Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 523: TỘI NHÂN LÂM PHÀM ĐI THEO CHÚNG TA MỘT CHUYẾN

"Tát cả đều đi ra cho ta. ta chờ các ngươi thật lâu rồi."
Giáo đồ Thiên Thần giáo ngẩng đầu, nhìn về phía bóng người trên không trung kia. Dưới đáy cái chảo đen nhánh đã sớm bị nhuộm đỏ bởi máu tươi rồi.
"Ngươi là ai?"
Chủ giáo quát to. Hắn đã bị người ở trên không trung kia giết đến sợ rồi. Tất cả giáo đồ đi ra đều bị người này đánh nổ đầu, ngay cả phản ứng đều không có.
Đây là nghiền ép trên thực lực, hai bên căn bản không phải ở cùng một cái cấp độ.
Lâm Phàm nhìn phía dưới, giáo đồ Thiên Thần giáo ấn nấp ở trong nước đã không chịu đi lên nữa rồi. Sau đó, hắn thu hồi cái chảo, hai tay nâng cao cao, ngưng tụ sức mạnh, trên hai nắm tay có quầng sáng rực rỡ sáng chói.
"Tất cả các ngươi hãy cùng vui sướng nhảy dựng lên cho ta, để chúng ta cùng bay lượn trên không trung."
Song quyền giáng xuống.
Sức mạnh khổng lồ xuyên qua không gian, đánh vào trên mặt nước.
Hắn cũng không tin, một chiêu này của mình không đủ cho đám giáo đồ kia sụp đổ.
Ầm ầm!
Mặt nước trong nháy mắt nổ tung. Sức mạnh khổng lồ va chạm với đáy hố nước, sau đó lực trùng kích từ dưới đáy bộc phát ra.
TruyenLau "Chuyện gì xảy ra vậy?"
Chủ giáo kinh hãi. Từ dưới đáy hố nước, một sức mạnh khổng lồ bạo phát ra.
Các giáo đồ của Thiên Thần giáo bị lực trùng kích này hất bay lên khỏi mặt nước, lơ lửng giữa không trung.
"Tiếp theo sẽ là trò ‘Cắt hoa quả’." Website TruyenLau.com
Lúc này, Lâm Phàm đã lấy Tam Hoàng Kiếm ra, cầm ở trong tay. Kiếm ý phóng lên tận trời, kiếm quang dày đặc, Hóa Thần Kiếm Trận đã tăng lên tới tầng ba, uy lực tuyệt đối không phải bình thường.
Ủ khí!
TruyenLau Xuất kiếm!
Thiên địa lóe sáng, kiếm ý trảm thiên diệt địa bén nhọn gào thét lao ra, không bỏ lọt chỗ nào cả.
"Đáng giận, giáo ta sẽ không bỏ qua cho ngươi."
Phốc phốc!
Thu kiếm.
Đập hai tay vào nhau
Ở dưới kiếm ý bén nhọn này, toàn bộ giáo đồ của Thiên Thần giáo đã bị chém chết. Thi thể rơi xuống hố nước, nhưng ở dưới sự trùng kích của nước sông từ trên trời giáng xuống, trong nháy mắt tiêu tán.
"Những giáo đồ này ẩn nấp ở nơi này, nhất định là có thứ gì đó."
Hắn khẽ nhấc bàn tay. Vô số nhẫn trữ vật trôi nổi bay lên. Đây đều là nhẫn trữ vật của giáo đồ Thiên Thần giáo. Dù có ít thì hắn cũng là không thể buông tha. Sau đó, thân thể hóa thành vệt sáng nhanh chóng lẻn vào đến chỗ sâu nhất của hố nước.
"Nơi này chính là phân bộ của Thiên Thần giáo hay sao?"
Hắn cẩn thận quan sát. Một pho tượng bây giờ đã bị nước sông che giấu, nhưng mà nó vẫn tản ra ánh sáng nhạt, tạo thành một cái màn sáng che chở bản thân.
Đi đến trước mặt pho tượng, Lâm Phàm nở nụ cười.
"Giáo Vương, ta biết ngươi có thể cách không truyền sức mạnh pho tượng. Nếu không ngươi thử đi ra chơi một chút, lần trước ta chơi không lại ngươi nhưng lần này thì không chắc đâu nhé."
Giáo Vương có thể truyền sức mạnh tới pho tượng tạo thành phân thân mà hình như vì mình đã tiêu diệt hai cái phân bộ của Thiên Thần giáo.
Nhưng mà cuối cùng pho tượng kia không có nửa điểm phản ứng.
Chỉ có thể là hai loại tình huống, loại thứ nhất là Giáo Vương sợ hãi sư phụ của mình sẽ còn đột nhiên xuất hiện, trấn áp phân thân của hắn.
Loại thứ hai chính là hắn e ngại mình.
"Không ra sao? Vậy quên đi, ta sẽ tịch thu pho tượng này."
Không hề có chút do dự, Lâm Phàm nhanh chóng bỏ pho tượng vào trong nhẫn trữ vật của mình.
Cái đồ chơi này vẫn còn có chút tác dụng, trở về sửa lại một chút rồi trang trí cho Vô Địch phong cũng là lựa chọn tốt.
Sau khi tìm kiếm một vòng ở bên trong căn cứ, Lâm Phàm chau mày bởi vì hắn không tìm được bất kỳ vật gì, thậm chí ngay cả một chút tài phú đều không có.
"Không thể nào, nơi này làm sao lại không có bất kỳ vật gì, phân bộ không có bất kỳ vật gì cũng không giống với phong cách của Thiên Thần giáo."
Đột nhiên!
Phía trên, một kiếm ý sắc bén bổ ra nước sông, nhanh chóng chém tới chỗ hắn.
Lâm Phàm vươn tay, bóp nát kiếm ý này. Sau đó, hắn ngẩng đầu, nhìn về phía trên. Có người đến, chỉ có điều hắn không biết là ai, hơn nữa còn dám ra tay với mình.
"Tội nhân phong chủ của Vô Địch phong Lâm Phàm đi ra."
Tiếng gầm thét hóa thành sóng âm, xuyên qua nước sông, truyền vào trong tai Lâm Phàm. Dù hắn đã chui vào sâu như thế, âm thanh cũng có thể truyền tới rõ ràng, hiển nhiên tu vi của người này cũng không kém.
"Có người chủ động tìm tới cửa rồi sao?"
Hắn đúng là không ngờ, mình vừa tiêu diệt một phân bộ của Thiên Thần giáo, định truy tìm manh mối của Thiên Thần giáo thì đã có người đánh tới.
Hơn nữa nhìn tình huống, người này không giống như là người của Thiên Thần giáo. Trong khoảng thời gian này, hình như là mình cũng không có đi gây sự với ai mà. Sao lại có địch nhân không hiểu thấu xuất hiện?
Không trung.
Bốn bóng người lơ lửng giữa không trung, ánh mắt ngạo nghễ nhìn chằm chằm vào hố nước.
"Các ngươi là ai?"
Lâm Phàm chui lên. Khi thấy bốn người này, hắn nhíu mày bởi vì hắn là không nghĩ ra những người này là ai và họ muốn làm gì.
Trong bốn người này có một nữ tử xinh đẹp. Đây là mấu chốt, là trọng điểm. Không ngờ nữ tử lại khiến cho trái tim lắng đọng đã lâu của hắn đột nhiên nhảy lên. Loại cảm giác này đã rất lâu hắn không có.
Bây giờ, hắn rất muốn, rất muốn... Thả pháo hoa.
Nhưng mình cũng không phải là hạng người hiếu sát, bây giờ cứ nhìn xem tình huống đến cùng là như thế nào đã.
"Tội nhân Lâm Phàm..."
Một nam tử tóc vàng có sắc mặt lạnh lùng vừa mới mở miệng lại bị Lâm Phàm cắt đứt.
"Chờ một chút! Ngươi nói cái gì? Tội nhân là sao? Hai chữ này ta không thích nghe lắm. Hãy gọi đầy đủ làm phong chủ Vô Địch phong của Viêm Hoa tông, Lâm Phàm."
Lâm Phàm nhìn thoáng qua. Tu vi của mấy người này cũng rất yếu, chuyện này khiến cho hắn không còn nhiều hứng thú nữa.
"Càn rỡ!"
"Ta chính là Kim Vân phán quyết, đệ tử của Thẩm phán Tuyên Vũ Thiên Tông điện. Căn cứ theo cáo trạng của Nhật Chiếu tông, ngươi dẫn hai con yêu thú hủy hoai lãnh thổ của Nhật Chiếu tông. Đây là tội lớn. Bây giờ, ngươi phải đi theo chúng ta một chuyến."
Người nói chuyện cũng chính là nam tử tóc vàng kia. Lúc này, ánh mắt của hắn khi nhìn về phía Lâm Phàm tràn đầy vẻ cao cao tại thượng."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu