Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 649: TRỜI SẮP CÓ BIẾN

Vô Địch phong.
Sau khi tách ra với sư phụ, Lâm Phàm trở về núi.
Lần này coi như đã kết thành tử thù với Nhật Chiếu tông nhưng hắn không hối hận. Lúc Nhật Chiếu tông phát động chiến tranh với Viêm Hoa tông thì cũng không cần bất cứ lý do gì, còn chém giết không biết bao nhiêu con dân Viêm Hoa tông. Hắn chỉ đi náo Nhật Chiếu tông tới long trời lở đất mà không chém giết con dân của Nhật Chiếu tông đã là thủ hạ lưu tình.
Còn Thần Vân đại sư của Thiên Tông điện, vừa nhìn đã biết là người hiền lành, tuy là người hiền lành biết nổi giận nhưng vẫn là người hiền lành, cho nên bắt nạt một chút cũng không có chuyện gì cả.
"Buồn, thật đúng là buồn quá.
Hắn lắc đầu, đi tới Nhật Chiếu tông thôi mà cũng có thể gặp phải mặt hàng như Thần Vân. Ông ta quả thực mạnh, đối chiến một mình hắn chắc chắn không phải đối thủ."
Lúc đó, mặc dù tốc độ bành trướng tim đã tăng tới cực hạn suýt chút nữa thì ngưng tụ thành thực chất rồi nhưng đáng tiếc bị Thần Vân làm tiêu tan mất.
"Vẫn nên đi bế quan thì hơn.
Ngẩng đầu nhìn trời, sắp tới cũng không có chuyện gì, tích phân dễ kiếm giá trị khổ tu thì lại có vẻ khó, có lẽ cũng có thể dùng hướng dẫn sáng tạo công pháp thiên cấp."
Lần trước chỉ sáng tạo ra công pháp thiên cấp hạ phẩm, hiện tại xem ra đã không đủ dùng.
Lúc Lâm Phàm chuẩn bị tiến vào mật thất tu luyện, ở nơi xa có một con ếch đang ngồi, ngẩng đầu ngắm bầu trời.
"Ếch, mày đang làm gì?
Lâm Phàm xuất hiện ở phía sau, bóng đen che phủ mắt ếch."
Ếch đang ngồi đưa lưng về phía Lâm Phàm nhìn tới nhập thần, nghe thấy tiếng nói thì đôi chân nhỏ ngắn sợ run rẩy.
Nó không ngờ cái tên liều mạng này còn nhớ tới nó, tuyệt đối không có chuyện gì tốt.
Trong khoảnh khắc, tâm tư đã xoay chuyển hàng nghìn hàng vạn, sau đó nó xoay người.
Hai cái chân sau banh ra hai bên, chân trước xoắn thành số 6.
"Chủ nhân, 666..."
Nguồn copy từ TruyenLau.com Bụp!
"6 cái đầu mày, đang làm cái gì?"
Lâm Phàm nắm ếch trong tay, híp mắt nhìn nó: Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Con ếch mày đàng hoàng chút đi, nói xem đang nhìn cái gì?"
Ếch nuốt nước miếng, trên gương mặt đọng lại một giọt mồ hôi sắp rơi xuống, con mắt giống như hạt đậu xanh vô tội nhìn Lâm Phàm.
"Chủ nhân, ếch... ếch vẫn thành thật.
Nhưng trong lòng nó đang điên cuồng phun nước miếng. Cái tên liều mạng này gần đây chắc chắn là không có chuyện gì làm, nếu không... không có khả năng lại tới tìm nó."
TruyenLau.com Mỗi lần nghe tin tên này ở bên ngoài chọc ra chuyện gì đó, ếch nó đây đều cảm thấy vui sướng.
Lâm Phàm đưa ếch tới trước mặt mình:
"Gần đây bận rộn, không có rảnh trò chuyện hàn huyên với mày. Vừa nãy nhìn cái gì đó?"
"Bản ếch đang nhìn trời.
Ếch nói."
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, không có cái gì cả ngoại trừ mây thì vẫn là mây.
"Trời có gì đâu mà nhìn. Con ếch mày rất không thành thật, ta mang mày ra đây, nuôi mày chăm sóc mày nhưng mày từ trước tới giờ lại không chịu nói thật với ta, thật sự làm người ta đau đớn."
"Ta biết mày vẫn luôn có ý kiến với ta, vẫn muốn hãm hại ta,nhưng ta không quan tâm, bởi vì mày là yêu sủng của ta nên ta phải chăm sóc tốt cho mày.
Lâm Phàm thương cảm lắc đầu thở dài."
Ếch mở to mắt ếch nhìn Lâm Phàm. Những lời này chính nó cũng không thể tin là do liều mạng nói ra, có điều nhìn vẻ mặt chân thành của đối phương nó có chút tin tưởng.
Nó suy nghĩ một lát, nhắc nhở một câu cũng coi như là một lời khuyên:
"Chủ nhân, ếch ta cũng đối xử thật lòng với ngươi mà.
Lúc này, ếch ôm ngón tay cái của Lâm Phàm, rất không dễ dàng nặn ra hai giọt nước mắt."
"Bản phong chủ đối với mày cũng là thật lòng.
Lâm Phàm nhẹ nhàng vỗ đầu ếch."
"Chủ nhân, thiên địa sắp đổi rồi.
Ếch rất nghiêm túc nói."
"Sắp đổi?
Lâm Phàm ngẩng đầu nhưng lại không nhìn ra có gì thay đổi.
Biển đổi ra sao?"
Ếch trầm giọng nói:
"Từ nơi sâu xa, thiên địa có một tia vận chuyển thong thả, đây là điềm báo thiên địa sắp đổi. Trên bầu trời có một điểm đen, điểm đen kia là căn nguyên đó."
Lâm Phàm ngẩng đầu lên, giống như một thằng ngu nhìn nhìn:
"Điểm đen? Điểm đen ở đâu ra?"
Ếch lắc đầu:
"Chủ nhân, ngài không nhìn ra được đâu, chỉ có bản ếch đây mới có thể nhìn thấy. Điểm đen kia tồn tại trong lòng, chỉ có người hiểu nó mới có thể thấy được."
"Vậy thì lúc nào sẽ xảy ra biến cố lớn?
Lâm Phàm nhìn ếch chằm chằm. Con ếch này là đang trêu mình sao."
"Chậm thì một năm, lâu thì ba năm rưỡi, có khi là tám chín năm, cũng có thể là ngày mai ngày mốt. Khó mà nói rõ.
Ếch lắc đầu, khuôn mặt màu xanh biếc rất nghiêm túc."
"Ai da! Chủ nhân, ngài làm gì vậy. Bản ếch rất trung thành và tận tâm với ngài mà."
Lâm Phàm trực tiếp ném ếch qua một bên, không muốn lãng phí thời gian với con ếch này nữa.
"Tự mình qua một bên chơi ngu đi."
Hiện tại hắn muốn đi tu luyện, bước vào Bán Thần rồi còn ai có thể là đối thủ của mình nữa.
Chỉ là Sư phụ đã nói, cần phải có số mệnh gì đó mới có thể bước vào Bán Thần. Theo hắn thấy, chỉ cần nội tình sung túc, giá trị khổ tu đầy đủ thì Bán Thần chả là cái gì.
Nhìn tên liều mạng rời đi, ếch lắc đầu:
"Haizz, bản ếch vất vả lắm mới nói một câu thật lòng thế mà lại không tin. Ầy dô, chờ tới lúc đó rồi bản ếch sẽ lén lút rời đi."
Trong mật thất.
Lâm Phàm ngồi xếp bằng lấy tiểu bản bản và Thái Hoàng kiếm ra.
"Tiếp tục sáng tạo công pháp, nếu như có thể nâng cấp tới thiên cấp thượng phẩm thì giá trị khổ tu mỗi giây cũng sẽ tăng lên rất nhiều, đồng thời tiết kiệm được nhiều thời gian hơn."
Giờ khắc này Lâm Phàm chìm trong vào hành động cắt cổ.
Công pháp phẩm cấp càng cao thì càng khó sáng tạo ra.
Dù có dựa vào thân bất tử không ngừng thử nghiệm thì cũng cần thời gian rất lâu."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu