Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1352: HẮN Ở TRƯỚC MẶT TA, CHẠY KHÔNG THOÁT (2)

Thiên Tu sơn phong.
"Lão sư, đồ nhi về rồi."
Lâm Phàm vội vàng trở về, lần này thu hoạch không nhỏ, sao chép lại công pháp đặt trong tông môn, để các sư đệ, sư muội tùy tiện tu luyện.
Dù sao những công pháp này cao thâm, có lĩnh ngộ được hay không là tùy người.
Thiên Tu thấy đồ nhi trở về thì thu Thiên Thụ bao phủ sau lưng vào trong thân thể, nâng tách trà lên, nhàn nhã uống trà.
Lão không thể để đồ nhi nhìn thấy mình liều mạng tu luyện, phải tạo hình ảnh giả là sư phụ của ngươi đang rất rảnh rỗi, nếu không sẽ bị đồ nhi cho rằng thực lực của mình hơi yếu.
Thiên Tu ra vẻ kiên cường khi nói lời này:
"Đồ nhi trở về là tốt rồi, bình thường không cần bận quá, tông môn có vi sư bảo vệ, sẽ không sao."
Nếu là trai trẻ bình thường sẽ tin tưởng.
Lâm Phàm chu mông ngồi xuống, chất đống công pháp sao chép.
"Lão sư nhìn này, thu hoạch tràn đầy, đều là công pháp phẩm cấp cao, rảnh rỗi xem thử, không chừng có thu hoạch."
Nói xong lời này Lâm Phàm nhàn nhã hớp trà.
"Ừm, khá lắm, phẩm vị của lão sư đặc biệt, trong đắng có chát, trong chát có chua."
Thiên Tu thấy nhiều công pháp như vậy thì ngây người, không còn nghe đồ nhi nịnh mình.
Thiên Tu giật mình nhìn Lâm Phàm:
"Đồ nhi bảo bối của ta, ngươi ở bên ngoài làm việc gì rồi? Đừng nói là lấy hết công pháp của người ta nhé?"
Lâm Phàm chép miệng:
"Lão sư, lần này thật sự không phải cướp mà được người ta tặng, thật đấy, không lừa lão sư."
Từ miệng lão sư thì chữ ‘lấy’ đồng nghĩa với ‘trộm’.
TruyenLau.com Thiên Tu nhìn Lâm Phàm, lão bó tay với đồ nhi bảo bối.
Có việc muốn làm thì cứ làm.
Nhưng có chuyện làm rồi sẽ xảy ra chuyện.
Thiên Tu hỏi: Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Đồ nhi, nói thật cho vi sư biết, người ta biết đồ nhi là ai không?"
Lâm Phàm lắc đầu:
"Không biết."
Thiên Tu thở phào: Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Vậy là tốt rồi, không biết thì tốt rồi. Tông môn chúng ta có tôn chỉ làm việc tốt không để lại tên, đừng ở bên ngoài tuyên truyền thanh danh của mình."
Lâm Phàm nghiêm túc gật đầu nói, lắng nghe lời dặn của lão sư:
"Ừm, lão sư yên tâm, đồ nhi ghi nhớ trong lòng."
Lâm Phàm chợt nhớ đến Cơ Uyên:
"Lão sư biết đồ nhi gặp ai ở bên ngoài không? Là Cơ Uyên, trưởng lão của Nhật Chiếu tông. Hắn lăn lộn với cường giả thượng giới, trở nên người không ra người quỷ không ra quỷ, giống như hợp thể yêu thú. Đồ nhi còn nghe lén tên này có kế hoạch gì đó."
Lâm Phàm kể ra tình huống.
Thiên Tu trầm tư, sau đó mở miệng hỏi:
"Thấy sao?"
Lâm Phàm lắc đầu nói:
"Không biết nữa."
Thiên Tu nói:
"Xem ra việc này có chút phức tạp, cần cẩn thận nhiều hơn."
Về việc Cơ Uyên mưu đồ bí mật chuyện gì, Lâm Phàm và lão sư suy nghĩ nửa ngày nhưng không nghĩ ra.
Bọn họ không phải con giun trong bụng Cơ Uyên, đâu biết đối phương muốn sao.
Vô Địch phong.
Lâm Phàm liên lạc với Tri Tri Điểu, nhờ người xét duyệt phái Tri Tri Điểu đi canh Nhật Chiếu tông, không chờ tới khi Cơ Uyên ló mặt ra thì không được rời khỏi.
Phải bám theo, theo sát, bám sát không rời.
Dù lúc Cơ Uyên đi vệ sinh cũng phải có con chim ở bên cạnh quan sát. Đương nhiên không phải chim của Cơ Uyên mà là chim của Tri Tri Điểu.
Người xét duyệt tuyệt đối không từ chối yêu cầu của tông sư, người khác không biết chứ Tri Tri Điểu quá rõ rành.
Vực ngoại giới chỉ có tông sư mới đấu lại cường giả thượng giới nổi, và bảo đảm bản thân sống nhăn răng.
Người xét duyệt Tri Tri Điểu kiên định nói:
"Tông sư yên tâm giao cho ta, hễ có gió thổi cỏ lay sẽ báo cho tông sư ngay."
Người xét duyệt đã nhận được mệnh lệnh của chủ nhân phải hết sức phối hợp với tông sư.
Người xét duyệt Tri Tri Điểu không ngốc, biết tương lai nếu xảy ra chuyện gì, với tình cảm Tri Tri Điểu trợ giúp tông sư thì tông sư sẽ ra tay hỗ trợ.
Lâm Phàm tin tưởng năng lực của Tri Tri Điểu, đủ sức giám thị Cơ Uyên.
Lâm Phàm trở lại tông môn không có việc gì khác, chỉ muốn tạm lánh nạn.
Lúc này, Thanh Oa từ phương xa nhảy đến:
"Chủ nhân!"
Nhìn thấy Thanh Oa tới, Lâm Phàm tỏ vẻ mặc niệm. Thanh Oa tội nghiệp, bị hiện thực che đậy, có lẽ không muốn đối mặt hiện thực.
Lâm Phàm hỏi:
"Có chuyện gì không Thanh Oa?"
Hắn và Thanh Oa quen biết do tình cờ, nhưng nó thật sự lợi hại, bị mang về tông môn, cống hiến rất lớn cho sự nghiệp luyện đan của tông môn.
Trong thời gian này Thanh Oa sống không tốt, không phải bị ai ngược đãi mà vì trái tim luôn bị giày vò.
Thanh Oa mở miệng nói:
"Ta muốn rời khỏi nơi này."
Nó nhút nhát nhìn Lâm Phàm, thật sự sợ kẻ bỏ mạng này.
Nhưng Thanh Oa muốn đi, bất chấp tất cả.
Lâm Phàm đề nghị:
"Ngươi chắc không? Thực lực của ngươi và hình thể như vầy, nếu rời khỏi đây có lẽ sẽ bị người nuốt trọn. Nghe lời ta, ở lại đây tốt hơn."
Thanh Oa nhủ thầm: Ngươi mới bị người nuốt trọn!
Suốt ngày đe dọa nó, nhưng lần này nó nghiêm túc.
Thanh Oa nghĩ tới nghĩ lui, không đi thấy tận mắt thì khó bình ổn nỗi lòng.
Thanh Oa nói:
"Chủ nhân, ta muốn đi Thanh Sơn Khâu nhìn xem, không đi xem thì ta không chết tâm."
Lâm Phàm thở dài:
"Oa Oa, không phải chủ nhân không cho ngươi đi xem. Ngươi phải hiểu rằng đôi khi ảo tưởng tốt hơn hiện thực nhiều, ta sợ ngươi không chịu nổi."
Thanh Oa ngây người, lời này có vấn đề, mang ẩn ý gì đó.
Tiết lộ điều gì đấy.
Lâm Phàm đã không phải một lần hay hai lần, hoặc ở trước mặt người khác lộ ra với Thanh Oa khả năng thê tử của ngươi cho ngươi đội nón xanh.
Nhưng Thanh Oa thuần khiết, đơn giản, đầu óc nhỏ, không đủ dung lượng, luôn không nghĩ rõ ràng những chuyện này.
Thanh Oa thậm chí đắc ý nói không thể nào, thê tử của ta tuyệt đối không phải là người như thế.
Có lẽ với Thanh Oa khuyết điểm đầy mình thì nó chỉ có một ưu điểm là tin tưởng thê tử của mình."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu