Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 513: TA KÉM CHÚT KHÔNG NHỊN ĐƯỢC NGHĨ ĐÁNH NGƯƠI TƠI BỜI

"Ừm. Ở nhà không có việc gì cho nên ta mới tùy tiện tu luyện một chút, không ngờ lại có thể đột phá. Thật đơn giản, không có gì lớn."
Mặc Kinh Trập xem thường, nói rất nhẹ nhõm.
Lâm Phàm thật sự muốn rút kiếm chém chết kẻ hay trang bức này, nhưng cuối cùng hắn vẫn nhịn được.
Thiên phú của Mặc Kinh Trập hoàn toàn chính xác rất cao. Mặc dù, hắn không có tu luyện Kinh Long Đại Thiên Công tới tình trạng có được nhiều đặc tính như mình vậy nhưng lại tự mở ra một con đường mới.
Tại Dung Nham hiểm địa, kẻ này lấy đại nghị lực, chịu đựng mọi loại thống khổ, dẫn Cương Hỏa vào trong cơ thể, từ Kinh Long Đại Thiên Công sáng tạo ra Địa Viêm Kinh Long Khí. Chuyện này quả thật làm cho người ta bội phục, thậm chí có thể nói là phúc lớn mạng lớn.
Dù sao dẫn Cương Hỏa vào trong cơ thể là một việc rất nguy hiểm, nếu là không cẩn thận, bản thân có thể bị đốt thành tro bụi.
"Nói đi! Ngươi tới tìm ta có chuyện gì."
Hiện tại, hắn chỉ muốn đá gia hỏa này về thành Linh Phong, tuyệt đối đừng đợi ở bên cạnh mình. Nếu không mình cũng không biết sẽ dẫn tới phiền toái gì.
Mặc Kinh Trập có chút thương cảm, nói:
"Lâm huynh, làm sao mà ngươi lại lãnh đạm như vậy? Mặc Kinh Trập ta đã coi ngươi là bằng hữu rồi mà, chí ít ngươi cũng phải cười lên chứ."
Khóe miệng của Lâm Phàm hơi co giật. Muốn ta cười sao? Vậy thì dễ thôi! Chỉ cần ngươi đứng yên cho ta đập một trận là được rồi. Đương nhiên đó chỉ là suy nghĩ trong lòng của hắn mà thôi.
"Khuôn mặt tươi cười đây, hiện tại ngươi có thể nói đi."
Lữ Khải Minh yên lặng lui xuống. Hắn cũng đã cảm giác được người vừa đến này không giống người thường, không thích hợp.
"Vậy thì tốt rồi, ngươi cười thì ta cũng vui vẻ. Đây mới là bạn tốt."
Mặc Kinh Trập cười xán lạn.
"Đoạn thời gian này, ta ở nhà quá chán cho nên bình thường ta cũng hay tu luyện. Nhưng bởi vì quá mức nhàm chán, lại trải qua sự kiện Thiên Thần giáo kia, ta cảm giác mình không thể sống uổng thời gian ở trong nhà được, nhất định phải làm chút chuyện mới..."
"Nói điểm chính đi."
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lâm Phàm đưa tay, khoác lên trên vai Mặc Kinh Trập, nhẹ nhàng dùng lực bóp một cái.
Mặc Kinh Trập cảm thụ áp lực ở trên vai, ngẩng đầu, sau đó một tay đập vào mu bàn tay của Lâm Phàm, gật đầu.
"Ta phát hiện tung tích của Thiên Thần giáo."
"Ở đâu?"
Lâm Phàm gaait mình nói. Hắn vẫn muốn tìm kiếm tung tích của Thiên Thần giáo. Lần trước có thể phát hiện khu thứ sáu cũng là bởi vì vận khí của hắn tốt, gặp được kẻ có xương cốt mềm. Nhưng những khu khác ẩn tàng thật sự là quá sâu, muốn tìm kiếm được khó như lên trời.
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Chuyện kể ra thì rất dài. Dù sao cũng thật khó để phát hiện tung tích của đám người kia. Nhưng Mặc Kinh Trập ta là ai cơ chứ, tâm tư kín đáo, đầu óc linh hoạt, thông minh tuyệt đỉnh..."
Mặc Kinh Trập cảm thán, thần sắc dần dần kích động tựa như là rất khó tin tưởng mình sẽ là người như vậy.
"Nói điểm chính đi! Nếu ngươi còn tự luyến nữa, ta thật sẽ không nhịn được mà đánh chết ngươi."
Lâm Phàm đã không thể nhịn được nữa. Hắn thật sự không muốn nói chuyện cùng gia hỏa này nữa, thậm chí còn không muốn gặp mặt.
"Lâm huynh, ngươi không thể nói như vậy. Chúng ta là bằng hữu. Từ trước đến nay, đối đãi bằng hữu, Mặc Kinh Trập ta luôn thực tình chân ý. Trước kia, đã từng có một người, nhưng kẻ đó lại khiến cho ta cảm thấy trơ trẽn, bây giờ ngươi..."
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Tốt. Đừng nói nữa! Bây giờ, ta không còn một chút hứng thú nào đối với Thiên Thần giáo nữa, cũng không muốn biết ngươi đến cùng là phát hiện cái tung tích gì. Ta muốn đi bế quan, ngươi đừng quấy rầy ta."
Lâm Phàm thật không muốn hỏi, cứ tiếp tục như vậy, e rằng hắn thật sự là rất khó ngăn chặn xúc động đánh đối phương một trận tơi bời.
"Thôi được rồi, là ở Sông Thiên Thủy. Ở nơi đó, ta phát hiện tung tích của Thiên Thần giáo."
Mặc Kinh Trập đột nhiên nói.
Sông Thiên Thủy.
Nơi này hắn biết, đó là một chỗ thần kỳ, nước từ trên trời rơi xuống, thuộc về Vô Căn Chi Thủy. Ai cũng không biết trên trời này tại sao có thể có dòng nước chảy xuống như vậy.
Dù là tông môn đi dò xét, cũng không tra ra được nguyên nhân, bởi vậy nơi này trở thành một chỗ tương đối thần kỳ của Viêm Hoa tông.
Lâm Phàm nguyên bản còn cho rằng nơi này sẽ là một chỗ bí cảnh nhưng cuối cùng được biết, đây không phải là bí cảnh mà là tự nhiên hình thành.
"Lão Hắc, ngươi biết Sông Thiên Thủy này hình thành như thế nào hay không?"
Đang quấn quanh ở trên Vô Địch phong, phun ra nuốt vào vô cùng vô tận Địa Cương chi lực, tu bổ nhục thân, lúc này lão Hắc mở miệng.
"Lão nô cũng không biết. Trước đây thật lâu, sông Thiên Thủy này cũng đã tồn tại, không người nào biết được nó hình thành như thế nào, chém không đứt, cản không được, lấy không hết, nhưng cái hồ này lại vĩnh viễn bảo trì dung lượng nhất định."
Không ngờ ngay cả lão Hắc cũng không biết.
Bản thể của lão Hắc là U Minh Hắc Mãng, là cường giả sống từ mấy chục nghìn năm trước, niên đại đã lâu. Ngay cả hắn cũng không biết, có thể thấy được sông Thiên Thủy này là thần bí cỡ nào.
Thiên Thần giáo xuất hiện ở nơi đó, có chút khả năng là tổng bộ của chúng ở đó nhưng có lẽ chỉ là đi ngang qua. Nhưng bất kể như thế nào, hắn đều phải đi qua kiểm tra một chút.
"Mặc Kinh Trập ta cũng coi như là một người có kiến thức rộng rãi, vậy mà chưa bao giờ thấy qua con rắn lớn như vậy còn có thể mở miệng nói tiếng người nữa."
Mặc Kinh Trập đi đến biên giới của đỉnh núi, nhìn xuống phía dưới, có chút kinh ngạc, có chút hiếu kỳ.
"Tiểu tử, bản tọa là U Minh Hắc Mãng, không phải là rắn, chú ý từ ngữ mà ngươi sư dụng."
Lão Hắc không nói thêm gì nữa. Hắn cũng không muốn để ý đến người này.
Hắn đã lập lời thề cùng Lâm Phàm, khi đối phương còn sống thì hắn sẽ trấn thủ Vô Địch phong. Bây giờ, tu vi của Lâm Phàm đã đạt tới Thiên Cương cảnh tầng năm. Chuyện này khiến cho hắn cảm thấy chấn kinh, cảm thấy thiên phú của Lâm Phàm quá mạnh, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì Lâm phàm rất có thể sẽ trở thành Bán Thần.
Khi đó, tuổi thọ của Lâm Phàm sẽ được nâng cao nhưng cũng may, tuổi thọ của Bán Thần cũng không phải là vô cùng vô tận. Rồi cũng sẽ có một ngày, hắn sẽ được tự do.
Mặc Kinh Trập vốn định nói cái gì đó nhưng nhìn thấy Lâm Phàm giống như muốn rời khỏi, lập tức hô lên:
"Lâm huynh, ta đi chung với ngươi."
Lâm Phàm không có để ý đến Mặc Kinh Trập. Bây giờ, hắn muốn đi qua kiểm tra một chút.
"Không cần, ngươi quá yếu, đi theo sẽ cản trở ta."
Nghe lời này, Mặc Kinh Trập lập tức biến sắc, giống như bị thương nặng vậy.
"Lâm huynh lại chê ta quá yếu. Mặc Kinh Trập ta thiên tư tung hoành, không ngờ lại có ngày bị người nói yếu..."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu