Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 657: TA TÊN LÀ CHÍNH NGHĨA

"Sư huynh nên dạy dỗ lại rồi, ngày ngày ra ngoài gây chuyện, sẽ có ngày gây ra chuyện lớn."
Ngay khi Lâm Phàm rời đi, Hỏa Dung xuất hiện bên cạnh Thiên Tu, nhìn về trời đất phương xa có chút cảm thán. Thực lực đã mạnh đến như vậy, cũng nên tu thân dưỡng tính, cảm ngộ đạo lý trời đất nhưng lại giống như một đứa trẻ vậy, tâm không định được.
"Sư đệ, đệ không hiểu."
Thiên Tu lạnh nhạt nói, cũng không nói thêm gì. Hỏa Dung ngẩn người nhìn sư huynh, lại là ta không hiểu, vậy phải đạt đến mức độ nào mới được xem là hiểu.
"Thầy phải đi bế quan, gần đây tông chủ Đại Diễn tông và Đại Hùng tông muốn đến đây xác định việc thiết lập quan hệ ngoại giao, để tông chủ sư huynh làm tốt việc chuẩn bị."
Vừa dứt lời Thiên Tu liền trở lại đỉnh núi, ông phải cảm ngộ thật tốt đồ vật trong Thiên Không Thành, đó bước ngoặt chuyển tiếp của Thần, còn phải tốn chút công phu.
"Thần cái rắm gì, đồ vật để lại mơ mơ hồ hồ, khiến người ta không thể đoán được, giống như giải đố vậy."
Thiên Tu trong lòng không vui, nếu như lúc còn trẻ dám chắc sẽ sẵn lòng giải đố nhưng bây giờ cũng đã từng tuổi này rồi, nào đâu còn đầu óc để mà đi đoán mấy đồ vật để lại này là cái gì.
Lúc này, Lâm Phàm trong hư không nhanh chóng xuyên qua, hư không ở xung quanh như dòng lũ nhường đường, không có bất kỳ trở ngại nào.
"Thiên Hà Vương Đỉnh vẫn là bảo bối của Hải Thần tông, bây giờ sư phụ cho mình cái mặt nạ, vậy chính là để cho mình che giấu thỏa đáng một chút, không nên quá trắng trợn. Về phần đối phương có thể nhận ra hay không, không liên quan đến mình."
Nhìn cái mặt nạ trong tay chất liệu rất mềm dẻo, mang lên mặt lại rất thoải mái, mát mẻ, không hề ngột ngạt. Quả thật là đồ vật tốt. Lúc này, hắn nhìn thấy phía dưới có dị dạng xuất hiện.
"Ban ngày ban mặt vậy mà vẫn có người cướp bóc, này thật là gan to bằng trời."
Trực tiếp hạ xuống, nhìn xem rốt cuộc là tình huống gì.
"Cướp, tất cả không được động đậy, lão tử chỉ cướp của không giết người, đó là quy tắc."
Một gã đại hán đầu trọc, cầm trong tay đại khảm đao, nói chuyện lắp ba lắp bắp cùng một đám tiểu đệ đứng phía sau.
Một tên tiểu đệ xấu xí nhỏ giọng nói:
"Đại ca, cứ trực tiếp giết bọn họ, bảo đảm sẽ không có bất cứ chuyện gì." Website TruyenLau.com
Đây là đội buôn bị cướp, thành viên của đội buôn quỳ ở đó không dám lộn xộn, khi nghe thấy bọn cướp này có người nói muốn giết bọn họ, dọa bọn họ sợ đến mặt trắng bệch, đổ mồ hôi lạnh.
Gã đại hán đầu trọc trực tiếp một tát vỗ tiểu đệ xấu xí lệch sang một bên.
"Ngươi... ngốc à, giết hết rồi sau này chúng ta cướp cái gì? Nhất định phải chừa đường sống, sau này bọn họ chắc chắn còn phải đi qua chỗ này, tới lúc đó chúng ta lại cướp, không phải có làm ăn rồi sao?"
Tiểu đệ ban đầu không hiểu nhưng khi nghe thấy những lời này của đại ca lập tức cảm thấy có lý, khi nhìn thấy nữ tử trong đội buôn này thì động phải sắc tâm.
TruyenLau "Đại ca, vậy không giết nữ, để cho chúng ta khà khà khà...."
Ba!
Gã đại hán đầu trọc lại tát thêm một cái:
"Ngươi... ngốc thật! Nếu như nữ tử đó có thai rồi vậy chúng ta... không phải có con tin trong tay đối phương rồi hay sao, về sau ngược lại uy hiếp chúng ta, chúng ta còn phải nghe lời của người ta, đúng không?" TruyenLau.com
Tiểu đệ sững sờ, lập tức làm theo tình hình này sùng bái nhìn đại ca.
"Đại ca, người nói quá có lý rồi."
Một đám đệ tử đằng sau, cũng đều sùng bái vô cùng.
"Có ý nghĩa, thật đúng là có ý nghĩa."
Lúc này, Lâm Phàm từ trên không trung hạ xuống, nghe thấy lời nói của tên cướp đầu trọc này, hắn mém tí nữa phun ra một ngụm máu. Dựa vào trí thông minh này còn cướp bóc, không bị người đánh là may lắm rồi.
"Ngươi... là kẻ nào."
Gã đại hán đầu trọc thấy có người từ trên trời hạ xuống thì không khỏi kinh hãi, có thể từ trên trời hạ xuống, vậy chắc chắn là không yếu.
"Cứu mạng."
Thành viên của đội buôn, nhìn thấy có người tới cũng là cầu cứu. Bọn họ ban đầu tưởng là bọn cướp này là một tên ngốc nhưng mà không ngờ tới, thực lực của thủ lĩnh bọn cướp lại mạnh đến vậy, trong bọn họ có người có tu vi Địa Cương Ngũ Trùng đều không phải đối thủ của đối phương.
"Ta là ai? Vấn đề này đợi lát nữa mới nói cho các ngươi."
Lâm Phàm đạp về phía trước một bước để cho bọn cướp không thể động đậy. Sau đó nhìn về phía đội buôn đang quỳ dưới đất.
"Các ngươi đi đi."
Những thành viên trong đội buôn đó nghe thấy lời này liền thử nhúc nhích một cái, phát hiện bọn cướp không thể động đậy, sau đó liền nhanh chóng dẫn đoàn xe rời khỏi, chạy nhanh hơn bất kỳ ai.
Tên cướp đầu trọc nhìn thấy đội buôn chạy rồi, cuống lên:
"Huynh... đệ, ngươi lăn lộn ở con đường nào vậy, cướp cũng có đạo, cũng phải phân biệt trước sau, ngươi muốn cướp của chúng ta, ít nhất cũng cho chúng ta cướp của bọn họ chứ."
"Haiz."
Lâm Phàm lắc lắc đầu, ngược lại cũng không ngờ đến, vậy mà lại có kẻ cướp ngu xuẩn đến như vậy.
"Cho các ngươi một màn tạo hóa, muốn hay không?"
Hắn nghĩ đến công pháp mà mình sáng tạo ra “Thánh Mẫu Thiên Tâm Công”
Loại công pháp này tương đối tà môn, hắn không muốn tu luyện mà để bọn cướp này tu luyện cũng là xem thử, Thánh Mẫu Chi Tâm này, có thể khiến bọn họ thay đổi hay không.
"Tạo... tạo hóa là đồ vật gì, muốn cướp gì thì cướp, nhưng không được cướp mạng."
Tên cướp đầu trọc nói.
Lâm Phàm ngược lại lười nói chuyện với bọn họ mà nhấc tay, trên ngón tay ngưng tụ lại một điểm sáng, sau đó chấm một ngón tay vào, thâm nhập vào trong đầu của thủ lĩnh bọn cướp.
"Có một chút tác dụng, tu vi Địa Cương Cảnh Lục Trùng, làm kẻ cướp ngược lại có chút đáng tiếc, xem thử hiệu quả cuối cùng như thế nào."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu