Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 675: CHỦ NHÂN LẠNH NHẠT VỚI NGƯƠI, VỀ SAU KHÔNG CÔ ĐƠN

Sau một hồi ra sức khen ngợi sư phụ, hắn vội vã muốn quay trở về mật thất để liếm thử món đồ chơi này. Không dễ gặp được yêu thú Bán Thần cảnh, giờ đây vừa gặp còn được chém giết, nhất định phải dùng cho thật tốt.
Rời khỏi đỉnh núi của sư phụ, trở lại Vô Địch phong, khi đi ngang qua nơi luyện đan lại thấy ếch xanh đang ngẩn người ở đó, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Ếch xanh cảm ứng được có người tới, mặc dù không thấy rõ khuôn mặt của người đến nhưng lén lén lút lút, bước đi không phát ra tiếng như vậy, ngoại trừ cái tên đáng sợ đó, còn có ai dám cả gan tới tìm Oa sư uy danh hiển hách này nữa.
Vẻ buồn rầu trên mặt ếch nhanh chóng được biến đổi, sau đó giống như nhìn thấy người yêu đã lâu không gặp, rơi nước mắt, nhảy lên.
"Chủ nhân, ếch xanh thật sự nhớ ngài lắm đó."
Y khóc rồi, khóc một cách đau đớn, cái tên đáng sợ này sao lại má nó lại trở về rồi, không phải đã đi ra ngoài ngao du hay sao? Bay lên, cái bụng màu trắng che mất mắt của Lâm Phàm.
Lâm Phàm giơ tay lên, vỗ nhẹ.
Lạch cạch!
Bốn chân của ếch xanh mở ra, nằm rạp trên mặt đất, mặt ếch cay đắng, đau khổ, cái tên đáng sợ này đẩy mình ra, như thế là ghét bỏ rồi. Cuộc sống càng ngày càng khó khăn, còn tên đáng sợ này thì ngày càng thông minh, không bị nước mắt của y đánh lừa nữa.
"Nói chuyện cho tử tế, đừng có động tay động chân làm gì, muốn chiếm tiện nghi hay sao?"
Lâm Phàm híp mắt, nhìn ếch xanh. Ếch xanh lập tức đứng lên, lắc lư hai bên, điên cuồng chỉ vào số 6:
"Chủ nhân, ngài thấy số 6 này của tôi thế nào?"
"Đừng nhúc nhích."
TruyenLau.com Lâm Phàm lên tiếng.
Ếch xanh lập tức giữ nguyên trạng thái Kim Kê Độc Lập, nghiêng đầu:
"Chủ nhân, đây là làm gì vậy? Ếch mệt lắm, không giữ vững được nữa đâu."
Lâm Phàm tiến lên, ngón tay di chuyển trên thân ếch xanh, sau đó bóp một cái, bóp ra được một viên đan dược. TruyenLau
"Ếch xanh, không trung thực nhé, cất giấu đan dược mà cũng không giấu kỹ, để lộ ra rồi này."
Mùi thơm của đan dược tỏa ra, bay khắp xung quanh.
Ở phía xa, các luyện đan sư của tông môn đáng lẽ đã phải vào lớp, có điều nhìn thấy cảnh tượng ở đây, tất cả đều núp ở chân tường.
"Suỵt! Đừng để bị phát hiện đó! Lâm Phong chủ lại muốn trừng trị Oa sư rồi kìa, nhất định không được để Oa sư phát hiện ra, nếu không sẽ mang chúng ta ra làm thử nghiệm mất."
Các luyện đan sư đã sớm quen thuộc với phương pháp cũ rích này của ếch xanh, chỉ cần y phải chịu uất ức ở chỗ Lâm Phong chủ, cuối cùng tất cả bọn họ đều sẽ bị xui xẻo. Lần trước sau khi Oa sư bị ức hiếp, một gã luyện đan sư trong lúc luyện đan, chỉ vì sờ mông một cái, liền bị đánh cho một trận rất thê thảm. Website TruyenLau.com
Song, bọn họ cũng không tức giận, Oa sư chính là Oa sư vĩ đại trong suy lòng của bọn họ, thụ nghiệp ân sư, bị đánh là chuyện bình thường, có thể khiến Oa sư vui vẻ, bọn họ cam tâm tình nguyện.
"Không thể nào, đan dược của ta sao..."
Ếch xanh kinh hãi kêu không thể nào nhưng ngay lập tức điếng người đi, trong mắt ếch láo liên lộ ra vẻ mơ màng, bắt đầu giả vờ thiểu năng:
"Chủ nhân, đây không phải đan dược của ếch đâu, ếch nào có đan dược, ếch tặng hết cho chủ nhân rồi mà."
Lúc này, ếch xanh ôm lấy chân Lâm Phàm, nước mắt hòa lẫn nước mũi nói:
"Chủ nhân, ngài không thể nghi ngờ ếch được, ếch thật sự trung thành với ngài mà. Nếu như ếch không trung thành với ngài, ếch có thể thề với trời, ếch sẽ ba ngày không được ăn cơm. Không! Ếch sẽ xui xẻo ba ngày!"
Lâm Phàm híp mắt, ếch xanh này không thành thật như lão hắc, lúc trước khi chưa trở thành yêu sủng rất không thành thật, hiện giờ sau khi đã trở thành yêu sủng, lại càng không thành thật.
"Khi nào thì có thể luyện thần đan?"
Ếch xanh ngẩn người, mắt trợn mồm há:
"Chủ nhân, ngài nói đùa sao? Với trạng thái hiện tại mà luyện chế thần đan thì ếch đến chết cũng không biết đã chết như thế nào ấy. Đương nhiên có thể chết vì luyện chế thần đan cho chủ nhân, ếch tuyệt đối không có ý kiến phản đối nhưng ếch không nỡ rời xa chủ nhân. Gần đây ta đã nỗ lực tu luyện, đợi đến lúc lên Bán Thần cảnh, là có thể luyện chế thần đan rồi."
Vẻ mặt của ếch xanh rất nghiêm túc, sau đó còn đặc biệt tỏa ra một chút khí tức.
Một luồng khí tức tầng ba Thiên Cương cảnh cũng coi như có thể khiến chủ nhân hiểu, thật ra thì ta vẫn còn cách Bán Thần cảnh xa lắm, tạm thời nhất định là không thể rồi. Ngài đừng có nằm mơ nữa.
Lâm Phàm lười chẳng muốn nói gì với ếch xanh, lấy giấy vàng ra.
"Hảo hán, hãy thả ta về đi, ta sai rồi."
Giấy vàng vừa xuất hiện, lập tức gào thét. Nó bị nhốt cùng một chỗ với thi thể của Rồng Komodo. Quả thật đã nhìn rõ Komodo Bán Thần cảnh đã bị một quyền đánh xuyên qua, đây là ý gì, quả thật không phải con người mà.
Sức mạnh của trời đất đã được khôi phục lại, Bán Thần cảnh cũng đã xuất hiện, dựa theo những ghi chép trước đây, thì cuộc chiến Phong Thần lại sắp xảy ra rồi.
Đối với nó, việc này chính là tự tìm cái chết, cuộc chiến Phong Thần kinh khủng đến nhường nào, nó đã sống lâu như vậy còn có thể là kẻ ngốc chắc. Cho nên vẫn là mong muốn trở lại trong vực sâu kia, suy cho cùng chết tử tế không bằng sống tạm bợ, có thể sống sót, cũng là một loại bản lĩnh. Mặc dù người này có chút kiêu ngạo, không tôn trọng nó nhưng đến cuối cùng, nhất định có thể giết chết người này, đến lúc đó sẽ là thắng lợi của mình.
"Láo xược, chủ nhân đem ngươi về chính là may mắn của ngươi, đừng có không biết tốt xấu nữa."
Ếch xanh thấy giấy vàng kiêu ngạo như vậy, cố hết sức thể hiện, chân nhỏ ở phía sau nhảy lên, chân trước đánh về phía giấy vàng. Một cái tát quất lên, khí tức của ếch tung hoành, lộ ra bản sắc của ếch xanh."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu