Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 393: ÁNH SÁNG CỦA TÀI PHÚ CHỌC MÙ MẮT

Băng Diệt!
Ầm!
Trong nháy mắt, tất cả nổ tung. Trên không trung từng đám hoa máu xán lạn nổ tung, lộng lẫy.
– Thực là một chỗ không tồi.
Lâm Phàm cười, sau đó nhìn quanh, nói:
– Ta muốn đi mật tàng Vạn Quật. Các ngươi còn có thủ đoạn gì nữa thì đều lấy ra cho ta. Bởi vì ai cũng không ngăn cản được ta.
Giọng nói nổ tung ở trong hư không. Vùng không gian này không ngừng vỡ nát. Tình cảnh trước mắt dần dần phát sinh biến hóa.
– Đây là…
Lâm Phàm ngẩng đầu. Cảnh tượng bốn phía để hắn cực kỳ hưng phấn. Ở phía trước là một tòa tháp cao khổng lồ. Nó đứng sừng sững ở chỗ đó, mênh mông, rộng lớn làm cho người ta có xúc động muốn cúng bái.
Tháp cao, cao vút trong mây. Trên đỉnh tháp tựa như là có Long Phượng bay múa, vang lên vô số âm thanh bén nhọn.
– Đây chính là mật tàng Vạn Quật sao? Trải qua tầng tầng khảo nghiệm, cuối cùng ta cũng đã tới.
Lâm Phàm không ngờ lần này hắn lại thật sự đi tới mật tàng Vạn Quật.
Dưới chân là mặt đất chân chính, bầu trời cũng có mây trắng bao phủ. Sau đó hắn nhanh chóng hóa thành một vệt sáng bay thẳng đến tháp cao.
Mật tàng Vạn Quật này thật đúng là nguy hiểm. Kẻ nào tiến đến kẻ đó chết. Nếu như hắn không có Bất Tử Thân, còn có Buff không nhìn phong ấn, chỉ sợ hắn cũng sẽ chết ở nơi này.
Chỉ tính riêng cửa thứ nhất, cũng bởi vì mình có trí thông minh cực cao mới đánh bậy đánh bạ mà thông qua được.
Về phần những cửa phía sau, độ nguy hiểm rất cao. Phong ấn rồi Thống Khổ Chi Hải, tự giết chết mình, còn có mấy em gái kia câu dẫn, thật là khiến người ta khó lòng phòng bị!
TruyenLau Vạn Quật lão tổ kia không chết, sau này mình nhất định phải đi tìm hắn nói chuyện mới được.
Khốn cảnh mà ngươi bố trí đều là cái khốn cảnh gì vậy, hoàn toàn quá đơn giản, không có độ khó gì cả.
Đột nhiên! Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lâm Phàm dừng bước. Bên ngoài tháp cao này có vô số bậc thềm bằng đá xoay quanh mà đi lên, giống như Bàn Long thăng thiên, thẳng vào mây xanh. Mà ở chỗ lối đi lên thềm đá lại là một tấm bia đá. Trên tấm bia đá khắc lấy mấy chữ lớn, nét chữ như rồng bay phượng múa.
– Bước một bước, dập đầu một cái mới có thể đi vào mật tàng.
Mười chữ lớn này ẩn chứa thiên địa chi lực, chỉ cần liếc nhìn cũng có thể làm cho tâm thần của người ta chấn động. Nếu như không tuân theo chỉ sợ sẽ có đại sự phát sinh.
Nhưng…
Liên quan cái rắm đến ta. Website TruyenLau.com
Lâm Phàm nhanh chóng bay lên, đi thẳng về phía đỉnh tháp cao.
Càng ở lân cận mật tàng Vạn Quật, tốc độ trái tim này nhảy lên cũng càng lúc càng nhanh. Bảo bối ngay ở phía trên. Mình rất nhanh có thể thu hoạch được rồi.
Nghĩ lại cũng làm người ta rất kích động.
Trong chốc lát, khi Lâm Phàm rời đi, tấm bia đá kia lóe ra hào quang nhỏ yếu.
Xuyên thấu tầng tầng mây trắng.
– Lúc nào mới đến đây.
Trong lòng của hắn có chút gấp gáp. Cái tháp cao này đến là cùng cao bao nhiêu. Hắn đã bay lâu như vậy rồi mà còn không lên tới đỉnh.
Ầm ầm!
Đột nhiên, bầu trời xuất hiện một vòng xoáy khổng lồ. Một uy thế kinh khủng, nhanh chóng bao phủ Lâm Phàm.
– A. Chuyện gì vậy? Đang yên đang lành mà tại sao có thể xuất hiện loại dị tượng này.
Hắn có chút nghi hoặc, chuyện này rốt cuộc là như thế nào. Rõ ràng hắn đã đến mật tàng Vạn Quật, lại còn có vụ này nữa chứ. Con mẹ nó, hoàn toàn chính là không muốn để người tiến vào mà.
Hưu!
Một quầng sáng từ phía dưới nhanh chóng cuộn tất cả lên. Một tấm bia đá trôi nổi ở trong vòng xoáy. Mười chữ lớn kia xuất hiện, còn có một giọng nói vang lên.
– Bước một bước, dập đầu một cái mới có thể đi vào mật tàng.
Giọng nói này ẩn chứa tinh thần uy áp kinh khủng khiến cho không gian cũng phải chấn động.
Lâm Phàm trợn trắng mắt, không có để ý đến uy áp mà tiếp tục bay lên phía trên.
Thật đúng là đủ ngốc.
Rõ ràng có thể bay, ai bệnh tâm thần mà muốn quỳ.
– Trở về!
Giọng nói kia lại tiếp tục vang lên, uy thế cường đại nghiền ép xuống. Ở dưới uy thế này, hư không giống như là sắp vỡ tan vậy, điều đó đủ để thấy được uy thế này cường đại cỡ nào.
Nhưng mà uy thế này cũng vẻn vẹn chỉ làm cho góc áo của Lâm Phàm bay phấp phới mà thôi.
– Trở về!
Giọng nói kia lại một lần nữa vang lên. Lần này, uy áp càng mạnh hơn. Hư không trong nháy mắt vỡ tan.
Lâm Phàm vùi đầu phi hành, không để ý chút nào. Giờ khắc này, hắn xem như minh bạch, mười chữ kia khả năng chính là một thử thách, hắn bay lâu như vậy đều không có đến đỉnh, nếu như vừa đi vừa quỳ trên thềm đá kia, chỉ sợ dù hết tuổi thọ cũng không leo lên đến cuối cùng được.
Đồng thời, hắn phát hiện trên những thềm đá kia còn tỏa ra uy thế trấn áp, chỉ sợ muốn leo lên một bậc cũng phải tiêu hao rất nhiều sức lực.
Thời gian dần trôi qua!
Giọng nói ‘Trở về’nguyên bản vang lên ở bên tai càng ngày càng nhỏ, thậm chí đến cuối cùng, có chút khàn khàn.
Tựa như là dùng quá nhiều sức mạnh, quang mang trên bia đá dần ảm đạm xuống.
Đúng lúc này.
Quang mang trên tấm bia đá tiêu tán, vòng xoáy trong hư không biến mất mà bia đá kia nhanh chóng rơi xuống mặt đất.
– Không liên quan đến ta, là chính ngươi kêu đến không còn khí lực.
Lâm Phàm lắc đầu. Hắn có cảm giác mật tàng này chính là do một người bị bệnh thần kinh làm ra, cũng không biết hô nửa ngày là để làm gì.
Cũng không lâu lắm.
Đến.
Lâm Phàm đã bay đến đỉnh núi. Một cánh cửa lớn đóng chặt mà ở giữa cánh cửa kia có một cái lỗ khảm.
Hắn lấy Vạn Quật chìa khoá ra, để vào trong đó.
Cửa đá ầm vang một tiếng rồi mở ra.
Lập tức, một quầng sáng óng ánh bạo phát ra.
– Ai nha, ánh sáng của tài phú chọc mù mắt của ta.
Lâm Phàm đưa tay, che mắt. Kém chút nữa là hắn bị ánh sáng của tài phú chọc mù mắt rồi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu