Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 540: TA MẠNH NHƯ VẬY SAO

Cửa sơn môn.
Thương Bán Thần đã quyết định nhượng bộ nhưng cùng là Bán Thần cảnh, hắn cũng có uy nghiêm bản thân.
Nguyên bản hắn sẽ không nhượng bộ bất luận kẻ nào nhưng Thiên Tu thì khác, không chỉ là cường giả Bán Thần cảnh, lại còn là một người vô pháp vô thiên. Cho nên không còn cách nào khác, hắn chỉ đành lui nhường một bước.
"Chúng ta tự nhiên nghe theo Thương Bán Thần. Chỉ cần kẻ này có thể đào thoát từ trong tay của chúng ta thì chúng ta sẽ không truy cứu việc này nữa."
Thẩm Phán Tuyên Vũ cười, nói. Năm người bọn họ đều có tu vi là Thiên Cương cảnh tầng chín, thậm chí, hắn đã đạt đến tầng chín đỉnh phong.
Kẻ này làm sao có thể đào thoát từ trong tay hắn được.
"Không sai. Nếu là đề nghị của Thương Bán Thần, chúng ta tự nhiên muốn nghe theo."
Thẩm Phán Thái Nhật cũng nở một nụ cười lạnh. Đề nghị này thật đúng là tốt.
Năm Thẩm Phán đồng thời ra tay, kẻ này còn có thể có bản lĩnh để lật trời hay sao?
"Chúng ta chỉ là hắn bắt về Thiên Tông điện thẩm vấn thôi, tuyệt đối sẽ không đả thương hắn, Trưởng lão Thiên Tu có thể yên tâm."
Đối với Lâm Phàm, Thẩm Phán Sâm Mông có thể nói là hận thấu xương, hận không thể ăn thịt uống máu.
Thậm chí, ngay cả Cung Bản Tàng cũng có vẻ không kịp chờ đợi muốn ra tay. Nhưng mà hắn không phải là Thẩm Phán, cho nên chỉ có thể đứng ngoài nhìn.
Nếu được phép ra tay, hắn tuyệt đối sẽ dùng một kiếm mạnh nhất chém kẻ này thành hai khúc.
Nghe những lời này, trong lòng của các đệ tử Viêm Hoa tông đều cực kỳ phẫn nộ. Bọn họ không ngờ những Thẩm Phán này lại vô liêm sỉ như thế, vậy mà muốn đồng thời ra tay, bắt Lâm sư huynh.
Mặc dù Lâm sư huynh rất cường đại nhưng bởi vì tuổi còn trẻ nên vẫn chưa có khả năng chiến thắng thế hệ trước. Nếu như lại cho sư huynh một chút thời gian, su huynh nhất định sẽ trở thành cường giả tuyệt đỉnh.
Bây giờ, lại bị người uy hiếp tới cửa, nếu sư huynh đi Thiên Tông điện thì còn có cơ hội sống sót hay sao?
TruyenLau Chỗ sâu trong tông môn.
Tông chủ ngưng trọng.
"Các sư đệ, tất cả hãy chuẩn bị sẵn sàng."
Cát Luyện kinh hãi, nói: Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Tông chủ sư huynh, ngươi muốn làm gì?"
"Chúng ta nhất định phải bảo trụ đệ tử này. Đây là đệ tử chân truyền duy nhất của Thiên Tu, cũng là thiên tài có khả năng trở thành Bán Thần cảnh của tông ta. Chúng ta không thể để hắn đi Thiên Tông điện, nếu không hắn chỉ có một con đường chết."
Tông chủ suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng ra lệnh. TruyenLau.com
"Sư huynh, nếu như chúng ta bảo trụ đệ tử này, vậy thì Thiên Tông điện kia tuyệt đối sẽ không buông tha Viêm Hoa tông chúng ta. Đến lúc đó, bọn họ điên cuồng chèn ép, chúng ta..."
Lời còn chưa nói hết, Cát Luyện cũng đã không dám tưởng tượng. Chuyện đó có thể nói là sẽ khiến cho sinh linh đồ thán, vô số tông môn con dân phải chịu cực khổ.
"Khô Mộc sư đệ, đệ truyền âm cho Thương Bán Thần, nói Viêm Hoa tông ta sẽ đưa đầu nguyên tinh khoáng mạch kia cho Thiên Tông điện, coi như..."
"Bồi tội."
Tông chủ hơi dừng lại, cuối cùng nhấn mạnh hai chữ ‘Bồi tội’.
Hắn thân là tông chủ của Viêm Hoa tông, cho nên hết thảy đều phải lấy đại cục làm trọng, thậm chí không thể để uy danh của Viêm Hoa tông bị hao tổn.
Bây giờ, hắn mở miệng, quyết định đưa một đầu nguyên tinh khoáng mạch hi hữu để chuộc Lâm Phàm.
Cát Luyện vốn muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng cũng lắc đầu thở dài. Hắn hiểu được lý do mà tông chủ làm như vậy, cho nên cũng không thể quở trách nhiều.
Mặc dù bình thường Thiên Tu sư huynh nói chuyện có chút đả thương người, nhưng mà thành tựu đời này cơ bản xem như bị hủy vì Viêm Hoa tông. Bây giờ, su huynh cũng chỉ có một đệ tử chân truyền làm Lâm Phàm, hơn nữa tình cảm còn cực kỳ sâu nặng. Nếu Lâm Phàm quả thật bị Thiên Tông điện mang đi, hắn cũng không tưởng tượng được hậu quả sẽ là như thế nào.
Kẻ này đi Thiên Tông điện thì chỉ có một con đường chết, mà việc này đối với Thiên Tu cũng là một loại đả kích.
Khô Mộc gật đầu, nói:
"Vâng, sư huynh."
Đầu nguyên tinh khoáng mạch này cũng chính là vừa phát hiện, hoàn toàn mới tinh. Bây giờ, hoàn chỉnh đưa ra ngoài cũng là lễ nặng.
Ngoài sơn môn.
Cung Bản Tàng hưng phấn đứng ra, hướng về phía Viêm Hoa tông mà hô hào
"Lâm Phàm, mau đi ra..."
Hiện tại, hắn đã không kịp chờ đợi, rất muốn nhìn cảnh tượng Lâm Phàm bị trấn áp muốn nhìn xem Thiên Tu có thể vì đệ tử này mà trở mặt cùng Thiên Tông điện hay không.
Ầm!
Đột nhiên, cảnh tượng khiến cho người ta hoảng sợ phát sinh.
Cung Bản Tàng nguyên bản còn đang kêu gào thì đầu của hắn đột nhiên nổ tung. Máu tươi phun trào, nhuộm đỏ thiên địa.
Hoàn toàn yên tĩnh.
Tất cả mọi người ngây ngẩn cả người.
"Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Là ai làm?"
Sắc mặt của Thẩm Phán Sâm Mông đột nhiên biến đổi. Hắn cũng không biết chuyện gì đã xảy ra. Tại sao đầu của Cung Bản Tàng lại đột nhiên nổ tung.
Đột nhiên!
Một bóng người xuất hiện ở phía dưới. Mái tóc dài không nhúc nhích tí nào, trên thân thể có phù văn quấn quanh, nhìn qua giống như đã đứng ở đây từ rất lâu. Nhưng những bóng người vãn kéo dài từ phương xa đến đây cho bọn họ biết người này vừa mới chạy đến.
Sau đó, những bóng người xuất hiện tại sau lưng người này nhanh chóng tiêu tán, giống như chưa bao giờ xuất hiện qua vậy.
Đây là cảnh tượng khi tốc độ đã đạt đến cực hạn tạo thành.
Các đệ tử ở xung quanh kinh hãi. Vừa rồi Cung Bản Tàng còn đang kêu gào rất kiêu ngạo nhưng mà trong nháy mắt đầu đã bị đánh nổ. Bọn họ trợn mắt há hốc mồm, không biết chuyện gì đã xảy ra.
"Lão sư."
Lâm Phàm từ từ nhắm hai mắt lại và nói:
"Bọn họ muốn mang ta đi Thiên Tông điện hay sao?"
Thiên Tu ngây người, nói:
"Đồ nhi, ngươi đây là..."
"Đây là tạo hình mới nhất của con đó. Lão sư thấy con có đẹp trai hay không?"
Lúc này, Lâm Phàm chỉ cảm thấy trong cơ thể tràn đầy sức mạnh, rất muốn pát tiết một phen, để đám gia hỏa này hảo hảo cảm thụ một chút, mình bây giờ cường hãn cỡ nào.
Về phần Cung Bản Tàng đang kêu gào kia, hắn rất nguyện ý đánh nổ đầu của đối phương.
"Ừm. Đồ nhi, tạo hình mới này của ngươi thật là không tệ."
Thiên Tu tán dương. Đến lúc này, hai ngươi lại còn có tâm tư nói những thứ này, cũng khiến cho không ít người sợ hãi thán phục.
"Ngươi chính là Lâm Phàm hay sao?"
Ánh mắt của Thương Bán Thần lóe ra ánh sáng lạnh lẽo."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu