Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 582: ĐẦU ÓC CỦA TA KHÔNG CÓ VẤN ĐỀ

Trong đôi mắt đẹp của Thánh Nữ Y Phù lấp lóe vẻ hoảng sợ.
Lúc này, trên mặt của nàng dính đầy máu tươi nhưng những vết máu này ngược lại để gương mặt xinh đẹp của nàng có một loại cảm giác khác.
Có lẽ đây chính là yêu diễm đi, cần máu tươi làm trang trí.
"Tốt. Ta không muốn chơi cùng các ngươi nữa. Vừa rồi những ai đã cười ta phiền phức đứng ra, ta là người khá thù dai."
Hiện tại, hắn rất thoải mái. Không chỉ gặp được đệ tử của Thánh Đường tông mà xem ra còn có thể kiếm được một khoản. Đáng tiếc, tên Thánh Tử của Thánh Đường tông mà hắn vừa mới đấm chết quá rác rưởi, chỉ có tu vi là Thiên Cương cảnh tầng một cho nên hắn chỉ thu hoạch được 1000 điểm tích lũy.
Nhưng cũng không thể xem thường Thiên Cương cảnh tầng một, dù sao Thiên Cương cảnh tầng một kỳ thật vẫn rất cường đại. Cho dù là ở trong Thánh Đường tông, số lượng người có tu vi bực này cũng không ít nhưng cũng không thể đại biểu tu vi này là người yếu được.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, đệ tử của Thánh Đường tông căn bản không thể tin được. Đây chính là Thánh Tử Lôi Khải mà, sao lại bị người dùng một quyền đánh chết được, thậm chí còn không thể phản kháng.
"Làm sao? Các ngươi không muốn để ý tới ta sao? Hay là nói, thân thể nhỏ bé bây giờ của ta vẫn khiến cho các ngươi có cảm giác khinh thường."
"Đã như vậy thì ta sẽ biến lớn một chút rồi thảo luận cùng các ngươi."
Cuồng Thân!
Xoạt xoạt!
Trong nháy mắt, Lâm Phàm đã biến thành một người khổng lồ cao tới ba mét. Đồng thời thân thể cũng dần dần biến thành màu đen nhánh. Cơ bắp trở nên cuồn cuộn khiến cho người ta có cảm giác chấn động.
"Ngươi đến cùng là ai?"
Các đệ tử của Thánh Đường tông nhìn người khổng lồ ở trước mắt với vẻ kinh hãi. Trên mặt ngoại trừ thần sắc hoảng sợ thì chính là e ngại.
"Các ngươi làm sao lại ngốc như vậy? Ta không phải đã nói rồi sao? Ta chính là đệ tử của Viêm Hoa tông. Đừng có tỏ vẻ không tin lời của ta. Nếu không ta sẽ rất tức giận. Nào, các ngươi hãy vươn tay ra đây."
Thân thể khổng lồ của Lâm Phàm khiến cho những đệ tử này choáng váng cho nên bọn họ vô ý thức làm theo lời hắn. Khi thấy những đệ tử này vươn tay ra, theo thói quen, hắn nhanh chóng lấy nhẫn trữ vật trên ngón tay của mỗi người bọn họ xuống.
Những thứ này đều là tài phú. Mặc dù bây giờ mình rất giàu có nhưng lãng phí tài phú là hành vi cực kỳ đáng xấu hổ.
Nghe nói, ở Thánh Đường tông, khắp nơi đều là tài phú. Hắn thật sự rất chờ mong, hi vọng lần này tới Thánh Đường tông là mình có thể hung hăng kiếm lời một khoản.
TruyenLau.com Mà lúc này những đệ tử của Thánh Đường tông mới hồi thần lại. Mắt thấy đối phương lấy đi nhẫn trữ vật của bọn họ, trong lòng đệ tử của Thánh Đường tông cũng rất khó chịu nhưng ở dưới uy thế khủng bố của Lâm Phàm, bọn họ không dám phản kháng.
Nhưng một người trong đó lấy dũng khí thậm chí là tự hào nói:
"Chúng ta là đệ tử của Thánh Đường tông, nếu như ngươi dám..."
Ầm! Website TruyenLau.com
Lâm Phàm vung tay, đánh ra một chưởng, nhanh chóng đập nát đầu của người đệ tử này.
"Đừng kích ta. Khi cảm xúc không ổn định, cái gì ta cũng dám làm."
Những đệ tử còn lại đều run rẩy. Đến bây giờ, bọn họ mới minh bạch, lúc trước đối phương căn bản chính là đang giả bộ rất yếu, kỳ thật hắn rất mạnh. Nếu không Thánh Tử Lôi Khải tuyệt đối sẽ không chết không rõ ràng.
Lâm Phàm đi đến phía sau Thánh Nữ Y Phù, sau đó vòng tay ôm đối phương. Cánh tay thô kệch lần mò đến chỗ ngón tay của Thánh Nữ Y Phù và chậm rãi lấy nhẫn trữ vật xuống. TruyenLau
"Nghe lời! Chớ lộn xộn. Bình thường, ta là người rất hữu hảo. Vừa rồi ngươi đã nói ta là hạng người dã man, là Viêm Hoa Trư nhưng ta không hề tức giận. Bởi vì ta chính là người có tấm lòng bao dung nhất của Viêm Hoa tông. Làm sao có thể bởi vì những lời ngươi vừa nói mà coi ngươi thành pháo hoa nở rộ đâu."
"Nhưng khí tức của ngươi có chút không đúng tựa như là bị thứ gì đó ô nhiễm rồi. Không khí ở trên thế giới này vốn ô uế không chịu nổi, có lẽ là còn có đầu nguồn tồn tại."
Lạch cạch!
Đúng lúc này, Lâm Phàm nắm lấy mái tóc của Thánh Nữ Y Phù rồi nhanh chóng nâng nàng lên cao.
"Ta là Thánh Nữ của Thánh Đường tông. Ngươi dám giết ta thì ngươi ….."
Đúng lúc này, Thánh Nữ Y Phù trừng mắt. Từ trong hai con ngươi có hai vòng gợn sóng khuếch tán ra đến tương tự với một loại uy áp hoặc là đe dọa.
Đáng tiếc, đối với Lâm Phàm, uy áp chỉ là thứ vô dụng.
Cổ tay khẽ động, hắn nhanh chóng ném Thánh Nữ Y Phù lên không trung.
Năm ngón tay nắm lại thành quyền, đặt ở bên hông.
"Đã lâu rồi không có bắn pháo hoa, đúng là có chút ngượng tay. Chỉ là thứ ô uế bực này vẫn là không nên nhìn, sẽ làm bẩn con mắt thuần khiết của mình."
"Hãy xem quyền pháp do ta tự sáng tạo đây. Yên Hoa Bạo Tạc Quyền."
Ầm!
Nói xong, Lâm Phàm đấm ra một quyền. Từ chỗ nắm đấm có một lực trùng kích nhanh chóng khuếch tán ra và đánh vào bóng người trên không trung.
"Không, ta là..."
Thánh Nữ Y Phù kinh hãi nói. Chỉ trong nháy mắt, nàng cảm thấy trong cơ thể giống như có lực lượng nào đó bộc phát ra, thân thể không ngừng phồng lên. Sau đó, phịch một tiếng, nàng nổ tung, hóa thành hào quang đủ mọi màu sắc, phiêu đãng ở trong thiên địa.
Ở phía dưới, Lâm Phàm quay đầu, không thèm nhìn. Dù pháo hoa này có đẹp thì hắn cũng sẽ không nhìn, thứ ô nhiễm như vậy thì có gì đáng xem.
1000 điểm tích lũy tới tay, chuyện cũng rất đơn giản.
"Thánh Nữ."
Nhìn thấy cảnh này, trong lòng các đệ tử của Thánh Đường tông đều cảm thấy sợ hãi, sắc mặt đều trở nên trắng bệch. Bọn họ cũng không biết mĩnh đã gặp tồn tại kinh khủng bực nào. Tại sao kẻ này dám can đảm làm ra chuyện như vậy.
"Các ngươi đi đi. Ta không giết sâu kiến."
Nhìn về phía những đệ tử ở chung quanh, Lâm Phàm khoát tay, nói. Thân là cường giả, hắn khinh thường động thủ với sâu kiến.
"Ngươi thật sự định buông tha chúng ta sao?"
Nghe lời nói này của hắn, đệ tử của Thánh Đường tông lập tức run giọng hỏi tựa như là không dám tin tưởng.
"Ừm. Các ngươi đi đi. Ta không có nhiều hứng thú đối với sâu kiến."
Lâm Phàm cảm giác sau khi mình biến thành khổng lồ thì đầu óc không quá linh hoạt.
"Ngươi không sợ chúng ta về tông bẩm báo hay sao?"
"Ừm? Đúng vậy nha."
Đột nhiên, Lâm Phàm sờ đầu, rất khó xử, nói:"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu