Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 554: TA LÀ NGƯỜI ĐƯỢC TÔNG MÔN KHÂM ĐIỂM

Ngay sau đó, hết con nhộng này đến con nhộng khác vỡ tan, thi thể trần truồng rơi xuống đều dính chất lỏng sềnh sệch.
Lâm Phàm đột nhiên nhớ tới công pháp mà lão sư đã từng nói tới, cũng chính là pháp môn để Thiên Thần giáo bồi dưỡng những tử sĩ quái dị kia.
"Lâm phong chủ, với hành vi người người oán trách bực này, chúng ta nhất định phải diệt trừ Thiên Thần giáo."
Kim trưởng lão phẫn nộ nói.
Lạch cạch!
âm thanh xương cốt di động vang lên. Những thi thể trên mặt đất bắt đầu chuyển động. Tất cả đều làm những tư thế mà người bình thường không có khả năng làm được.
Để ý kỹ, Lâm Phàm nhìn thấy trong miệng không răng chứa đầy chất lỏng sền sệt, tanh hôi, nhất là từng đôi mắt vô thần.
Nhưng vào lúc này, phương xa có ánh sáng sáng lấp lóe. Lâm Phàm đưa mắt nhìn lại thì phát hiện ra là một pho tượng sừng sững ở đó.
Khi những thi thể này phá vỡ con nhộng rơi xuống, trên pho tượng truyền đến một loại sức mạnh âm u nào đó.
"Giáo Vương!"
Lâm Phàm trầm giọng rồi vừa sải bước ra, đi thẳng tới trước mặt pho tượng. Sức mạnh mà pho tượng tản mát ra cũng nhanh chóng hình thành vòng bảo hộ. Thế nhưng mà khi chạm đến Lâm Phàm, vòng bảo hộ trong nháy mắt vỡ tan, hóa thành vô số điểm ánh sáng xám. TruyenLau.com
Lâm Phàm vươn tay, chộp vào mặt của pho tượng.
"Cuối cùng cũng có một ngày, lão tử sẽ đánh gãy năm chi của các ngươi."
Xoạt xoạt!
Vừa nói xong, Lâm Phàm dùng sức, pho tượng xuất hiện vô số vết nứt, sau đó vỡ vụn.
Lập tức, tiếng kêu thảm thiết thê lương truyền đến. Không có nhận được sức mạnh của Giáo Vương gia trì, thân thể của những đứa trẻ phá kén chui ra kia khô nứt, tựa như là mất đi chất dinh dưỡng vậy. Toàn bộ ngã trên mặt đất, không hề động đậy nữa. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Kim trưởng lão sắp xếp người an táng những đứa trẻ này, còn ngươi theo ta đi ra."
"Vâng."
TruyenLau Vừa rồi, trong chốc lát, khí tức phát tán ra từ trên người của Lâm phong chủ để bọn họ sợ hãi. Mà chỉ khí tức đã có thể làm cho bọn họ cảm thấy sợ hãi, vậy thì thực lực...
Khi Lâm Phàm đại chiến với Bán Thần cảnh thì bọn họ cũng không ở tông môn mà vẫn một mực ở bên ngoài tìm kiếm tung tích của Thiên Thần giáo, còn không biết chuyện thế này xảy ra.
"Các ngươi làm thế nào phát hiện nơi này?"
Hiện tại, Lâm Phàm chỉ muốn hiểu rõ chuyện ở đây. Thiên Thần giáo ẩn tàng quá sâu, sâu đến mức đáng sợ. Dù hắn có ở bên ngoài tìm kiếm trong thời gian dài cũng khó có thể tìm kiếm được tung tích của Thiên Thần giáo. Trừ phi vận khí bạo rạp, nếu không thì hắn cũng chịu.
"Lâm phong chủ, ngày đó, ta cùng các sư huynh đệ chuẩn bị đi đến thành Hổ Vân để kiểm tra một phen. Khi vào trong thành, chúng ta phát hiện có không ít người của thành Hổ Vân đang tìm kiếm hài tử của nhà mình. Lúc ấy chúng ta liền biết mình đã tới chậm một bước, bởi vậy không muốn nghỉ ngơi mà chuẩn bị tiếp tục ra khỏi thành tìm kiếm."
"Khi đó, Chân Hạc sư đệ lại nói với chúng ta, bà lão vừa mới ra khỏi thành có vấn đề. Cho nên, chúng ta bí mật đi theo, cuối cùng đến nơi này."
Kim trưởng lão nói hết những gì mình biết.
Lúc đó, khi thấy tình huống ở nơi này, lửa giận trong lòng bọn họ cũng triệt để bạo phát ra.
"Thành chủ cùng đệ tử trấn thủ thành Hổ Vân đều là ăn cơm khô hay sao?( ý chỉ kẻ vô dụng) Chuyện thế này xảy ra mà bọn họ lại còn không truy tra?"
Lâm Phàm hỏi.
Kim trưởng lão cúi đầu, nói:
"Lâm phong chủ, ta cho rằng bọn họ thất trách. Lúc ấy ta cùng các sư huynh vào thành thì không người trông coi cửa thành, trong thành cũng không có thị vệ tuần tra, hoàn toàn thuộc về thành trì không phòng ngự. Nếu Thiên Thần giáo muốn xâm lấn thì có thể nói là dễ như trở bàn tay."
"Thật là khiến cho người ta khó chịu."
Lâm Phàm rất nhức đầu. Càng tiếp xúc, hắn càng cảm thấy bên trong Viêm Hoa tông không chỉ có Thiên Thần giáo làm loạn mà ngay cả thành chủ cùng đệ tử trấn thủ thành trì đều coi thường con dân. Tất cả những kẻ như này thật sự là nên giết.
Lúc này, mấy vị trưởng lão đi tới.
"Lâm phong chủ, tất cả đều đã an táng tốt."
"Đi! Tất cả cùng ta đi đến thành Hổ Vân."
Lâm Phàm nói. Hiện tại hắn muốn xem xem tình huống đến cùng là như thế nào.
Thành Hổ Vân.
Trong đại điện thành chủ.
Mấy người có thân phận tôn quý ngồi ở quanh bàn.
Nơi này có hai đại gia tộc của thành Hổ Vân là Phong gia cùng Trương gia.
Trong đó tộc trưởng Phong gia cầm tràng hạt, nói:
"Gần đây trong thành có không ít trẻ em mất tích, ai có thể ra mặt đi thăm dò việc này một chút hay không. Gần đây, nhân thủ của Phong gia ta không đủ, khó mà giúp một tay."
Tộc trưởng Trương gia lắc đầu, nói:
"Ta thấy chuyện này chỉ có thể xin mời thành chủ cùng Quan đại nhân ra mặt. Bây giờ lòng người trong thành đều vô cùng bàng hoàng, bọn họ đều đang thỉnh cầu thành chủ cùng đại nhân ra mặt, tìm những đứa trẻ kia về."
Mà ở phía trên, hai chỗ chủ vị phân biệt ngồi hai người.
Một người chính là thành chủ Thành Hổ Vân, một người khác thì là đệ tử Viêm Hoa tông trấn thủ thành Hổ Vân, Quan Nguyệt Sơn.
Nhưng lúc này, hai người liếc nhìn nhau.
"Việc này còn phải giao cho thành chủ mới được, ta chỉ phụ trách trấn thủ thành Hổ Vân an toàn, chuyện còn lại không liên quan đến ta."
Quan Nguyệt Sơn nói.
Thành chủ vuốt nhẹ chòm râu hình chữ bát, tỏ vẻ khó xử, nói:
"Gần đây giống như không có trẻ em mất tích đi, hiển nhiên đối phương đã rời khỏi. Chúng ta muốn đi tìm kiếm, không thể nghi ngờ là mò kim đáy biển, khó càng thêm khó."
Lúc Lâm Phàm dẫn theo trưởng lão vào thành, hắn liền phát hiện có con dân của Viêm Hoa tông đứng ở cửa thành, cầm tờ giấy tìm người dán lên tường thành.
"Lão huynh, xin hỏi khi trẻ em mất tích, thành chủ có phái người thay các ngươi tìm kiếm hay không?"
Nghe được có người nói chuyện, nam tử đang dán giấy kia ngẩng đầu nhìn đối phương, lắc đầu, nói:
"Không có..."
"Ha ha!"
Lâm Phàm cười lạnh. Hắn không ngờ thành chủ còn không phái người tìm kiếm, thật sự là đáng chết. Sau đó, hắn dẫn theo các trưởng lão, đi về phía trước.
"Lâm phong chủ, bây giờ chúng ta đi đâu?"
Kim trưởng lão dò hỏi.
Lâm Phàm thản nhiên nói:
"Nếu đã tới, vậy dĩ nhiên không thể không hỏi, chúng ta đi phủ thành chủ."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu