Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 632: SỰ RA ĐỜI CỦA DIỄN VIÊN GẠO CỘI

"Ai muốn tạo phản, to gan vậy."
Lúc này, Lâm Phàm bước ra từ trong đám người.
"Bọn họ, chính là bọn họ"
Ông lão thấy có người hỏi, nâng ngón tay gầy đét lên, chỉ vào đám người Nhạc Hồi Thiên:
"Bọn họ đang muốn lật đồ đại đế Viêm Hoa tông. Năm đó những gia tộc này vì trợ giúp Viêm Hoa đại đế, đã bỏ ra cái giá cực lớn, hôm nay ngay cả hậu nhân cũng bị bắt lại, đây chính là tạo phản. Hôm nay, lão già sẽ dùng nhiệt huyết còn lại trên cơ thể này, để cho các ngươi biết, các ngươi đã phạm phải sai lầm lớn cỡ nào."
"Ai nha!"
Giờ khắc này, ông giã ném cây gậy trong tay đi, muốn đâm vào tượng đá ở cửa để tự tử.
"Nhị gia gia, không thể."
Tộc trưởng của Chu gia lập tức tiến lên kéo ông lão lại, đồng thời nhỏ giọng nói:
"Chỉ cần con ta có thể ra ngoài, bao nhiêu tiền ta cũng trả."
Ông lão hiểu ý, sau đó hô to:
"Ngươi đừng kéo lão già này, để lão đâm chết ở đây, dùng máu của ta, để tỏ rõ sự bất công này."
Mọi người ở xung quanh, thấy tình huống này, đều tức giận không thôi, bọn họ biết ông lão này là người như thế nào, sống rất lâu, địa vị ở thành Vạn Hà cũng rất cao.
Tứ đại gia tộc mặc dù không coi lão ra gì nhưng ngoài mặt, vẫn tỏ vẻ rất tôn kính.
Có điều tuyệt đối cũng không phải thứ gì tốt, chỉ là có tuổi nghề thâm niên, cho nên bọn họ không dám nói thêm cái gì.
"Con mẹ ngươi thật giỏi diễn trò, già vậy rồi còn lắm chuyện." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Phàm lắc đầu, hơi buồn cười.
"Đệ tử Nhạc Thiên Hồi tham kiến sư huynh."
Nhạc Thiên Hồi cung kính nói.
Tộc trưởng Chu gia thấy có người đến, lại ngây người đứng tại chỗ, ông vĩnh viễn cũng sẽ không quên một màn ngày đó, có lúc nhắm mắt lại, cũng có thể nghĩ tới.
TruyenLau "Lâm phong chủ."
Tộc trưởng Chu gia cúi đầu, không dám càn rỡ ở trước mặt người này.
Lão giả thấy những người này cung kính như thế, lập tức hiểu, xem ra vị này là một nhân vật lớn, sau đó năng lượng diễn trò tăng lên mười phần:
"Hoá ra là đại nhân tới, vậy lão đây sẽ đập đầu vào tượng đá trước mặt đại nhân, để đại nhân nhìn xem, máu của lão già này vẫn còn nóng." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nói xong, lập tức lao đầu qua.
Ông lão nghĩ, đợi lát nữa tộc trưởng Chu gia không kéo lấy lão, vậy thì nhất định vị đại nhân này sẽ kéo.
Chỉ có điều, ông nghĩ sai rồi, tộc trưởng Chu gia đứng ở nơi đó, không dám lộn xộn.
Mà Lâm Phàm thì bắt đầu trao đổi với Nhạc Hồi Thiên, đối với ông lão đang muốn đập đầu vào tượng đá kia chẳng có chút hứng thú nào.
Đập thì đập đi.
Chỉ là khi đó, phải dọn dẹp vết máu có chút phiền phức mà thôi.
Lúc ông lão chuẩn bị đập vào tượng đá, lại phát hiện không có ai ngăn mình lại, nhất thời hoảng sợ, sau đó làm bộ trật chân té, ngã nhào xuống đất.
Ông lão nước mắt giàn giụa, cầm hòn đá to bằng hạt gạo ở dưới chân lên, đầy vẻ bi thương chỉ vào nó:
"Được lắm, được lắm, ngay cả một cục đá, cũng muốn ngăn lão già này, thiên lý ở đâu, Viêm Hoa đại đế ở đâu chứ."
"Lâm sư huynh, cái này..."
Lâm Phàm xua tay:
"Không cần phải để ý đến, làm xong chuyện của các ngươi là được."
"Vâng."
Nhạc Hồi Thiên gật đầu.
Lâm Phàm nói:
"Kim trưởng lão đâu?"
"Kim trưởng lão đang tuần tra ở ngoại thành, khoảng thời gian trước, có giáo đồ của Thiên Thần giáo đi ngang qua, bị Kim trưởng lão giết chết mấy người, còn lại đều chạy hết. Kim trưởng lão lo sẽ còn có giáo đồ ẩn núp, gần đây vẫn luôn ở ngoại thành kiểm tra."
Nhạc Hồi Thiên nói.
Lúc này, ông lão kia kéo ống tay áo của Lâm Phàm:
"Vị đại nhân này, lão muốn chết để tỏ rõ ý nguyện nhưng hòn đá này lại cản đường đi, đó chính là thiên ý, thiên ý không thể để lão đây chết đó"
"Tổ tiên Chu gia của tứ đại gia tộc trong Vạn Thành, đã từng vì Viêm Hoa đại đế cúc cung tận tụy, góp hết gia tài, lật đổ bạo quân, mà Viêm Hoa đại đế có ân với những điều này, lập quy củ, sau này gia tộc của các thành phụ thuộc vào Viêm Hoa tông nhưng mỗi tộc tự phát triển riêng, hôm nay đời sau của Chu gia đã có công lao hiển hách, chỉ là đả thương một thương nông, sao lại phải chịu sự đối đãi này chứ."
Ông lão nói vô cùng cảm động, dường như đang dùng một trái tim chân thật để cảm động đến Lâm Phàm, khiến hắn nhớ lại một thời đã qua.
"Hai người các ngươi qua đây."
Lâm Phàm ngoắc tay, gọi hai tên đồ đệ tới:
"Mỗi người đỡ một bên cánh tay, đưa ông lão này về cho ta, đừng có chuyện gì cũng chĩa mũi vào."
"Vâng, sư huynh."
Hai tên đệ tử gật đầu, sau đó trực tiếp nhấc ông lão lên, lôi về phía xa.
"Các ngươi không thể như vậy, đây là các ngươi đang tạo phản."
Ông lão gào rát cổ họng nhưng hai tay lại bị hai tên đệ tử kẹp lấy, đương nhiên không có bất kỳ đường phản kháng nào.
"Tộc trưởng Chu gia, ông muốn làm gì?"
Lâm Phàm hỏi.
Cơ thể tộc trưởng khẽ run lên, vội vàng tiến lên:
"Lâm phong chủ, xin tha thứ, con ta vẫn còn nhỏ, chỉ vì xung động gây ra chuyện, xin cho một lần cơ hội."
"Con ông bao nhiêu tuổi?"
Lâm Phàm hỏi.
"Hai... hai mươi bốn."
Lâm Phàm cười:
"Đã không nhỏ nữa, đừng nói chuyện này nữa nhưng ông cứ yên tâm, Quyển phong chủ thành lập “Đường quản lý thành trì tông môn” cũng không phải để đối phó gia tộc các vị, mà là Thiên Thần giáo hoành hành, không thể không đề phòng, nếu thiếu gia Chu gia này gây chuyện, vậy thì ở đây tự sửa đổi là được."
Sau đó nhìn về phía người dân ở xung quanh, cười nói:
"Các con dân của Viêm Hoa tông, “Đường quản lý thành trì tông môn”, mặc dù dùng để chống lại Thiên Thần giáo nhưng bất kể như thế nào, cũng là đường khẩu của tông môn, cho nên có xảy ra chuyện gì không công bằng phải lẽ, có thể tới nơi này thông báo, chuyện gì có thể can thiệp sẽ can thiệp, mà chuyện không thể chắc cũng không có."
Người dân vây xem xung quanh, trên mặt đầy vẻ vui mừng, bọn họ thật sự rất thích “Đường quản lý thành trì của tông môn”, nó khiến bọn họ có được cảm giác an toàn tuyệt đối.
Chu gia tộc trưởng nhìn Lâm Phàm, sắc mặt tái nhợt, đây rõ ràng là đi đối phó với tứ đại gia tộc."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu