Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 606: HÓA THẦN

"Đồ nhi, ngươi thế nào?"
Thấy đồ nhi ngẩng đầu nhìn lên trời, Thiên Tu nghi hoặc hỏi.
"Lão sư, không có việc gì đâu. Con chỉ đang nghĩ đến một số chuyện nên mới cảm thán một phen."
Lâm Phàm tiếc nuối, sau đó nhìn về phía Bán Thần cảnh của Thánh Đường tông, nói:
"Bắt trộm thì cũng phải có chứng cứ, bắt gian thì cũng phải tại giường. Nếu các ngươi không có chứng cớ mà bắt bản phong chủ thừa nhận thì đừng hòng. Tuy nói các ngươi là Bán Thần cảnh nhưng cũng không phải là quá hiếm có."
"Cho nên, nếu như các ngươi còn năm lần bảy lượt hãm hại bản phong chủ vậy thì để chứng minh bản thân trong sạch, bản phong chủ chỉ có thể đánh chết các ngươi, hoặc là các ngươi đánh chết bản phong chủ."
Hiện tại hắn ngược lại là muốn nhìn một chút, những Bán Thần này rốt cuộc mạnh cỡ nào. Sau khi đột phá đến Thiên Cương cảnh tầng chín, hắn cũng chưa thử thực lực của mình nhưng có cảm giác làm thịt những Bán Thần ở cấp độ này cũng không khó khăn gì cả.
"Chả lẽ chúng ta lại sợ ngươi?"
Lôi Đình Quân Chủ không thể nhịn được nữa tiến lên. Hắn là Bán Thần cảnh của Thánh Đường tông, bây giờ bị phong chủ của một cái tông môn yếu nhược khiêu khích nhiều lần, sao có thể nhẫn nhịn được.
Coi như người khác có thể nhịn thì lấy tính cách cuồng bạo của hắn cũng không thể nhịn.
"Lôi Đình sư đệ, ngươi không nên vọng động."
Thần Trật Quân Chủ ngăn Lôi Đình Quân Chủ lại rồi nói:
"Thiên Tu, Viêm Hoa tông các ngươi quyết định như thế nào? Chỉ cần các ngươi giao toàn bộ hiểm địa đã cướp đoạt ra, lại để hắn tự đoạn một tay, vậy thì chúng ta sẽ bỏ qua việc này."
"Thần Trật Quân Chủ, ngươi đang nói đùa sao? Hiểm địa của Thánh Đường tông biến mất thì các ngươi phải đi tìm người trộm chứ, làm sao lại nhắm vào đệ tử của lão phu? Thân là Bán Thần thì phải có tâm thái của Bán Thần, đừng tùy ý vu hãm người khác."
Thiên Tu thản nhiên nói tựa như là cái gì cũng không biết, tựa như hai mắt tối đen không nhìn thấy cái gì cả.
"Các ngươi thực sự chết cũng không thừa nhận hay sao?"
Thần Trật Quân Chủ giận dữ, nói. Hắn cũng không ngờ một già một trẻ này lại không biết xấu hổ như vậy, lại dám giả vờ như chưa từng làm việc này.
"Hay là nói, các ngươi nghĩ chúng ta là mù lòa, tận mắt nhìn thấy còn chưa đủ hay sao?"
Lâm Phàm cùng Thiên Tu liếc nhìn nhau, sau đó đồng thời gật đầu, nói:
"Không đủ." Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Thần Trật sư huynh, huynh nói lời vô dụng cùng bọn họ làm gì. Kẻ ngông cuồng như thế, còn chết không thừa nhận. Bọn họ nghĩ rằng Viêm Hoa tông nhỏ yếu có thể đối kháng với Thánh Đường tông ta hay sao? Thật sự là không biết sống chết."
Lửa giận trong lòng Lôi Đình Quân Chủ vẫn đang thiêu đốt, trên thân thể có sấm sét quấn quanh, hiển nhiên là chuẩn bị động thủ.
TruyenLau "Hừ. Ngươi còn giả vờ chính nghĩa cái gì? Muốn động thủ thì cứ động thủ đi. Hỗn Loạn Quân Chủ cùng Chế Tài Quân Chủ cấu kết Thiên Thần giáo, phá hoại tông ta, các ngươi nghĩ chúng ta sẽ bỏ qua hay sao?"
Lâm Phàm hỏi.
"Ngậm máu phun người, chúng ta làm sao có thể cấu kết cùng Thiên Thần giáo được."
Hỗn Loạn Quân Chủ nổi giận nói.
Lâm Phàm thản nhiên nói: Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Đây chính là điều mà ta tận mắt nhìn thấy. Chẳng lẽ các ngươi muốn nói bản phong chủ mù hay sao?"
"Không sai, ngươi chính là người mù."
Hỗn Loạn Quân Chủ mở miệng.
Đột nhiên!
Khi tiếng nói của Hỗn Loạn Quân Chủ vừa dứt, thiên địa phát sinh biến hóa. Từ trên người Lâm Phàm, một luồng khí tức kinh khủng bạo phát ra.
"Tăng cao tu vi."
Hắn thầm nói trong lòng.
"Tiêu hao 90,000,000 điểm khổ tu."
"Thiên Cương cảnh tầng chín (+)"
Lấy Lâm Phàm làm trung tâm, một cột sáng nhanh chóng phóng thẳng lên trời, đồng thời còn có một sức mạnh mênh mông như là sóng nước, dần dần khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
"Rất tốt. Các ngươi dám can đảm nhục mạ ta là kẻ mù lòa. Chỉ bằng một câu nói kia, các ngươi đều sẽ phải lưu lại. Bản phong chủ nhịn các ngươi mấy lần rồi. Chẳng lẽ các ngươi thật sự nghĩ rằng ta là người dễ bị khi dễ sao?"
"Hơn nữa các ngươi thật quá ghê tởm, bản phong chủ còn không thể nghiệm đủ cảm giác của kẻ yếu. Là các ngươi ép ta phải đột phá."
Lý do đã có, coi như hắn ra tay trấn áp mấy người này thì đó cũng là chuyên có thể thông cảm được. Chỉ là đáng tiếc, hắn cũng không còn cách nào để thể nghiệm cảm giác của kẻ yếu rồi.
Thiên Tu kinh hãi. Ông cũng không ngờ đồ nhi của mình lại có thực lực cường đại như thế. Khí tức này giống như là vừa mới đột phá cảnh giới.
Bán Thần Dạ Ma từ từ lui lại, trên trán có một giọt mồ hôi lăn xuống. Hắn cảm nhận được một sức mạnh kinh khủng nổi lên từ trong cơ thể của tên tiểu tử này. Luồng sức mạnh này vậy mà để hắn cảm thấy kinh hãi.
Mấy vị Quân Chủ khác cũng trợn tròn mắt tựa như không dám tin tưởng.
"Làm sao có thể? Chỉ là Thiên Cương cảnh tầng chín, tại sao lại có được khi thế cường đại như vậy."
Đột nhiên, bọn họ nghĩ đến khi tu vi vẫn còn là Thiên Cương cảnh tầng tám, gia hỏa này đã có đủ thực lực để chống lại Bán Thần cảnh. Mặc dù chỉ là chống lại nhưng cũng đã đủ để xưng là nghịch thiên.
Nhưng hôm nay tiểu tử này đột phá đến Thiên Cương cảnh tầng chín, vậy mà còn cường đại hơn lúc trước đến cả chục lần. Chẳng lẽ lần này kẻ này muốn ghi danh sử sách là người đầu tiên không vào Bán Thần nhưng có thể giết cường giả Bán Thần hay sao?
"Các ngươi thật sự là quá phận, Lâm Phàm ta vốn là người chính nghĩa, tâm lớn như trời, dễ dàng tha thứ cho lỗi lầm của người khác. Nhưng mà các ngươi lại có thể chọc khiến cho ta giận tới trình độ này. Các ngươi nói xem, các ngươi quá phận đến cỡ nào."
Giờ phút này, hắn chỉ cảm thấy trong cơ thể có một nguồn sức mạnh không dùng hết, đây là sức mạnh cuồng bạo nhất.
Chỉ lĩnh ngộ Lực Lượng Pháp Tắc, cô đọng Lực Lượng Chi Tâm.
Xem ra, hắn cũng không có đi nhầm đường.
Trong hư không, có Lực Lượng Pháp Tắc đang lưu chuyển, ngoài ra còn có vô số pháp tắc trộn lẫn vào với nhau.
"Ngoại trừ Lực Lượng Pháp Tắc thì đều cút ngay cho ta, chớ để ta phải ra tay, đánh tan các ngươi."
Lâm Phàm ngẩng đầu. Mỗi lần đột phá đều là tình huống này, pháp tắc trộn lẫn vào với nhau khiến cho hắn cũng khó mà phân biệt được đâu là Lực Lượng Pháp Tắc.
Lập tức, từ trong hư không, các loại pháp tắc tựa như là thác nước đổ xuống.
Những pháp tắc còn lại cũng cảm thấy rất bất đắc dĩ, bởi vì chúng đã biết mình không được Lâm Phàm chào đón nhưng do thiên địa áp chế, chúng vẫn phải kéo đến.
Vô số Lực Lượng Pháp Tắc dung nhập vào bên trong Lực Lượng Chi Tâm.
Dựa theo tình huống bình thường, ba tia Lực Lượng Pháp Tắc chính là cực hạn để cô đọng Lực Lượng Chi Tâm. Nhưng Lực Lượng Pháp Tắc bên trong Lực Lượng Chi Tâm của Lâm Phàm lại cao gấp mấy chục lần.
"Thật thật mạnh, thật mạnh."
Lâm Phàm nắm chặt hai tay. Hắn có thể cảm nhận được cương khí trong cơ thể đã tăng vọt đến cực hạn.
"Ngũ Hành Nghịch Thần!"
Oanh!
Hư không vặn vẹo, một vị Thần Linh xuất hiện ở sau lưng Lâm Phàm, trận văn huyền diệu hiện lên ở sau lưng. Cuối cùng, khi Ngũ Hành Nghịch Thần cuồng bạo đến cực hạn, nó nhanh chóng dung hợp với Lâm Phàm.
Nhìn thấy thế, Thiên Tu từ từ lui về phía sau, trên mặt lộ vẻ kinh hãi.
"Đồ nhi, ngươi..."
"Xin lỗi lão sư, con đã giấu người chuyện này. Kỳ thật, bằng thiên tu tuyệt thế của mình, đồ nhi đã tự sáng tạo ra công pháp tu luyện cho một thần cuối cùng của Thất Thần Thiên pháp. Lão sư, người thấy có mạnh hay không?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu