Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 672: Ở LẠI NỮA SẼ PHÁT ĐIÊN, CÁO TỪ!

Hai vị tông chủ của Đại Diễn tông và Đại Hùng Bảo tông nhìn Lâm Phong chủ khoác vai Đán Ác Quân Chủ từng bước đi xa thì liền có chút kinh ngạc.
"Hai vị, đây chính là Phong chủ Vô địch phong của tông ta, lời đồn có lúc không thể tin, Lâm Phong chủ của tông ta rất thân thiện đối với mọi người."
Lời này đến bản thân tông chủ cũng có phần không tin nôi, cảm thấy mình đã làm trái lương tâm, nhưng mà lời hay thì vẫn phải nói, suy cho cùng bề ngoài thì phải làm tốt. Tông chủ hai tông gật đầu, rất đồng ý với điều này:
"Đúng là như thế, mắt thấy mới là thật, lời đồn quả thực là không thể tin được, nếu như không phải tận mắt nhìn thấy có lẽ cũng sẽ bị những lời đồn đại đó chi phối, có chỗ hiểu sai về Lâm Phong chủ."
Hiện tại, Đán Ác Quân Chủ sắc mặt ngưng trọng, hô hấp có hơi gấp. Viêm Hoa tông chỉ có một người mà ông ta sợ nhất, đó chính là Thiên Tu nhưng chỉ cần bản thân không quá láo xược, kiêu ngạo thì Thiên Tu cũng không làm gì ông ta. Suy cho cùng, con người Thiên Tu còn có chừng mực, biết rõ nặng nhẹ.
Còn hiện giờ, Lâm Phong chủ này của Vô Địch phong lại có chút không chắc chắn, ngay cả bốn vị quân chủ đám Thần Trật cũng gặp không ít khó khăn, thậm chí còn dám mở miệng yêu cầu tiền chuộc với Thánh Đường tông, cũng đủ để nhìn ra đối phương là kiểu không sợ trời không sợ đất. Đột nhiên, ông ta cảm thấy vai phải có lực đạo truyền đến, năm ngón tay đó bóp lấy vai của ông ta, có một chút cảm giác khác thường.
"Lâm Phong chủ, tiễn đến nơi này là được rồi."
Đán Ác Quân Chủ mở lời, ông ta không biết rốt cuộc tên này muốn làm gì.
Lâm Phàm cười:
"Đừng vội, ta tiễn ông tiếp."
Từ bóng lưng, người không biết tình hình sẽ cảm thấy quan hệ của hai người này chắc chắn rất tốt, kề vai sát cánh, tình cảm vô cùng. Song, cấp trên trong Viêm Hoa tông thì trong lòng đang tự hỏi không biết rốt cuộc tiểu tử này muốn làm cái gì. Có điều đừng có đi được nửa đường liền trực tiếp đập chết Đán Ác Quân Chủ. Đến lúc đó sẽ không hay, nhất định sẽ xảy ra chiến tranh.
Đi được một đoạn, đã cách đài cao của đại điện được một khoảng. Đán Ác Quân Chủ trong lòng căng thẳng, lập tức trong đầu liền truyền đến một giọng nói.
"Muốn chết hay là muốn sống?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com Miệng của Lâm Phàm bất động, truyền âm qua. Khi lời này vang lên, Đán Ác Quân Chủ đột nhiên quay đầu, trợn to hai mắt, miệng hơi há ra nhìn Lâm Phàm.
"Đừng tỏ ra hoảng hốt, bình tĩnh chút. Muốn chết hay là muốn sống? Đợi lát nữa rời khỏi đại điện, bổn Phong chủ cũng không ngại tiễn ông trở về Thánh Đường tông."
Lâm Phàm vỗ nhẹ vai, sau đó trên mặt nở ra nụ cười rực rỡ. Chỉ là nụ cười này đối với Đán Ác Quân Chủ lại có chút khủng bố. Có điều đối với đệ tử của Đại Diễn tông và Đại Hùng Bảo tông thì thật sự là quá xán lạn, không ngờ Phong chủ Vô Địch Phong với thực lực thứ hai Viêm Hoa tông lại thân thiện như thế. Nhất là nụ cười này lại càng khiến cho người ta cảm thấy ấm áp giống như ánh mặt trời, thoải mái như được tắm gió xuân vậy.
"Lâm Phong chủ, ngươi vậy là có ý gì?"
Đán Ác Quân Chủ truyền âm nói. Website TruyenLau.com
"Không có ý gì, chỉ là muốn vơ vét tài sản của ông thôi, hoặc có thể nói là đổi tiền mua mạng. Tốt nhất là nhanh lên, sắp ra khỏi đại điện rồi, đến lúc đó ta sẽ xem như là ông muốn chết."
Hắn lộ ra nụ cười dạt dào, người khác căn bản không biết hiện tại Đán Ác Quân Chủ đã bị uy hiếp như thế nào. Thế nhưng nhìn biểu cảm của Lâm Phong chủ, lại có thể nhìn ra đôi bên rất thân thiết.
Đán Ác Quân Chủ ngây người, ông ta không ngờ tên này lại thẳng thừng như thế, thật sự muốn bắt chẹt ông ta.
"Ta không tin ngươi dám."
TruyenLau.com Lâm Phàm vỗ vai Đán Ác Quân Chủ:
"Đừng nói lời này, không may mắn đã từng có người không tin, đến nay cỏ trên mộ đã cao được ba thước rồi."
Hai người truyền âm, ngươi tới ta đi, thế nhưng Lâm Phàm vẫn luôn nắm trong tay quyền chủ đạo, còn Đán Ác Quân Chủ vẫn luôn nằm ở tình thế bất lợi.
Ông ta biết thực lực của tên này rất dũng mãnh, bản thân căn bản không phải là đối thủ, nếu như thật sự để đối phương tiễn ông ta ra khỏi tông, có lẽ thật sự sẽ phải chết. Trên địa bàn của Thiên Tông Điện, chẳng kiêng nể ai mà đánh chết một gã thẩm phán, đủ để có thể khẳng định tên này không phải tên điên thì là đầu óc có vấn đề.
Rất nhanh, hai người sắp bước ra phía ngoài đại điện. Chặng đường cuối cùng này đối với Đán Ác Quân Chủ mà nói, mỗi một bước đi đều vô cùng nặng nề. Ông ta đang do dự, đang suy nghĩ xem tên tiểu tử này rốt cuộc có dám ra tay hay không? Hay là thử một lần.
Lúc này, Đán Ác Quân Chủ đúng là không tin, ông ta không tin tên này dám cả gan ra tay với mình. Chẳng lẽ thật sự dám cả gan coi trời bằng vung. Một bước cuối cùng, khi sắp bước ra khỏi đại điện, Đán Ác Quân Chủ dừng bước lại.
"Muốn sống."
Trả lời rất quyết đoán, căn bản không có một chút lưỡng lự nào.
Đán Ác Quân Chủ trong lòng đau khổ, ông ta biết mình đã bị bắt chẹt rồi, hơn nữa còn là trước mắt bao người, trắng trợn bị người ta dọa dẫm.
Lúc này, hai người đều dừng bước. Mọi người thấy hai người bỗng nhiên dừng lại, có chút nghi hoặc, không biết đã xảy ra chuyện gì.
"Tông chủ, Đán Ác Quân Chủ vừa mới nói muốn chúc mừng ba tông thiết lập quan hệ ngoại giao, quà mừng còn chưa tặng cho tông ta, muốn đưa chúc mừng tông ta trước khi rời đi."
Lâm Phàm hô to:
"Ta nói với Đán Ác Quân Chủ không cần khách khí như vậy, người đến là được rồi, nhưng mà Đán Ác Quân Chủ thật sự vô cùng nhiệt tình, ta không có cách nào từ chối được."
Đán Ác Quân Chủ lộ ra nụ cười, mặc dù rất xán lạn nhưng rõ ràng rất gượng gạo. Người này có thể liêm sỉ chút không, có khiểu bắt chẹt như vậy sao? Lại còn nói chúc mừng ba tông thiết lập quan hệ ngoại giao, muốn tặng quà mừng, tặng cái quỷ ấy, làm gì có chuyện bổn quân chủ sẽ tặng chứ.
Tông chủ cười nói:
"Đán Ác Quân Chủ, ngài thật sự quá khách khí rồi! Đến đã là tốt lắm rồi, lại còn muốn tặng quà nữa, cái này..."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu