Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 311: ĐỪNG NÓI TRỘM, NÓI CẦM


Đối với những ánh mắt khác thường ở chung quanh, Lâm Phàm trực tiếp coi như là không khí. So với điểm tích lũy, những ánh mắt này tính là gì.
– Lão sư, việc cấp bách bây giờ chính là đưa những đứa bé này trở về với cha mẹ của chúng.
Thiên Tu rất muốn ra tay, dùng uy thế tuyệt đối trấn áp đám người của Thiên Thần giáo này, một lần nữa gây dựng lại hình tượng trưởng lão uy nghiêm ở trong lòng của các đệ tử chung quanh.
Tuy nhiên lại bị đồ nhi giành trước khiến cho hắn cảm thấy có chút tiếc nuối.
– Ừm.
Thiên Tu gật đầu, nói:
– Hoàn toàn chính xác là cần đưa trở về. Bây giờ trên khắp Viêm Hoa tông đều xuất hiện hiện tượng trẻ con mất tích, xem ra đều là hành vi của Thiên Thần giáo. Đám người này chưa diệt trừ thì Viêm Hoa tông ta còn chưa yên ổn được.
Muốn trở nên cường thịnh, tất phải trừ nội hoạn.
Bên ngoài tông môn cường đại san sát, có không ít tông môn vẫn nhìn chằm chằm vào lãnh địa của Viêm Hoa tông. Mặc dù còn không có lộ ra răng nanh, nhưng chỉ cần nhắm mắt cũng có thể cảm thấy.
Đối với Viêm Hoa tông, Thiên Thần giáo là một mầm họa lớn, ảnh hưởng đến sự phát triển của Viêm Hoa tông. Nếu như có thể nhanh chóng hủy diệt mới là điều tốt nhất.
Cho dù là không thể diệt trừ toàn bộ thì cũng muốn ép cho Thiên Thần giáo không dám ra ngoài làm càn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Bây giờ nghĩ lại, mình lưu Đại Yêu Sư lại tại Nhật Chiếu tông, ngược lại là một quân cờ tốt.
Để cho hắn điên cuồng nghiên cứu, tiến hành dung hợp. Chờ ngày nào đó thật sự phát sinh chiến tranh thì đám người Nhật Chiếu tông sẽ biết đến cùng là ai nhận thua trước.
Lúc này, Lâm Phàm nhìn quanh, nói:
– Những đứa bé này đều là bị Thiên Thần giáo bắt cóc. Hiện tại có vị sư đệ nào nguyện ý hộ tống những đứa bé này về nhà an toàn hay không? TruyenLau
Vừa dứt lời.
Cả đám người trở nên rối loạn tưng bừng.
– Chúng ta nguyện ý.
Lúc này, rất nhiều đệ tử đứng dậy, hơn nữa những người này đều có tu vi Địa Cương cảnh.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Những đệ tử có chỉ tu vi Tôi Thể cảnh kia cũng rất muốn làm, thế nhưng mà tu vi quá thấp, cho nên không dám mở miệng.
– Sư huynh, chúng ta cũng rất muốn đi nhưng mà tu vi của chúng ta quá yếu. Nếu trên đường về gặp phải nguy hiểm, chúng ta cũng không thể bảo vệ an toàn cho những đứa bé này.
Lâm Phàm nhẹ gật đầu, cảm thấy rất vui mừng. Hắn hi vọng tông môn có thể đoàn kết nhất trí, đồng thời cũng ưa thích tông môn có tranh đấu công bằng, bởi vì chỉ có tranh đấu công bằng mới có thể làm cho các đệ tử tiến bộ nhanh hơn.
Nếu như chỉ có bình yên, không có xung đột gì bộc phát, bất cứ chuyện gì đều giúp đỡ lẫn nhau thì cũng không phải là chuyện tốt đối với tông môn, mà là mãn tính tử vong bên trong an nhàn.
Nhất là dưới tình huống loạn thù trong giặc ngoài này của Viêm Hoa tông bây giờ.
– Rất tốt, tu vi tạm thời thấp thì cũng không nên gấp, từ từ tu luyện cuối cùng rồi sẽ mạnh lên. Số đan dược Nhân giai này mọi người lấy về đi, cố gắng tu luyện, chờ đến khi mạnh lên sẽ giúp được tông môn nhiều hơn.
Lâm Phàm khoát tay. Từ trong nhẫn trữ vật, một đống đan dược như là một con trường long bay ra, rơi vào trong tay những đệ tử có tu vi Tôi Thể cảnh ở đây.
Đan hương mê người, số lượng kinh người.
Một người mười viên đan dược, ba viên Nhân giai thượng phẩm, hai viên trung phẩm, năm viên hạ phẩm.
Giờ khắc này, các đệ tử có tu vi Tôi Thể cảnh kia triệt để hưng phấn, con mắt đều trợn to rồi, thậm chí còn lộ ra màu máu nữa. Đối với bọn họ, mười viên đan dược này chính là một món tiền khổng lồ.
Bọn họ muốn có được mười viên đan dược này, cũng không biết phải phấn đấu trong bao lâu nữa. Dù sao trong số mười viên này còn có đan dược Nhân giai thượng phẩm cực kỳ trân quý.
Phải biết rằng, ở trong tông môn, cho dù là muốn mua một viên đan dược Nhân giai hạ phẩm đều cần mấy ngàn Viêm Hoa Tệ. Hơn nữa bọn họ có thể cảm giác được, phẩm chất của những viên đan dược này cũng rất cao, có lẽ hiệu quả phải mạnh hơn một, hai thành so với đan dược của tông môn.
Thiên Tu khẽ gật đầu, càng ngày hắn càng cảm thấy hài lòng đối với tên đồ đệ này của mình.
Dù sao địa vị hiện giờ của đồ đệ mình đã khác biệt. Hắn đã trở thành phong chủ của một ngọn núi, không chỉ cần có thực lực cường đại mà còn cần các đệ tử khác trong tông môn ủng hộ.
Đống đan dược Nhân giai vừa nãy e rằng cũng phải có mười, hai mươi ngàn viên, vậy mà hắn có thể thoải mái đưa ra ngoài. Hiển nhiên ở bên ngoài đồ đệ này của mình cũng đạt được không ít kỳ ngộ.
Không sai. Không sai. Không hổ là đồ đệ của Thiên Tu ta.
Lúc này, Lâm Phàm lại nhấc ngón tay, nói:
– Các sư đệ có tu vi đến Địa Cương cảnh cũng cần phải có đan dược phụ trợ. Số đan dược này mấy người cứ cầm đi, cố gắng tu luyện, nhanh chóng cường đại lên.
Trong chốc lát, từ trong nhẫn trữ vật của Lâm Phàm,một con rồng bằng đan dược khổng lồ bay ra.
Con rồng này còn cường đại hơn so với con rồng do đan dược Nhân giai tạo thành vừa rồi, đan hương tản ra khắp cả một vùng.
Khi những đệ tử Địa Cương cảnh kia nhìn thấy năm viên đan dược Huyền giai xuất hiện ở trong tay của mình, trong chốc lát đều trợn tròn mắt.
Bởi vì phẩm chất của những viên đan dược Huyền giai này đều là trung phẩm, thậm chí còn có thượng phẩm.
Bây giờ nơi này có nhiều người như vậy, số lượng đan dược mà Lâm sư huynh bỏ ra chỉ sợ cũng phải đến 10,000 viên.
Khiếp sợ!
Tất cả mọi người đều khiếp sợ. Bọn họ đã không dám tưởng tượng, đây là tài phú cỡ nào, ban thưởng lớn cỡ nào.
– Tạ sư huynh ban thưởng.
Các đệ tử sôi trào lên, hận không thể ôm lấy đùi Lâm Phàm mà hôn.
Đối với bọn họ, đây là một món tiền khổng lồ.
Bọn họ đương nhiên là biết được Viêm Hoa tông nghèo, cho nên không thể giống như là mấy tông môn cường đại, mỗi tháng miễn phí cung ứng đan dược cho đệ tử tu luyện được.
Hết thảy mọi thứ đều cần chính bọn họ cố gắng.
Thiên Tu nguyên bản rất bình tĩnh, thế nhưng mà khi nhìn thấy đồ nhi lấy ra nhiều đan dược như vậy, hắn cũng trợn tròn mắt.
Mặc dù phẩm giai của những viên đan dược này không cao nhưng mà tính ra đây cũng là một món tiền khổng lồ.
– Đồ nhi, thời gian qua ngươi đã trải qua những chuyện gì vậy?
Thiên Tu không dám tin hỏi.
Lâm Phàm bình tĩnh cười cười, nói:
– Không có gì đâu lão sư, đều là mấy việc nhỏ mà thôi.
Số đan dược này tính cái gì? Trong nhẫn trữ vật của hắn hiện tại còn có rất nhiều, toàn bộ tài nguyên của cốc Thiên Hiểm đều bị hắn cướp sạch mà.
Đây chính là số lượng đan dược dành cho mấy trăm nghìn người tu luyện trong một năm đó.
Bây giờ đan dược mà hắn cho đi cũng chỉ là một góc của tảng băng mà thôi.
Nhưng lúc này, hắn cũng có cảm giác nên vì tông môn mà làm chút gì đó.
– Các vị sư đệ không cần hưng phấn, sau này sẽ càng ngày càng tốt. Mà ở chỗ này, ta muốn công bố một việc. Sau một tháng nữa, ta sẽ tổ chức một trận tranh tài, thi đấu giữa các đệ tử phân biệt giành cho các đệ tử nội ngoại môn, tổng cộng có sáu hạng thi đấu."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu