Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 404: BỘ DÁNG CỦA NGƯƠI NHÌN QUÁ YẾU ỚT


Tổng bộ khu thứ tám của Thiên Thần giáo.
Một lão giả toàn thân khô héo như là yêu quỷ vậy, người không giống người, quỷ không giống quỷ, giọng nói khàn khàn mà trầm thấp.
– Thành công rồi. Cuối cùng thì nghiên cứu của ta cũng thành công rồi. Lấy niềm tin làm cơ sở, câu thông với ý chí của Giáo Vương vĩ đại, hình thành đường hầm hư không để ác ma giáng lâm. Những phàm nhân này cũng không phải là vô dụng lắm đâu.
Lão giả cười lớn. Tiếng cười có vẻ rất điên cuồng. Hắn đã triệt để khuất phục bởi vì trí tuệ của mình rồi.
– Đại nhân lợi hại, kinh văn huyền diệu như thế mà ngài cũng có thể sáng tạo được. Từ nay về sau, chúng ta chỉ cần thu nạp giáo đồ là có thể khống chế toàn bộ thành trì của Viêm Hoa tông.
Một nam tử có thân thể cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn lớn giọng nói.
Giọng nói giống như là chuông vang vậy, lớn đến mức có thể chấn vỡ màng nhĩ của người ta.
– Lực Yêu, ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi. Ở chỗ nãy, ngươi phải nhỏ giọng một chút. Gia hỏa kinh khủng kia đang nghỉ ngơi ở chỗ chúng ta đó. Ngươi nói to thế là muốn chết sao?
Lão giả thấp giọng khiển trách.
Nghe hắn nói thế, Lực Yêu run lên, e ngại nhìn về phía cánh tay của mình. Nơi đó có một lỗ nhỏ, ở bên trong có một con côn trùng, chỉ có cái đuôi màu đỏ đung đưa ở bên ngoài. TruyenLau
– Kỳ thật con côn trùng này rất đáng yêu.
Nghe hắn nói thế, lão giả run lên. Lão thì thầm trong lòng, ngươi thấy nó đáng yêu là vì ngươi không biết Huyết Trùng này kinh khủng đến cỡ nào thôi.
Đột nhiên!
Một tiếng báo động vang lên.
TruyenLau.com – Không tốt, ác ma bị đánh lui. Có người theo đường hầm hư không đuổi tới đây rồi.
Trong chốc lát, lão giả biến sắc. Nhưng sau đó cái đầu to lớn kia tản ra gợn sóng, không ngừng cảm ứng. Cuối cùng, lão giả nhẹ nhàng thở ra.
– Còn tốt! Còn tốt! Chỉ là sâu kiến Thiên Cương cảnh tầng một mà thôi, không đáng để lo. TruyenLau.com
– Muốn ta đi xé nát hắn sao?
Lực Yêu vẫn đang kích thích cái đuôi của Huyết Trùng. Hắn cảm giác chơi rất vui.
– Không cần, chỉ là Thiên Cương cảnh mà dám can đảm đến khu thứ tám. Chỉ cần đám gia hỏa ở phía ngoài là có thể nuốt hắn rồi.
Lão giả nói.
Lực Yêu lắc đầu.
– Nhưng mà ta rất nhàm chán. Ta muốn đi.
Lão giả khoát tay.
– Vậy ngươi đi đi. Nhưng nhớ kỹ, ngươi nên nhỏ giọng một chút, tuyệt đối không nên ảnh hưởng đến vị đại nhân kia. Nếu không ngươi sẽ chết.
Lâm Phàm tiến vào đường hầm hư không, sau đó xuất hiện tại một địa phương xa lạ.
Nơi này có nhiệt độ cực cao, trên mặt đất chảy xuôi vô số dòng nham tương màu đỏ.
– Nơi này không phải là ở trong núi lửa đi.
Lâm Phàm lâm vào trầm tư tựa như là nghĩ ra nơi này đến cùng là nơi nào. Đột nhiên, hắn nhớ tới.
Ở Viêm Hoa tông cũng không nơi có núi lửa.
– Hoan nghênh đi vào tổng bộ khu thứ tám.
Lúc này, trong hư không, một giọng nói vang lên. Giọng nói này tà ác, âm trầm, khủng bố.
– Khu thứ tám!
Lâm Phàm đúng là không ngờ mình sẽ đến nơi này. Không chỉ là khu thứ tám của Thiên Thần giáo mà lại còn là tổng bộ nữa, thật là có ý tứ nhiều.
Nguyên lai tổng bộ khu thứ tám là ở chỗ này, khó trách tông môn lại không tìm được. Năng lực ẩn núp đúng là rất mạnh.
Ầm!
Một đôi tay chui lên từ mặt đất, bắt lấy cổ chân của hắn. Móng tay bén nhọn cắm chặt vào chân của hắn. Sau đó, cánh tay kia dùng sức, muốn kéo Lâm Phàm xuống dưới lòng đất.
– Thứ gì vậy?
Lâm Phàm nhấc chân, kéo người dưới mặt đất ra ngoài.
– Hắc hắc!
Lúc người dưới mặt đất bị kéo lên, hắn vẫn cười.
– Ai cùng ngươi cười, còn xấu như thế.
Lâm Phàm lập tức giẫm chân đạp chết người này.
– Tổ chức như nào thì sẽ có giáo đồ như thế. Chẳng lẽ tất cả các ngươi đều có dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ thế này sao? Không có một kẻ có thể đi ở trên mặt đất như người bình thường sao?
Lâm Phàm nhìn quanh và phát hiện không ít giáo đồ của Thiên Thần giáo ở chung quan. Những giáo đồ này nhìn về phía mình với vẻ lạnh nhạt. Bọn họ vẫn đứng ở nơi đó mà không thèm tiến lên.
– Tới đây đi! Để ta đánh chết các ngươi.
Những giáo đồ này thật đúng là tội đáng chết vạn lần. Lâm Phàm ngoắc tay, gọi bọn chúng tới. Dù là yếu hơn nữa thì đó cũng điểm tích lũy.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên. Giọng nói to như là tiếng chuông vang vậy.
– Hoan nghênh ngươi đến chơi. Ta là Lực Yêu. Hiện tại, ta đang cảm thấy rất nhàm chán. Nên ngươi có thể chơi với ta một lúc hay không?
Mặt đất run rẩy. Từ phương xa, một nam tử to con đi đến. Mỗi một bước chân của hắn đều khiến mặt đất chấn động.
Hắn cảm giác giáo đồ của Thiên Thần giáo đều là những kẻ bị bệnh tâm thần. Chơi cái gì mà chơi. Muốn đánh chết ta thì cứ nói thẳng đi, cần gì phải nói ưu nhã như vậy.
Thân thể của Lực Yêu rất cường tráng. Gân xanh nổi lên trên cánh tay như là rễ cây già vậy. Mỗi một khối cơ bắp đều như là sắt thép. Vừa nhìn liền biết, đây là tuyển thủ loại hình sức mạnh.
– Ngươi thật quá nhỏ bé.
Lực Yêu duỗi ngón tay, chỉ vào Lâm Phàm, sau đó chỉ lại về mình.
– Nhìn xem ta, là cường đại cỡ nào, cường tráng cỡ nào. Nếu như ngươi không thể giúp ta chơi vui vẻ, ta sẽ xé rách ngươi theo một cách rất tàn nhẫn.
– Ta… nhỏ bé sao?
Lâm Phàm chỉ chỉ vào mình rồi cười.
– Cuồng Thân!
Áo nổ tung. Hắn hóa thành một người khổng lồ cao đến ba mét. Cơ bắp cũng trở nên cuồn cuộn.
– Hiện tại, ngươi thấy ta như thế nào?
Hắn cũng không muốn thấy có người mạnh mẽ hơn hắn ở phương diện này.
– Ngươi cũng tu luyện ngạnh công sao? Ta cảm thấy rất hứng thú đối với công pháp của ngươi.
Hắn cảm thấy rất hứng thú đối với tất cả những người tu luyện ngạnh công. Hắn cũng muốn xem công pháp của bọn họ là như thế nào? Nếu như không tệ, đúng là hắn có thể mở mang kiến thức một chút."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu