Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 426: THỰC LỰC MỚI LÀ CHÂN LÝ


– Thật sự là một người khả ái.
Hắn cười, vuốt mặt Thiên Dương Phán quyết. Lúc bế quan, hắn đã nghe được phía bên ngoài có thanh âm hô to gọi nhỏ.
– Buông ra.
Thiên Dương Phán quyết tái mặt, không ngờ kẻ này dám trêu đùa hắn.
– Càn rỡ.
Mấy Người chấp pháp ở sau lưng hắn cũng tức giận nói. Bọn họ cũng không nghĩ đến người này lại dám can đảm làm như vậy đối với Thiên Dương Phán quyết. Thật sự là to gan lớn mật.
Lâm Phàm lắc đầu, nói:
– Ta chỉ xoa bóp thôi mà. Chẳng lẽ như thế sẽ khiến ngươi thiếu một khối thịt hay là khiến cho ngươi có cảm giác mình bị nhục nhã sao?
Đùng!
Thiên Dương Phán quyết vỗ chưởng, muốn cánh tay của Lâm Phàm ra. Thế nhưng mà khi một chưởng này vỗ xuống, đối phương lại thờ ơ, không hề có một chút phản ứng nào.
– Làm sao ngươi lại đánh yêu ta thế?
Lâm Phàm cười, trong mắt lóe ra vẻ trêu tức.
– Một chưởng này của ngươi vẫn không đủ cường đại.
– Ngươi càn rỡ.
Thiên Dương Phán quyết giận dữ, lại tiếp tục xuất chưởng.
Đùng!
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lâm Phàm vẫn thờ ơ như cũ.
Giờ phút này, Thiên Dương Phán quyết kinh hãi. Mặc dù nhìn qua thì giống như là hắn chỉ hời hợt vỗ một cái nhưng mà lực đạo của một chưởng này không hề bình thường, có thể nói là mênh mông như biển, đối phương khôngcó khả năng tiếp nhận.
Hắn đã sớm nhìn ra, đối phương chỉ vẻn vẹn là Thiên Cương cảnh tầng bốn mà hắn thì là Thiên Cương cảnh tầng năm, tồn tại đã lĩnh ngộ pháp tắc.
TruyenLau Mặc dù chỉ thua kém một tầng cảnh giới, nhưng một tầng này lại là thiên địa hồng câu, vĩnh viễn không có cách nào vượt qua.
Người lĩnh ngộ pháp tắc cùng không có lĩnh ngộ pháp tắc không có cách nào so sánh với nhau.
Dù sức mạnh có cường hãn hơn cũng khó có thể siêu việt pháp tắc. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Phàm vươn tay, hai tay ôm mặt của đối phương rồi giày vò.
– Nhìn bộ dáng bây giờ của ngươi xem, thật đúng là đáng yêu, như là một kẻ ngốc vậy, làm cho người ta muốn phình bụng cười to.
Nhìn thấy cảnh này, máu tươi trong cơ thể của đệ tử Viêm Hoa tông triệt để sôi trào, khuôn mặt đều hơi ửng hồng.
– Lâm sư huynh quá mạnh mẽ, trực tiếp giày vò mặt của đối phương khiến đối phương trở nên đáng yêu như là kẻ ngốc vậy. Thật sự là bá đạo.
– Đây mới chính là Lâm sư huynh. Mặc dù có đôi khi, bá khí phi phàm nhưng mà luôn đối xử với những sư đệ như chúng ta một cách bình đẳng.
– Phán quyết của Thiên Tông điện đến Viêm Hoa tông chúng ta diễu võ giương oai. Bây giờ Lâm sư huynh vừa mới đi ra đã trực tiếp đi lên giáo huấn đối phương. Thật thoải mái!
– Ngươi muốn chết.
Thiên Dương Phán quyết cảm nhận được sự sỉ nhục lớn lao, con mắt đỏ bừng, trong miệng tựa như là có một búng nộ huyết sắp phun ra ngoài vậy.
Hắn đưa tay. Một khí thế mênh mông giống như là muốn bạo phát ra vậy.
– Ai u. Chưa chi đã tức giận rồi! Không có ý nghĩa. Tâm tính vẫn chưa được rèn luyện tốt.
Lâm Phàm cười cười rồi đột nhiên lui lại, đứng ở bên cạnh lão sư, nói:
– Lão sư, người kia là ai vậy? Sao mà hẹp hòi thế? Ta mới chỉ đùa một chút mà hắn đã chịu không được.
– Thiên Dương Phán quyết cuẩ Thiên Tông điện.
Mắt của Thiên Tu lóe ra tinh quang, tinh tế đánh giá ái đồ. Ông phát hiện mình đã sắp xem không hiểu, thậm chí cảm giác không thể tưởng tượng đồ nhi của mình rồi. Nhưng nhất cử nhất động vừa rồi của đồ nhi lại rất hợp với lòng hắn. Thật sự là quá tốt rồi.
– À. Nguyên lai là Thiên Tông điện. Về phần Thiên Dương Phán quyết này, xin lỗi, ta chưa từng nghe qua.
Lâm Phàm cười. Hắn đúng là không có để đối phương vào trong mắt. Mặc dù tu vi của người này là Thiên Cương cảnh tầng năm, là tồn tại đã lĩnh ngộ pháp tắc nhưng mà lấy thực lực hiện tại của hắn, đánh vỡ pháp tắc có lẽ cũng không phải là vấn đề quá khó.
Nếu như chưa đột phá đến Thiên Cương cảnh tầng bốn, có lẽ hắn thật không có khả năng này.
Tất cả phải cảm tạ Vạn Quật lão tổ.
Nghe ý tứ của Đan Thần, Vạn Quật lão tổ này lại là một nữ nhân.
Đan dược Địa giai mà Vạn Quật lão tổ lưu lại không ngờ lại biến thái như thế, có sự khác biệt căn bản với những đan dược bình thường khác, bên trong tựa như là có ẩn chứa một loại năng lượng thần bí, không biết rốt cuộc là Vạn Quật lão tổ muốn lưu cho ai.
Nhưng nếu như mật tàng Vạn quật chỉ có số đan dược Địa giai này, vậy thì thật quá hố cha. Cho dù hắn ăn hết thì tối đa cũng chỉ tăng trưởng một chút điểm khổ tu mà thôi.
Mà Đan Thần xuất hiện cũng là vừa đúng lúc. Đan dược tinh thuần đạt đến đỉnh phong, có thể biến thành hình người giống như là cục thịt bên trong Thâm Uyên Chi Trùng vậy, hắn chỉ cần nuốt, liếm một cái, dược lực đều có thể hóa thành điểm khổ tu khổng lồ.
Vạn Quật lão tổ này quả thật là rất tốt với mình. Nếu như sau này gặp được, mình tự nhiên phải cảm tạ một phen.
– Ngươi…
Sắc mặt của Người chấp pháp của Thiên Tông điện trở nên âm trầm. Hắn tiến lên phía trước, muốn cho kẻ này đẹp mặt, nhưng lại bị Thiên Dương Phán quyết ngăn cản.
– Ngươi chính là phong chủ của Vô Địch phong Lâm Phàm.
Thiên Dương Phán quyết lạnh giọng hỏi thăm. Lửa giận trong ánh mắt vừa nhìn là thấy rõ.
Lâm Phàm cười,
– Ngươi tìm ta có chuyện gì?
Mà hắn vừa dứt lời, thanh âm của Thiên Tu đã vang lên ở trong đầu của hắn.
– Đồ nhi, tìm cơ hội đánh hắn một trận cho ta.
Lâm Phàm nhẹ nhàng gật đầu, nhanh chóng minh bạch ý tứ của lão sư.
Thiên Tu thân là trưởng lão của Viêm Hoa tông, không thể dễ dàng ra tay, nhưng Lâm Phàm chỉ là đệ tử mà thôi. Nếu như hắn đánh Phán quyết một trận tơi bời, cũng không thành vấn đề, coi như cuối cùng có người tìm tới cửa, Viêm Hoa tông cũng có thể giải quyết hoàn mỹ.
Theo Thiên Tu, chỉ sợ trong một đoạn thời gian tiếp theo, đồ nhi này của mình lại phải rời tông ra ngoài rồi, vừa vặn đi tránh đầu sóng ngọn gió.
Ông chỉ cần nói Lâm Phàm đã rời tông đi lịch luyện, không có ba mươi, năm mươi năm thì không về là được.
Ông cũng không tin Thiên Tông điện có thể ở Viêm Hoa tông đợi ba mươi, năm mươi năm.
– Ta lại hỏi ngươi, lúc Thái Thản tông cùng Tượng Thần tông ngưng chiến, ngươi có giết chết đệ tử của Tượng Thần tông hay không?
Thiên Dương Phán quyết hỏi.
Lâm Phàm lắc đầu, quả quyết nói:
– Không có.
– Ngươi không nói thật.
Một Người chấp pháp ở sau lưng Thiên Dương nghiêm nghị nói. Trong ánh mắt của người này lấp lóe hung quang. Hắn cũng không ngờ ở trước mặt bọn họ người này lại còn dám mạnh miệng.
Thiên Dương Phán quyết trừng mắt với Người chấp pháp, sau đó tiếp tục hỏi thăm."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu