Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 678: LÂM PHONG CHỦ THẬT TRƯỢNG NGHĨA

"Hơn tám triệu số khổ tu, đỡ được không ít công sức, cách thăng cấp tu vi một khoảng nữa."
Sau khi liếm sạch căn nguyên của rồng Komodo cũng kiếm được hơn tám triệu số khổ tu, vô cùng tốt, rất đáng khen. Tính toán bước đầu, nếu như tích luỹ số khổ tu đến một trăm triệu. Lâm Phàm bắt đầu tăng giảm thặng dư, đây không phải là chuyện đơn giản, cần bộ não phải hoạt động hết công suất, người bình thường hoàn toàn không tính được. Nhưng căn cứ vào tính toán bước đầu của hắn, muốn tích lũy tích phân đến một trăm triệu cần 7. 7 ngày, cũng chính là tám ngày không ngủ không nghỉ.
"Được, xem ra chỉ có thể tiếp tục tu luyện, để xem đến khi đạt được một trăm triệu số khổ tu, rốt cuộc có thể tăng tu vi lên hay không."
Bây giờ cái gì hắn cũng thiếu, số khổ tu cùng với tích phân đều khan hiếm, nhất là phải tích đủ thực lực của mình, còn phải bỏ ra nỗ lực rất lớn.
"Tu luyện, tu luyện."
Ngồi quanh quẩn, xoay quanh “Phạn Ma Vô Song pháp”, mỗi giây tăng ba mươi điểm khổ tu, đối với người khác mà nói tu luyện là con đường hết sức khô khan. Nhưng đối với hắn mà nói, tu luyện chính là một loại hưởng thụ khác thường, mỗi lần mệt nhọc chỉ muốn vung một kiếm, lúc ấy chuyện gì cũng không còn là vấn đề nữa.
Giờ phút này, trong mật thất rất an tĩnh, không có bất kỳ âm thanh nào, mà bên ngoài, trời cũng đã tối.

Thanh Oa nằm sấp ở trên giường, bốn móng vuốt duỗi thẳng, chìm vào trong giấc mơ, trong mơ, y nằm mơ thấy thê tử.
"Thê tử, ta tới đây. . ."
Thanh Oa nói mớ, mơ thấy mình thoát khỏi cơ thể của ếch, trở về hình dáng đẹp đẽ ban đầu, mà lúc chuẩn bị nắm được tay thê tử, một tiếng kêu vang lên, làm y bừng tỉnh.
Giấy vàng dán sau lưng y, lớn tiếng ca hát, hát rất là đắc ý, rất là sảng khoái.
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Ngươi đang tự tìm cái chết phải không."
Mộng đẹp của Thanh Oa tan biến, y nổi giận đùng đùng nhìn giấy vàng quát to:
"Cái tên này, quá đáng lắm rồi, hơn nửa đêm, ngươi còn chưa ngủ sao?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Ngủ cái gì mà ngủ, bổn thánh phù trước giờ đều không ngủ."
Giấy vàng đắc ý nói.
"Vậy thì im miệng cho ta, bổn oa buồn ngủ."
TruyenLau Thanh Oa tức giận, trước kia yên tĩnh biết bao, mộng đẹp biết bao khiến người ta vui vẻ nhưng bây giờ có giấy vàng này, tất cả đều tan biến.
"Ngươi ngủ của ngươi, bổn thánh phù hát của ta, liên quan gì đến ngươi."
Giấy vàng không có mặt, nhưng giọng nói kia lộ ra vẻ đắc ý, ban ngày Thanh Oa này dám hỗn xược với nó như vậy, tối nay sẽ cho nó đẹp mặt.
"Ngươi hát thế, bổn oa làm sao ngủ?"
Thanh Oa mắng, hận không thể dẫm giấy vàng xuống dưới chân, hung hăng dày xéo một trận.
Giấy vàng nói:
"Vậy thì hết cách, đây là chuyện của ngươi, chẳng liên quan gì tới ta cả."
Đồng thời trong lòng tràn đầy uất hận, ban ngày dám bất kính với bổn thánh phù, tối nay mà ngươi còn ngủ được thì bổn thánh sẽ cùng họ với ngươi.
Tới khi trời sáng, Thanh Oa vẫn trừng hai mắt, vành mắt thâm đen, y bị giấy vàng làm ầm ĩ cả đêm, bất kể y uy hiếp như thế nào, nhục mạ như thế nào, giấy vàng này căn bản không để ý, làm y có cảm giác như đấm vào vải bông vậy, rất là bất lực.
"Thứ liều mạng, thật ác độc."
Thanh Oa khóc không ra nước mắt, đây là đang liều mạng trả thù y, nhưng y nhịn được, có thể sống sót mới là chuyện quan trọng nhất.
"Giấy vàng, chờ đấy cho ta, chờ bổn oa đến Bán Thần cảnh, sẽ lấy mạng giấy vàng nhà ngươi"
"Khà khà, chỉ dựa vào con ếch ghẻ nhà ngươi sao? Ta thấy cả đời này ngươi cũng không thể đâu."
Tùng tùng!
Bên ngoài truyền tới tiếng chuông.
Hai đệ tử canh núi, phát hiện ở xa xa có một chiếc thuyền thần lái đến, vội vàng gõ chuông cảnh tỉnh.
Đây là thuyền thần, một vài tông môn mua từ những tông môn khác, Viêm Hoa tông bọn họ cũng từng có nhưng thời đại quá lâu, đã bị lạc hậu, không thể theo kịp thời đại. Hôm nay, có một chiếc thuyền thần tới, đương nhiên sẽ thu hút sự chú ý của các đệ tử.
Các trưởng lão đứng đầu tông môn đang trao đổi:
"Đây là thuyền thần của Hải Thần tông, bọn họ tới đây làm gì?"
"Không biết, chẳng lẽ là tới khiêu khích sao?"
Ánh mắt Hỏa Dung nhìn vào hư không:
"Các vị các sư huynh sư đệ, ta thấy không phải, rất có thể là có chuyện gì đó, bất kể như thế nào, cứ đi xem trước rồi tính."
Các tông chủ của Đại Diễn tông cùng với Đại Hùng Bảo tông vẫn còn chưa đi, khi cảm giác được tình huống trong hư không thì cũng nghi ngờ.
Hải Thần tông với Viêm Hoa tông, thời đại đế của Viêm Hoa tông đã từng xảy ra mâu thuẫn cực lớn, có mối thù sâu, mặc dù đã nhiều năm như vậy nhưng giữa hai tông vẫn không có lúc nào cùng xuất hiện.
Giờ phút này, Hỏa Dung bay lơ lửng trong hư không, ánh mắt nhìn về phía thuyền thần đang dần chậm lại dừng ở trong hư không.
"Các vị tới tông ta làm gì?"
Có điều ngay khi Hỏa Dung thấy bóng người đứng ở mũi thuyền, không khỏi nghi ngờ, ông không ngờ tông chủ Hải Thần tông, lại tới. Rốt cuộc ông ta có ý gì? Hỏa Dung nghi ngờ, ông không biết tông chủ Hải Thần tông tự mình tới là rốt cuộc muốn làm gì.
Lúc này, tông chủ Hải Thần tông ôm quyền nói:
"Hoá ra là trưởng lão Hỏa Dung, lần này tới là có ý muốn cảm ơn Lâm phong chủ Vô Địch phong của Viêm Hoa tông."
"Liên quan gì đến tiểu tử kia?"
Hỏa Dung ngẩn ra, có chút kinh ngạc, đây là lần đầu tiên ông thấy có người của tông khác đích thân tìm tới Viêm Hoa tông cảm tạ mà không phải là tới đòi công đạo. Mặc dù rất nghi ngờ, nhưng vẫn giữ thái độ hòa hoãn:
"Ồ, không biết Lâm phong chủ tông ta sao vậy?"
Tông chủ Hải Thần tông cười:
"Hỏa Dung trưởng lão, không bằng chúng ta đi xuống rồi nói, như thế nào?"
"Mời."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu