu, bộ mặt gầy gò, hai con ngươi dài nhỏ lộ vẻ âm trầm.
"Ưng Thứu, Phán quyết của Thiên Tông điện."
Vừa dứt lời, hắn nâng hai bàn tay lên. Đó là một đôi trảo sắt, phía trên lạc ấn lít nha lít nhít phù văn, tản ra ánh sáng lạnh lẽo.
"À. Vừa rồi các ngươi nói cái gì?"
Lâm Phàm cười, mở miệng hỏi thăm.
Hắn cũng không ngờ, bốn tên Phán quyết của Thiên Tông điện vậy mà có thể nhanh chóng tới Viêm Hoa tông, muốn bắt hắn. Hơn nữa hắn còn rất nghi hoặc, mình rõ ràng đã du đãng ở bên ngoài vậy mà bốn người này còn có thể tìm tới, thật đúng là rất thần kỳ.
Kim Vân lạnh lùng nói:
"Ngươi dẫn yêu thú vào Nhật Chiếu tông, khiến cho Nhật Chiếu tông phải chịu tổn thất cực lớn. Hiện tại, chúng ta muốn bắt ngươi trở về Thiên Tông điện, chịu án."
"Tội nhân, tốt nhất là ngươi nên thức thời một chút. Buông tay, thúc thủ chịu trói, đừng để chúng ta ra tay. Nếu không đến lúc đó, ngươi có tổn thương gì, đừng trách chúng ta không có nhắc nhở ngươi trước."
Trong mắt Phán quyết Ưng Thứu lấp lóe hung quang.
Hắn vốn chính là người của Nhật Chiếu tông gia nhập vào Thiên Tông điện. Khi biết được tông môn gặp đại họa như thế, trong lòng của hắn cũng cực kỳ giận dữ, hận không thể chém hung thủ thành muôn mảnh.
Chỉ là, Thiên Tu quá mạnh, dù hắn có mười cái mạng thì hắn cũng không dám ra tay với ông ta.
Về phần Lâm Phàm này thì khác, hắn không hề để kẻ này vào mắt. Lần này, hắn đi theo đám người đến đây truy nã Lâm Phàm, mục đích chính là để khi mang Lâm Phàm về Thiên Tông điện, hắn có thể thoải mái hành hạ kẻ này. Hắn nhất định phải khiến Lâm Phàm hối hận vì những việc mà kẻ này đã làm với Nhật Chiếu tông.
"Hazz. Chẳng lẽ Thiên Tông điện chỉ phái bốn người các ngươi tới bắt ta hay sao?"
Lâm Phàm cảm thán.
"Chẳng lẽ bọn họ không sợ, ta quy bốn người các ngươi thành giáo đồ của Thiên Thần giáo rồi làm thịt sao?"
"Ngươi dám sao? Chúng ta chính là Phán quyết của Thiên Tông điện. Dù cho ngươi mười cái lá gan, ngươi cũng không dám."
Kim Vân phẫn nộ quát.
Hắn không ngờ đã đến lúc này, tên tội nhân này còn dám uy hiếp bọn họ. Hoàn toàn chính là chuyện buồn cười đến cực điểm.
Thiên Tông điện được hình thành do thành viên của rất nhiều tông môn gia nhập, đây là một tổ chức to lớn. Nếu như bọn họ chết ở chỗ này, Viêm Hoa tông sẽ gặp phải trừng phạt khó có thể chịu đựng.
Hơn nữa, người ở trước mắt này chỉ có tu vi Thiên Cương cảnh tầng năm mà thôi. Chẳng lẽ hắn còn có thể chiến thắng bọn họ hay sao?
Chuyện này không khác gì là người ngốc nói mơ, vọng tưởng.
Lâm Phàm híp mắt. Bốn gia hỏa này dám can đảm xuất hiện ở trước mặt mình, hoặc là cho rằng tu vi của mình chỉ là Thiên Cương cảnh tầng năm, không đủ sức chiến đấu với bọ họ hoặc là ỷ vào uy thế của Thiên Tông điện."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu