Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 320: LẦN NÀY THẬT PHÁT TÀI RỒI

Một vị tộc trưởng mở miệng nói.
– Đệ tử của Viêm Hoa tông thường trú ở thành Hắc Thạch là Diệp Duy đại nhân đã đi rồi. Tu vi của Diệp đại nhân là Địa Cương cảnh tầng bảy, có thể phi hành cho nên, có thể nhanh chóng báo tin cho Viêm Hoa tông.
Thành chủ nói.
Một vị tộc trưởng khác lập tức giật mình, nói:
– Thành chủ, Diệp đại nhân chính là một trong hai vị cường giả Địa Cương cảnh tầng bảy duy nhất của thành Hắc Thạch chúng ta. Bây giờ đại nhân đã đi mất. Nếu như chúng ta lại gặp phải yêu thú cao giai, vậy thì nên làm thế nào?
Thành chủ lắc đầu, nói:
– Trong thành chỉ có ta và Diệp đại nhân là cường giả Địa Cương cảnh tầng bảy, nhưng ta là thành chủ cho nên không thể rời đi. Hơn nữa, Diệp đại nhân là đệ tử nội môn nhất phẩm của Viêm Hoa tông. Sau khi trở lại tông môn, đại nhân có thể nhanh chóng cầu viện cứu binh tới tiếp ứng chúng ta. Nếu như chúng ta không thể chống cự đến khi đó, cũng chí ít có thể để Diệp đại nhân sống sót, bảo tồn thực lực cho Viêm Hoa tông.
Mấy người nghe hắn nói như thế, cũng không nói thêm gì nữa. Bọn họ cũng đều hiểu ý tứ của thành chủ.
Mỗi một thành trì ở trong lãnh địa của Viêm Hoa tông đều sẽ có một tên đệ tử nội môn tọa trấn, bảo đảm thành trì an toàn. Có người sinh hoạt lâu dài ở chỗ này rồi lấy vợ sinh con thành lập gia tộc, trong ba đại gia tộc hiện nay của thành Hắc Thạch có hai nhà chính là hậu đại của đệ tử Viêm Hoa tông đã từng trấn thủ nơi này.
Rống!
Đúng lúc này, tiếng rống giận dữ rung trời vang lên.
– Thành chủ đại nhân, đám yêu thú lại tiếp tục tập kích.
Một thị vệ hét lên. Khuôn mặt hắn tràn đầy vẻ kinh hãi. Hai tay nắm thật chặt binh khí. Mặc dù còn không có chiến đấu cùng yêu thú, nhưng mà mồ hôi trên trán lại nhỏ xuống như mưa.
Mặt đất chấn động. Thanh âm trầm muộn truyền vào trong tai của mỗi người.
TruyenLau Người dân ở bên trong thành Hắc Thạch cũng đều cực kỳ khẩn trương, không biết cuối cùng sẽ như thế nào. Nếu như để yêu thú đánh được vào trong thành vậy thì tất cả mọi người đều khó mà may mắn thoát khỏi kết cục tử vong.
Mấy người thành chủ lập tức đi lên tường thành. Khi nhìn thấy đám yêu thú phô thiên cái địa ở dưới chân thành, bọn họ cũng đều triệt để trợn tròn mắt.
Yêu thú Tôi Thể cảnh chiếm cứ hơn phân nửa mà yêu thú Địa Cương cảnh cũng có không ít. TruyenLau.com
– Bắn tên!
Thành chủ hét lớn một tiếng. Biểu lộ ở trên mặt cũng vô cùng ngưng trọng.
Bỗng nhiên, từ phương xa vang lên tiếng hét.
– Đừng bắn tên.
12 vệt sáng vạch phá thiên địa, nhanh chóng bay tới trên tường thành. TruyenLau.com
Hưu!
Nhưng mà mệnh lệnh của thành chủ đã vang lên, tên đã bắn ra. Tên bay đầy trời giống như là mưa rào, ầm ầm lao xuống chỗ đám yêu thú.
– Không được! Những con yêu thú này đều là của ta.
Thân thể của Lâm Phàm lóe lên, nhanh chóng xuất hiện ở trước mặt đám yêu thú. Hắn vươn tay vỗ một chưởng, đánh nát toàn bộ những mũi tên kia.
Nhìn thấy cảnh này, thành chủ cực kỳ nghi hoặc, không biết là có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng mà khi nhìn thấy rõ một người trong số những người vừa tới, hắn đột nhiên hô:
– Đại nhân, tại sao ngài lại trở về?
Diệp Duy nói:
– Trên đường trở về, ta gặp được các sư huynh, cho nên dẫn bọn họ đến đây cứu thành.
– Vậy chuyện này…
Nghe Diệp Duy nói thế, thành chủ càng thêm nghi hoặc. Người kia ngăn trở mưa tên cứu yêu thú, không biết rốt cuộc là muốn làm gì.
– Lâm sư huynh, chúng ta tới giúp ngươi.
Vương Thiên Trọng hô.
– Tất cả dừng lại cho ta. Mấy người các ngươi cứ ở trên tường thành đi. Nơi này giao cho ta.
Nhìn thấy đám yêu thú này, hô hấp của Lâm Phàm càng ngày càng nhanh, ngay cả hai con ngươi cũng trở nên đỏ ngầu.
Đã bao lâu rồi?
Tựa như là cho tới bây giờ, hắn đều không có gặp được nhiều yêu thú đến như thế này đi.
Trước kia muốn tìm yêu thú kiếm điểm tích lũy, hắn đều phải liều mạng tìm kiếm.
Bây giờ có một đám yêu thú lít nha lít nhít xuất hiện ở trước mặt, hắn làm sao có thể trấn định được đây.
Những con yêu thú này đều là điểm tích lũy mà, mặc dù đại đa số đều có tu vi rất yếu, nhưng mà được cái là số lượng rất nhiều.
– Sư huynh, để chúng ta đến giúp ngươi đi.
Vương Thiên Trọng lại một lần nữa mở miệng nói. Hắn cảm giác nhiều yêu thú như thế, một mình sư huynh khó mà giải quyết được.
Vừa dứt lời, hắn đột nhiên cảm giác ánh mắt của sư huynh khóa chặt hắn. Khi nhìn thấy ánh mắt của sư huynh, nội tâm của hắn đều đột nhiên run lên.
– Ta nói rồi. Ai cũng không được phép nhúc nhích hay ra tay. Nếu không thì ta sẽ đánh các ngươi.
– Những con yêu thú này đều là ta. Ai cũng đừng nghĩ đến chuyện cướp đoạt.
Rồi Lâm Phàm quát to.
– Bật hết hỏa lực.
Cuồng Thân!
Bạo Huyết!
Thất Thần Thiên Pháp!
Tất cả công pháp đều được thi triển, trạng thái đạt đến đỉnh phong, một khí tức ngập trời bạo phát ra.
Đều là của ta. Tất cả đều là của ta.
Đám yêu thú ngẩng đầu, không biết tình huống của nhân loại này là như thế nào. Tại sao lại muốn ngăn cản những mũi tên này thay bọn chúng.
Băng Diệt!
Lâm Phàm giơ tay lên. Một chưởng đánh xuống.Không gian đều bị đánh nát.
Ầm!
Ầm!
Đám yêu thú không ngừng nổ tung.
Điểm tích lũy không ngừng tăng lên.
– Hóa Thần Kiếm Trận
Trong chốc lát, kiếm ý tỏa ra ý cảnh hủy diệt hết thảy phóng lên tận trời. Từng chuôi kiếm trôi nổi ở sau lưng Lâm Phàm, sau đó nhanh chóng đánh xuống đám yêu thú.
Vạn kiếm cùng đánh, hủy diệt hết thảy.
– Ta không nhịn được nữa rồi. Sung sướng quá! Chưa bao giờ ta được thoải mái như vậy. Những con yêu thú này đến cùng là tới từ nơi nào. Thật sự là quá sảng khoái!
Lâm Phàm cảm giác mình sắp hạnh phúc đến hôn mê rồi.
Những con yêu thú này tới thật là đúng lúc.
Trên tường thành.
Thành chủ ngây người, ánh mắt có chút dại ra, lắp bắp nói:
– Vị đại nhân này…
Cường hãn! Thật sự là quá cường hãn! Thậm chí để hắn có cảm giác nếu như là vị đại nhân này đến công thành, chỉ sợ trong nháy mắt, thành Hắc Thạch sẽ hủy diệt, bọn hắn thậm chí ngay cả một chút năng lực chống đỡ cũng đều không có.
Trong nháy mắt, trong khu vực ba trượng xung quanh Lâm Phàm, yêu thú đã bị tử thương thảm trọng.
Máu thịt của yêu thú văng tung tóe. Mặt đất ở bên ngoài thành Hắc Thạch đã bị máu tươi nhuộm thành màu đỏ đậm.
Lúc nhìn thấy bóng người ở trong hư không kia, Vương Thiên Trọng cũng triệt để sửng sốt.Nếu như không phải biết người này chính là Lâm sư huynh, hắn cũng sẽ tưởng rằng là ma đầu nào giáng lâm.
Tóc màu đỏ tươi, mắt màu đỏ tươi, thân thể đen kịt hỗn hợp đường vân màu đỏ, đó là đặc thù mà nhân loại có khả năng có sao?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu