Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 491: VÔ ĐỊCH KIẾM PHÁP

– Không có thời gian lưu lại, nếu như không làm rõ ràng chuyện này thì trong lòng ta sẽ cảm thấy bất an.
Hai tay xé mở hư không rồi hắn nhanh chóng đi vào trong đó, chạy về phía tông môn. Chuyện vừa nãy chỉ là một khúc nhạc dạo ngắn mà thôi, không ảnh hưởng đến toàn cục.
Viêm Hoa tông, cửa sơn môn.
Hai đệ tử đứng nghiêm đứng thẳng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào phương xa như là hai vị thần gác cửa vậy.
Vô Địch phong Lữ sư huynh đã từng nói qua với bọn họ rằng việc trông coi sơn môn là vinh quang chí cao vô thượng. Bởi vì người gác cửa chính là đại biểu cho tinh thần diện mạo của tông môn, cho nên nhất định phải giữ vững tinh thần đến, biểu hiện ra một mặt tốt nhất cho người khác xem.
Sau khi hỏi thăm, bọn họ mới biết được, những lời này lại là do chính Vô Địch phong Lâm sư huynh nói.
Chuyện này khiến cho hai đệ tử này càng thêm ngưỡng mộ Lâm sư huynh.
Nhưng Lâm Phàm giống như cũng không có nói qua câu nói này, cũng không biết Lữ Khải Minh là từ đâu nghe được.
Đột nhiên, hư không vỡ ra, hai đệ tử lập tức xốc lại tinh thần. Đồng thời, bọn họ kịp thời làm tốt thông tri tông môn chuẩn bị. Nhưng khi nhìn người tới là ai, bọn họ cũng không khỏi nhẹ nhàng thở ra.
– Tham kiến Lâm sư huynh.
– Ừm.
Lâm Phàm gật đầu cho qua. Sau đó, hắn vội vã đi về phía ngọn núi của lão sư.
– Lão sư mau tới giải nghi hoặc cho đồ đệ, sao nội tâm của con lại đột nhiên lo lắng không đâu.
TruyenLau.com Lâm Phàm bước vào sơn phong, hô to tuy nhiên lại không có người nào đáp lại.
Sau đó, hắn lại đi đến chỗ đỉnh núi mà lão sư thường xuyên đứng, thế nhưng mà vẫn không có thấy ai.
– Lão sư, người ở đâu…
Cảm giác không ổn lại tràn ngập ở trong lòng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
– Lâm Phàm, lão sư của ngươi vừa ra ngoài, tạm thời không ở trong tông môn.
Hỏa Dung xuất hiện, mở miệng nói.
– Hỏa Dung trưởng lão, lão sư của ta đi đâu?
Lâm Phàm nhíu mày. Hắn có cảm giác không ổn bởi vì hắn biết bình thường là lão sư cần trấn thủ tông môn cho nên không có khả năng đi ra ngoài, cho dù có thì cũng chỉ là một sức mạnh hình chiếu mà thôi. Bây giờ bản thể đều đi, hiển nhiên là có đại sự phát sinh. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bởi vì nói dối cho nên sắc mặt của Hỏa Dung có chút mất tự nhiên:
– Lão sư của ngươi đi qua… Thái Thản tông, chẳng mấy chốc sẽ trở về.
Nhìn Hỏa Dung trưởng lão nói chuyện, Lâm Phàm luôn có cảm giác không thích hợp, nói:
– Hỏa Dung trưởng lão, người đang gạt ta đúng không? Thân là trưởng lão công chính nhất, chính nghĩa nhất ở trong tông môn, người không nên nói dối. Gạt người thế nhưng mà sẽ vi phạm tâm linh. Huống hồ ngươi rõ ràng khôn quen nói dối, chỉ nhìn qua là đã bại lộ rồi.
Nghe hắn nói lời này, Hỏa Dung cũng choáng váng. Ông không ngờ mình nói láo kém như thế, chỉ đơn giản như thế liền bị nhìn ra.
Vì cái gì sư huynh nói dối, lại là mặt không đỏ tim không đập, một chút dị dạng đều không có, chẳng lẽ thật sự là mình không thích hợp hay sao?
– Hỏa Dung trưởng lão, trong lòng ta đang cảm thấy rất lo lắng. Trưởng lão nói cho ta biết đi, lão sư của ta đến cùng là đi đâu, có phải là có quan hệ với chuyện của Vô Diện Vương ở Nhật Chiếu tông kia hay không?
Lâm Phàm nhanh chóng hỏi.
Hỏa Dung sững sờ, nói:
– Chuyện này mà ngươi cũng biết sao?
Vừa dứt lời, ông lập tức nhận ra là mình lỡ lời.
– Quả nhiên, hai chuyện có liên quan sao?
Lâm Phàm sững sờ, sau đó nhanh chóng quay người, muốn rời đi.
– Ngươi đi đâu?
Hỏa Dung lập tức ngăn cản Lâm Phàm lại. Ông đã đáp ứng sư huynh, việc này tuyệt đối không thể để đồ đệ bảo bối này của sư huynh biết, bây giờ mình còn chưa nói cái gì mà tiểu tử này đã phán đoán ra. Tên này làm sao lại thông minh như vậy.
– Đi Nhật Chiếu tông.
Lâm Phàm nói.
– Không được, ngươi không thể đi. Trước khi đi, lão sư của ngươi đã nói với ta, không thể để ngươi đi Nhật Chiếu tông. Lúc này, nơi đó không phải là chỗ mà ngươi có khả năng đối mặt.
Hỏa Dung lập tức chặn lại nói.
Lâm Phàm cả giận nói:
– Vậy một mình lão sư của ta có thể đối mặt hay sao?
– Có thể.
Hỏa Dung gật đầu, nhưng sau đó lại có chút do dự, nói:
– Nhưng cũng không thể…
– Bên trong Nhật Chiếu tông thì không có người nào là đối thủ của sư huynh, nhưng người của Thánh Đường tông tuyệt đối sẽ xuất hiện.
Lâm Phàm xiết chặt nắm đấm, nói:
– Nếu lão sư biết, làm sao lại còn lựa chọn một người đi qua, đây không phải là…
Hỏa Dung lắc đầu, nói:
– Lâm Phàm, nếu như đó là đệ tử của ngươi, biết rõ nguy cơ trùng trùng, ngươi sẽ đi cứu sao?
– Ta sẽ.
Lâm Phàm chém đinh chặt sắt nói.
Sau đó, hắn sững sờ.
– Vô Diện Vương kia là đệ tử của lão sư sao?
Lâm Phàm hỏi.
Hỏa Dung gật đầu, nói:
– Ừm. Hắn là đệ tử ký danh được lão sư của ngươi thu nhận từ mười mấy năm trước. Nhưng dù hắn chỉ là đệ tử ký danh, lão sư của ngươi cũng sẽ đi, bởi vì tính cách của hắn chính là như thế. Thậm chí nếu như được lựa chọn giữa tông môn cùng đệ tử, hắn sẽ lập tức lựa chọn đệ tử mà không phải là tông môn. Điểm này ta làm không được, bởi vì Viêm Hoa tông còn vô số con dân cần thủ hộ. Sư huynh tuy ích kỷ, nhưng mà một vị sư phụ tốt.
Lâm Phàm trầm mặc, nói:
– Nếu như Thánh Đường tông xuất thủ thì tuyệt không phải là không tầm thường, mặc dù lão sư rất cường đại, có thể thoải mái nghiền ép đông đảo cường giả của Nhật Chiếu tông, nhưng Thánh Đường tông tuyệt đối sẽ phái ra những người mạnh nhất, một mình lão sư làm sao có thể chiến thắng được.
– Không được, ta phải đi. Dù biết rõ không địch lại, ta cũng muốn đi.
– Chờ một chút.
– Hỏa Dung trưởng lão, ngươi không cần ngăn cản ta. Các ngươi không đi, ta có thể hiểu được, nhưng mà thân là đệ tử của lão sư, ta tuyệt đối không thể thờ ơ nhìn lão sư lâm vào hiểm cảnh.
Lâm Phàm thản nhiên nói. Đây là không sợ, dù không địch lại, hắn cũng sẽ không khiếp đảm.
– Không. Ta cũng không phải là cản ngươi, mà là nếu như ngươi cứ lỗ mãng đi như thế thì cũng tuyệt đối không giúp được lão sư của ngươi. Nhưng nếu như ngươi có thể mời được hai người này, có lẽ có cơ hội.
– Ai?
Lâm Phàm hỏi.
– Nam Vực Băng Cốc, Băng Thiên Ma Long.
– Huyết Nhãn Ma Viên Vương.
– Hai vị cường giả này có quan hệ với lão sư của ngươi. Nếu như ngươi có thể mời được bọn họ xuất quan, trợ giúp lão sư của ngươi, có lẽ hết thảy cũng còn có đường lùi.
Hỏa Dung nói.
Nghe Hỏa Dung nói thế, Lâm Phàm lập tức nhớ tới, lúc trước, khi lão sư luyện chế binh khí cho mình, ông cũng đã nhắc qua về hai người này. Mặc dù hắn cảm giác quan hệ giữa lão sư cùng hai người này giống như không thích hợp, nhưng tình huống bây giờ cũng không cho hắn suy nghĩ nhiều như vậy.
– Đa tạ trưởng lão, ta hiện tại liền đi.
Nói xong, Lam Phàm không do dự, xé rách hư không, đi về phía Nam Vực Băng Cốc."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu