Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 385: THIÊN XUYÊN VẠN XUYÊN NỊNH NỌT KHÔNG XUYÊN*

– Không có khả năng, lão phu chính là U Minh Hắc Mãng vạn năm, cường giả chí cao vô thượng. Lão phu tuyệt sẽ không trở thành yêu sủng của ngươi.
U Minh Hắc Mãng gào thét, nói:
– Ngươi đừng si tâm vọng tưởng.
– Ngươi đã làm nhiều việc ác, tàn sát bao nhiêu sinh mệnh vô tội. Ta vốn định mang ngươi đi về hướng quang minh những ngươi lại không biết hối cải. Vậy ta chỉ có thể dùng nắm đấm chính nghĩa để giáo dục ngươi.
Lâm Phàm tiếc nuối lắc đầu, Vô Địch Chân Thân nâng tay trái chính nghĩa lên rồi một quyền đánh xuống.
Ầm!
Sức mạnh mênh mông nhanh chóng đánh vào trên thân thể của U Minh Hắc Mãng.
U Minh Hắc Mãng lập tức kêu lên thảm thiết.
– Chính nghĩa mới là lộ tuyến phát triển của tương lai. Ai cũng biết hối cải.
Vô Địch Chân Thân lại đấm ra một quyền, đánh thẳng vào đầu của U Minh Hắc Mãng. Cái đầu to lớn kia va chạm cùng mặt đất khiến nham thạch vỡ nát. U Minh Hắc Mãng phun ra một búng máu tươi.
Thấy cảnh này, ếch xanh không khỏi run rẩy. Nó cảm thấy nhân loại này thật là tàn nhẫn.
– Lão yêu, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt. Chủ nhân nhà ta đã nguyện ý cho ngươi cơ hội rồi. Ngươi cũng đừng không biết tốt xấu.
Nó cảm giác mình cần phải khuyên bảo lão yêu một chút. Bây giờ nó đã trở thành yêu sủng của người khác, nếu như có thể kéo một kẻ khác xuống nước cùng, vậy thì cũng có thể tìm kiếm chút an ủi.
– Con ếch xanh khốn khiếp kia, ngươi im miệng cho ta. Ngươi chính là nô lệ, nô tài. Lão phu tuyệt đối sẽ không trở thành yêu sủng của bất luận người nào, dù là chết cũng sẽ không.
U Minh Hắc Mãng giận dữ hét. Sau đó, hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm với ánh mắt dữ tợn và nói:
– Nhân loại, ngươi có gan thì giết ta đi.
– Lão yêu, ngươi làm sao lại không biết tốt xấu như thế.
Ếch xanh hét lên: Nguồn copy từ TruyenLau.com
– Chủ nhân, người cứ tiếp tục đánh hắn đi.
Lâm Phàm dừng động tác trong tay lại.
– Nếu như ngươi đã nói dù chết cũng không nguyện ý, vậy thì ta chỉ có thể chém ngươi mà thôi. Nguyên bản ta còn muốn lập lời thề công bằng với ngươi nhưng xem ra ngươi không trân quý. Vậy thì đi chết đi.
Trong chốc lát.
Ánh sáng lạnh lẽo bao phủ cánh tay trái của Vô Địch Chân Thân. Khí tức mênh mông bành trướng mà ra. TruyenLau.com
– Chờ một chút, để lão phu nghĩ lại.
Phát hiện nhân loại này thật sự muốn giết chết hắn, U Minh Hắc Mãng cũng kinh hãi, vội vàng chặn lại.
– Ừm?
Lâm Phàm dừng động tác trong tay lại, nói:
TruyenLau – Ta chỉ cho ngươi 3 giây, nói đi.
Ếch xanh rất khinh thường, thì thầm trong lòng, cái gì mà lão yêu ngàn năm với cả vạn năm, hiếp yếu sợ mạnh, cuối cùng còn không phải sợ hãi cúi đầu. Nhưng nghĩ đến mình có bằng hữu chung cảnh ngộ, tâm tình của nó liền tốt hơn nhiều, rốt cục lại có gia hỏa muốn khổ cực giống như bản thân mình.
Hắn cũng không tin lão yêu nguyện ý chết. Bị phong ấn tới tận vạn năm, vừa mới được ra ngoài liền bị người chém, dù ai cũng nhất định không thể nào tiếp thu được.
Trong mắt của U Minh Hắc Mãng lấp lóe tinh quang. Hắn trầm tư một lát rồi nói:
– Tốt! Ta U Minh Hắc Mãng có thể thề, trước khi ngươi chết, ta tuyệt đối sẽ không phản bội, trông coi ngọn núi như lời ngươi nói.
– Tốt.
Lâm Phàm cười, hắn đúng là không ngờ U Minh Hắc Mãng này sẽ đồng ý thề như này. Thật đúng là có ý tứ.
Mà lúc này, tâm tư của U Minh Hắc Mãng cũng rất sinh động.
Con đường tu luyện nguy cơ trùng trùng, cũng không biết sẽ phát sinh chuyện gì. Trong mấy vạn năm qua, có được mấy kẻ có thể ngao du thoải mái ở giữa thiên địa.
Hắn không tin nhân loại này có thể đi đến đỉnh phong của thế gian. Nếu quả thật kẻ này làm được, vậy thì nhận hắn làm chủ cũng không tính thua thiệt, nhưng nếu như hắn chết ở nửa đường, mình cũng có thể được tự do, từ đây độc bộ thiên hạ, không người có thể ngăn.
Nghĩ tới nghĩ lui, U Minh Hắc Mãng cũng cảm giác là mình kiếm lời.
Giờ phút này, thiên địa chấn động, lời thề thành.
Lâm Phàm không cần U Minh Hắc Mãng đã chết mà là cần một con còn sống, dù sao còn sống sẽ có tác dụng lớn hơn chết rất nhiều.
Khi Vô Địch Chân Thân buông tay ra, U Minh Hắc Mãng không ngừng vặn vẹo, cuối cùng biến thành một lão giả mặc áo đen. Lúc này, lão giả lộ vẻ rất suy yếu, xem ra đúng là phong ấn này tra tấn hắn không nhẹ.
– Về sau ngươi liền gọi là Tiểu Hắc.
Lâm Phàm nói.
Nghe được danh tự này, U Minh Hắc Mãng biến sắc. Sau khi trầm mặc một lát, dù cảm giác khó mà mở miệng, nhưng hắn vẫn nói:
– Chủ nhân, ta có tên rồi. Ta gọi…
– Làm sao? Ngươi đang kháng cự cái tên mà ta ban cho ngươi hay sao?
Lâm Phàm lộ vẻ không vui, có thể được mình ban tặng danh tự, đó là vinh dự bậc nào. Con Hắc Mãng này vậy mà nghi hoặc, kháng cự vinh dự này. Thật đúng là để cho người ta giận dữ.
Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, U Minh Hắc Mãng bất đắc dĩ gật đầu, nói:
– Chủ nhân, ta không có! Về sau lão phu liền gọi là Tiểu Hắc.
– Tiểu Hắc, tại sao ngươi lại bị phong ấn vậy?
Hắn đúng là rất có hứng thú đối với tình huống trước kia.
Tiểu Hắc cúi đầu, nói:
– Thưa chủ nhân, ta là bị Vạn Quật lão tổ phong ấn. Về sau hắn xé rách hư không, biến mất không thấy gì nữa. Đã qua vạn năm rồi, hắn cũng chưa từng bao giờ trở về, chỉ sợ là đã chết đi.
Ếch xanh nghe hắn nói thế liền phản bác:
– Làm sao có thể? Trước kia, ta đã gặp qua Vạn Quật lão tổ. Người này có thực lực cường đại. Cho dù ngươi chết, hắn cũng sẽ không chết.
– A. Ếch xanh, xem ra ngươi biết rất nhiều.
Lâm Phàm nhìn về phía ếch xanh, nở nụ cười tươi. Ếch xanh này sống thật lâu, hơn nữa nhìn bộ dáng không giống như là người nơi này.
– Đó là đương nhiên, trên đời không có thứ gì mà ếch xanh ta lại không biết cả. Kiến thức của ta những người như các ngươi há lại có khả năng tưởng tượng.
Vừa dứt lời, ếch xanh cảm thấy mình bị người tóm lấy. Nó lập tức gào lên thê thảm:
– Chủ nhân tha mạng. Ta sai rồi. Về sau, ta sẽ không bao giờ cuồng vong nữa.
– Chủ nhân 666. Chủ nhân uy vũ bá khí. Chủ nhân đẹp trai nhất thiện hạ. Chủ nhân có thực lực kinh thiên động địa, người khác chỉ cần nhìn thấy chủ nhân sẽ lập tức cúi đầu cúng bái.
Vỗ mông ngựa không tệ, để Lâm Phàm rất thoải mái, cũng ấn chứng cho câu nói thiên xuyên vạn xuyên chỉ có nịnh nọt không xuyên."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu