Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 387: HƯ KHÔNG SINH LINH

Năm đó, hắn đến hiểm địa Vạn Quật môn khiêu chiến Vạn Quật lão tổ cũng bởi vì tên kia giết đồ tử đồ tôn của hắn. Về sau, ngay khi đối phương sắp giết hắn, hắn liền quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, khóc lóc kể lể tu hành không dễ.
Cuối cùng, Vạn Quật lão tổ kia liền cho hắn một con đường sống, chỉ là phong ấn vài vạn năm, tiêu hao tất cả huyết mạch, sức mạnh của hắn khiến hắn một lần nữa biến trở về một con rắn nhỏ phổ thông.
Có thể nói, loại trừng phạt này là tàn nhẫn bực nào.
– Đây chính là hư không điệp gia. Nếu như bước vào trong đó, ta cũng sẽ không biết mình đang ở chỗ nào, chỉ có thể liên tục một lần lại một lần, không ngừng đánh vỡ hư không.
Ếch xanh nói:
– Nhưng chủ nhân, ngài có chìa khoá của mật tàng Vạn Quật kia, cho nên có thể căn cứ chỉ dẫn, tìm kiếm được chỗ cất giấu bảo tàng chân chính.
– Các ngươi đợi ở chỗ này.
Hắn ném ếch xanh xuống rồi đi tới. Ếch xanh rơi xuống mặt đất, lộn một vòng.
– Chủ nhân, ta tin tưởng ngài nhất định sẽ tìm được bảo tàng. Ta cùng lão Hắc ở chỗ này chờ ngài khải hoàn trở về. Vô luận như thế nào, ngài đều phải nhớ kỹ, có một con ếch xanh yên lặng thủ hộ ngươi.
Ếch xanh rất gian nan gạt ra hai giọt nước mắt ếch, phất phất tay, xem như là cáo biệt.
Lâm Phàm không có để ý. Hắn nhanh chóng bước vào trong khu vực hư không điệp gia rồi không biết đã bị na di tới nơi nào.
– Hô! Cuối cùng thì tên này cũng đã đi.
TruyenLau.com Ếch xanh đặt mông ngồi dưới đất, lau mồ hôi trán.
Lão Hắc nhìn chằm chằm vào khu vực hư không điệp gia kia, nói:
– Nếu như không phải thực lực của lão phu đại giảm, bản thể bị hao tổn, lão phu khẳng định cũng muốn xông vào khu vực hư không điệp gia này một lần.
Ếch xanh liếc mắt nhìn lão Hắc, nói:
Nguồn copy từ TruyenLau.com – Ngươi đừng suy nghĩ nhiều. Bằng thực lực của ngươi, đi vào chắc chắn sẽ chết. Đây là hư không điệp gia, mỗi một cái hư không đều là đơn độc tồn tại, mà căn cứ theo phỏng đoán của ta, khu vực hư không điệp gia này đã tồn tại nhiều năm, hẳn là đã dựng dục ra Hư Không sinh linh, mỗi một con đều là Thiên Cương cảnh.
– Ngươi là muốn hắn chết?
Lão Hắc nhìn ếch xanh. Hắn đúng là không ngờ ếch xanh lại có ý nghĩ này. Đọc truyện tại TruyenLau.com
– Sai. Hắn là chủ nhân của ta, ta là yêu sủng của hắn. Ta làm sao có thể phản bội hắn được, Những Hư Không sinh linh này do hư không thai nghén mà sinh, bởi vì cả đời đều sinh sống trong khu vực trống rỗng, tịch mịch này, cho nên bọn chúng rất hữu hảo đối với kẻ ngoại lai, bình thường đều sẽ mời làm khách, làm bạn với bọn chúng cả một đời.
Ếch xanh cười nói:
– Nhưng mọi chuyện rất khó nói, dù sao chủ nhân cũng có chìa khoá, có thể tìm được bảo tàng.
– Ngươi làm như vậy đến cùng là vì cái gì? Nếu hắn có thể tìm được bảo tàng, ngươi vừa rồi còn không bằng nói thẳng ra.
Lão Hắc đã thề, trước khi nhân loại này chết, hắn cần thủ hộ ngọn núi của nhân loại kia, cũng chính là nhận nhân loại kia làm chủ. Nếu như kẻ này bị hao hết tuổi thọ mà chết ở trong hư không điệp gia này, lời thề này cũng không có vi phạm.
Ếch xanh thở dài, nói:
– Ta chỉ không muốn chịu đau nữa thôi. Hắn quá ác với ta rồi.
– Chuyện này…
Lão Hắc nhìn ếch xanh, lập tức lộ mặt ghét bỏ. Hiển nhiên là hắn không ngờ ếch xanh này sẽ nói những lời buồn nôn như vậy.
– Đây rốt cuộc là chỗ nào?
Lâm Phàm phát hiện mình đã đứng ở trên đất. Nhưng khi nhìn lại thì hắn phát hiện đất đai này chỉ là một mảnh hư không tối tăm, màu xám tro mà thôi, thậm chí ngay cả chung quanh cũng đều là một mảnh tối tăm, màu xám tro, không có vật gì, chỉ có hư không khí lưu đang lưu chuyển.
– Này! Có ai không?
Hắn hô lớn một tiếng, lập tức rất nhiều tiếng vọng vang lên.
– Này! Có ai không?
– Này! Có ai không?
Tiếng vọng liên tiếp vang lên rồi dần dần chồng chất lên nhau.
– Đây chính là hư không điệp gia sao? Đúng là rất thần kỳ.
Lâm Phàm lấy chìa khoá của hiểm địa Vạn Quật môn ra, lưu quang phía trên không ngừng lưu chuyển, sau đó một vệt ánh bắn ra, kéo dài về phía trước, sau đó uốn lượn, lúc hướng lên, lúc hướng xuống, hiển nhiên là đang chỉ đường.
– Có sinh linh, ngươi đến bồi bạn với ta sao? Ta thật tịch mịch.
Đúng lúc này, hư không điệp gia chấn động. Vô số hư không khí lưu tối tăm, màu xám tro ngưng tụ lại cùng một chỗ rồi hóa thành một con ác ma hai sừng màu xám. Con ác ma này cao khoảng trăm trượng. Lúc nó mở miệng, hư không khí lưu liên tục bị phun ra.
– Ta muốn đi tìm mật tàng, ngươi có thể giúp ta hay không?
Hiện tại, Lâm Phàm muốn đi tìm bảo tàng, sao có thể ở lại trong này làm bạn với gia hỏa tịch mịch này được.
– Mật tàng sao? Nguyên lai là ngươi đến để tìm kiếm mật tàng. Ta có thể giúp ngươi nhưng ngươi nhất định phải làm cho ta vui vẻ.
Hư Không sinh linh nói.
Những Hư Không sinh linh này do khu vực hư không điệp gia này thai nghén mà thành. Chúng không có tức giận, không có thiện ý, cũng không có tình cảm. Chúng không biết bắt đầu từ đâu, sẽ đi nơi nào mà chỉ biết di chuyển trong hư không tịch mịch, vô tận này.
– Vui vẻ?
Lâm Phàm trầm tư một lát, sau đó mở miệng nói:
– Sức mạnh của ngươi rất lớn sao?
Hư Không sinh linh, nói:
– Lớn! Nơi này là thế giới của ta, không có gì mà ta không làm được.
– Vậy thì tốt! Ta sẽ dạy cho ngươi một trò chơi để ngươi không nhàm chán nữa, có được hay không?
Lâm Phàm cười nói.
– Tốt! Nếu như ngươi có thế để ta không nhàm chán nữa thì ta sẽ để ngươi rời đi, tiếp tục tìm kiếm mật tàng. Ngoài ra, ta sẽ đưa cho ngươi một khối Hư Không Kết Tinh, nếu không thì ngươi phải ở chỗ này làm bạn với ta.
Nói xong, Hư Không sinh linh vươn tay ra. Trong lòng bàn tay màu xám xuất hiện một viên tinh thể, bên trong tinh thể này có dòng khí màu xám đang lưu chuyển.
Lâm Phàm nhìn không thấu thực lực của Hư Không sinh linh này. Khả năng là chúng rất mạnh, cũng có thể là rất yếu. Nhưng đối phương đã hữu hảo như vậy thì hắn cũng không ngại chỉ điểm một phen.
– Ngươi dùng tay trái của ngươi nắm lấy đầu của mình rồi nhấc lên, có làm được không?
Lâm Phàm nói.
– Đây là chuyện rất đơn giản.
Hư Không sinh linh vươn tay, nắm lấy đầu, dùng sức nhấc lên.
– Ồ! Không nhấc lên nổi.
– Vì cái gì mà ta không nhấc lên nổi vậy?
– Tốt! Thú vị!
…"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu